Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chợ quê

2011-02-02 12:32

Tác giả:


Blog Việt - Chợ quê. Hai tiếng ấy thật gần gũi với mỗi chúng ta. Càng gần gũi hơn với những người đã từng gắn bó nhiều năm với chợ quê nhưng giờ đây lại đang sống ở nơi đất khách. Mấy ai đã từng sống ở quê mà lại không biết đến chợ quê.

 
Quê tôi, một làng quê nhỏ nằm bên cạnh dòng sông Cầu lơ thơ nước chảy với những triền sông bên lở bên bồi. Những rặng tre xanh, những ngôi trường ngói đỏ, những mái đình cổ kính uốn cong như những dấu hỏi được treo giữa trời ngàn năm lơ lửng, những cây đa, cây gạo cổ thụ đã từng khắc ghi trong ký ức tuổi thơ tôi.
 
Tuổi thơ của tôi. Đó là những ngày bắt cào cào châu chấu, cùng bạn bè cắt từng cuống rạ giữa đồng chiều mênh mang gió. Tuổi thơ của tôi là từng đợt gió bắc tràn về rét căm căm những buổi chiều tan học. Lạnh là thế, mưa phùn gió bấc là thế nhưng không đứa nào là không tranh thủ ngắt trộm vài bông nếp cái hoa vàng trên đường đi học về. Chạy vội về nhà, cho ngay bông lúa vào bếp, tiếng nổ thơm giòn, nghe lách tách đến là vui. Rồi những chiều hè rủ nhau đi bắt hến, tiếng sáo diều vi vút đến nao nao. Hay những chiều đông tê tái cùng nhau nhặt những quả phi lao cho vào ống bơ, đốt lửa, túm năm tụm ba ngồi xung quanh sưởi ấm, tiếng nói tiếng cười râm ran. Ngày ấy không như bây giờ. Đồ chơi cũng không hiện đại và nhiều loại như bây giờ. Ngày ấy của chúng tôi chỉ có thế, thế mà vui. Vui hơn tất cả là thỉnh thoảng được theo bà đi chợ.
 
Chợ quê. Đó là hình ảnh thân thương nhất của mỗi vùng quê. Chợ quê tôi nằm cạnh bờ đê, dưới một gốc đa to. Chợ họp từ sáng đến trưa, mưa cũng họp nắng cũng họp, chợ họp theo phiên nên bà nội tôi gọi là chợ Phiên. Muốn biết sự phát triển của mỗi vùng quê ra sao người ta thường đi đến chợ. Chợ quê tôi cũng thế, chợ là nơi tụ họp của khách thập phương với đủ loại hàng quán. Chợ đông vui tấp nập, huyên náo ồn ào với đủ thứ âm thanh và mùi vị trộn lẫn vào nhau. Chỗ tanh tanh hàng cá, chỗ đăng đắng mùi vôi của hàng bánh đúc, chỗ mằn mặn hàng nước mắm, chỗ cay cay hàng ớt, nơi nức mũi hàng bánh đa vừng, nơi ngào ngạt hàng hương, nơi chát chúa hàng sắt hàng rèn…Từng đó thứ mùi vị và âm thanh cùng hòa quyện vào nhau tạo nên sự phát triển của một vùng quê nhỏ yên bình. Thích mắt nhất là mỗi khi sà vào hàng xén. Chao ôi ! Biết bao nhiêu là thứ. Nào cặp ba lá, nào lược nào gương, nào vòng tay vòng cổ óng ánh đủ màu và nhiều thứ khác nữa đã tạo nên nét duyên con gái quê tôi.
 
Mỗi khi ngày mùa về, chợ Phiên ngày mùa vẫn đủ loại hàng hóa nhưng được họp vội vàng chóng vánh. Vẫn đông vui tấp nập nhưng huyên náo, ầm ỹ hơn ngày thường. Người vội bán, kẻ vội mua. Ai cũng muốn mua thật nhanh, bán thật gọn để chạy ngay ra đồng kịp chở lúa về nhà trước khi ông mặt trời đổ lửa xuống lưng hoặc tránh những cơn mưa rào bất chợt, chớp xé dọc ngang trời. Chợ ngày mùa phảng phất mùi rơm, thơm nồng hương cốm, sớm họp sớm tan.
 
Những khi mùa lũ, nước dâng cao chỉ cách mặt đê chừng vài mét. Chợ quê khi ấy là những chiếc xuồng, chiếc thuyền con chở rau chở cá khua lách cách bên sông vẫn í ới kẻ bán người mua nhộn nhịp như thường.
 
Quê tôi mùa đông về, hoa cải nở vàng rực những triền sông. Từ xa nhìn lại, giữa những làn khói lam chiều bàng bạc, ta vẫn thấy những triền sông vàng tươi màu hoa cải như thắp nên màu vàng nắng mênh mang. Những gánh cải ngồng vừa cao vừa dài được các bà, các chị xếp ngay ngắn gánh ra chợ bán trông thật tươi ngon và đẹp mắt. Cái mùi ngai ngái nồng nồng ấy không biết từ bao giờ đã trở thành một mùi đặc trưng quen thuộc của mùa đông ở những phiên chợ quê tôi. Và tôi yêu cái mùi ngai ngái ấy từ khi nào không hay. Mùi ngô nếp thơm và dẻo, mía nướng ngọt ngào thơm mùi mật...tất cả lan tỏa vào nhau làm cho ta cảm thấy ấm áp đến không ngờ.
 
Lâu lắm rồi tôi mới có dịp về thăm lại chợ quê. Nơi hai mươi năm trước là chợ bây giờ vẫn là chợ. Nhưng chợ bây giờ không phải là những mái lều được lợp bằng rơm, cói, lá dừa hay những mảnh vải bạt dựng tạm để tránh nắng trú mưa mà thay vào đó chợ đã được quy hoạch gọn gàng, hàng hóa phong phú đa dạng. Đường vào chợ không còn lầy lội, chênh chao giữa mùa mưa phùn gió bấc như trước đây nữa mà được sửa lại khang trang rộng mở. Vẫn thơm mùi gừng khi đi ngang qua hàng ốc luộc, vẫn mặn mòi mùi hến, vẫn nặng lòng mùi nước ngọt phù sa, vẫn nửa đục nửa trong, vẫn cây đa bến nước, vẫn đắng vẫn cay hanh hao mùi gió, vẫn “từng vị heo may trên má em hồng”… Chợ quê ngày nào, bây giờ càng thêm đông đúc nườm nượp hơn xưa.
 
  • Gửi từ email Nguyễn Thúy Hạnh

Click vào đây để biết thêm thông tin về tuyển tập sách mới phát hành: "Thư gửi người yêu cũ" của Blog Việt

 

 

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
 
   

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top