Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiều nay có cơn mưa đi qua rất nhẹ...

2011-12-08 10:00

Tác giả:


Blog Việt 

Mùa ngọt lành qua nhanh trên vòm lá

Chút hương thầm em chưa kịp nghe qua

Chiều nay có cơn mưa nào lạnh quá

Em bồi hồi nhớ lại những ngày xa...

 

Ngoài cửa sổ mưa thì thầm khe khẽ

Nỗi niềm riêng em đem giấu trong lòng

Và mưa trách. và mưa hờn dỗi

Biết làm gì níu lại những chờ mong??

 

Cơn mưa ngày xưa giờ chỉ là hoài niệm

Em chẳng biết làm gì để chúng đừng trôi

Yêu dấu xưa giờ đã thành kỉ niệm xa xôi

Bao mong nhớ, bao dỗi hờn mưa nắng...

 

Em lặng yên nghe trống vắng lạnh căm

Nghe da diết nhớ những nỗi niềm thăm thẳm ấy

"Cơn mưa giận,cơn mưa thương biết mấy

Nhớ nhung gì mà ướt áo người xa?"...

 

Những con đường có nhớ bước chân qua

Lời hẹn cũ đã quên có cần ai nhắc nhở?

Này là cánh hạc em mong chờ một thuở

Bay đi đâu, em chẳng níu kịp nữa rồi...

 

Lặng im nghe da diết bồi hồi

Bàn tay nhỏ. cả tấm lòng cũng nhỏ

Trước kia là hoa, giờ chỉ là cây cỏ

Chẳng nghĩa lí gì trên mỗi bước chân qua...

 

Người sẽ cười khi nghe những lời em nói ra

Vì sáo rỗng. Vì chỉ là con số 0 tròn trĩnh

Em vẫn mơ. Còn người thì đã tỉnh

Đã quên đi bao nắng gió bên thềm...

 

Cửa sổ em mưa vẫn hát êm đềm

Mmà sao em nghe lòng mình hoang hoải quá

Những vần thơ viết ra mang nỗi buồn khó tả

Người lặng im. Mà sao em nghe ướt đẫm trong lòng...

 

 

  • Gửi từ email Quỷ Nhỏ - smiling.girl_94@:

 

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn   

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

Tái bút: Bài thơ viết vào 1 buổi chiều mưa lạnh, khung cửa sổ tôi ngồi mưa cứ khẽ hát những lời làm xao xác cả lòng. Người ta và tôi đã xa nhau về 2 phía, tự dặn mình phải đứng thẳng, phải quên đi mà bước tiếp...

 

Ừ, có là gì của nhau đâu mà mong mà nhớ. Người ta đã đi được 1 quãng đường dài rồi,cớ sao tôi vẫn ở đây, vẫn loay hoay đi tìm cho mình câu trả lời cho ba ngàn dấu hỏi? Ở phía kia, bình mình mới đang chờ người ta, còn phía này tôi vẫn chìm trong hoàng hôn rực đỏ. Kỳ lạ ghê người ta nhỉ, người ta có nhớ không đã từng bảo với tôi, có những lời nói bâng quơ gió thoảng thôi mà có thể làm tim người khác đau như cắt. Vậy mà giờ đây, tôi lại đang đau vì có người im lặng hoài không nói...

 

Những vần thơ tôi viết vu vơ trên bức tường trống ấy,chắc sẽ mãi mãi chẳng được đặt tên đâu. Chúng vẫn nằm đấy, lặng im hiền dịu như nhành hoa xuyến chi bé nhỏ, như những cánh hạc mềm anh gấp tặng tôi..

 

 

Nằm yên nhé, quá khứ à!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

back to top