Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chạm vào hạnh phúc - tạm biệt nhé yêu thương

2013-04-26 17:48

Tác giả:





Ca khúc Chạm Vào Hạnh Phúc _ Bảo Thy thể hiện

Đêm dài. Khi tiếng đêm đã bắt đầu vang những nhịp thở tâm trạng, thì cũng là lúc lòng ta lại nặng trĩu với những suy tư không đầu không cuối. Đã bao lần ta dặn lòng mình phải quên đi, đã gần một năm kể từ ngày ta xa anh, thời gian phải chăng là đã đủ cho việc phải quên đi một người - một người mà ta như mơ hồ chẳng nhận ra thứ tình cảm ấy là gì nữa, người trao ta là thứ tình cảm gì đây?


Một người không quá nhiều kỷ niệm, cũng chẳng có những chiếc hôn hay cái siết tay nồng ấm như bao cặp tình nhân khác nhưng sao ta lại nhớ nhiều thế này? nỗi nhớ vẫn âm ỷ trong ta trong suốt quảng thời gian ấy…dẫu biết rằng giờ đây đã có người bên anh. Ta chấp nhận buông tay, không còn cái lỳ lợm để phấn đấu cho tình yêu của mình như lúc trước, bởi ta biết rằng giờ đây có người thay ta yêu anh nhiều hơn và anh đã tìm thấy hạnh phúc của mình, ta đã nhìn thấy người đó thật sự tốt với anh!

Trong ta vẫn còn những câu hỏi chưa giải đáp rằng trong anh ta có quan trọng như anh đã từng nói, rằng phải chăng lúc trước chỉ là trò đùa?rằng tai sao lại đem cái lý do làm ta khổ? là không lo được cho ta để làm lý do chia tay dù khi bên cạnh anh đã có người khác.



Tại sao lại biến ta thành kẻ thứ 3 xen vào tình cảm của anh? giờ đây đó chỉ còn lại là những thắc mắc của riêng ta, ta sẽ mang theo nó trên con đường đi tìm hạnh phúc của chính mình? mà ta có thật sự cần những câu trả lời cho những câu hỏi đó hay không nữa?đôi khi ta chỉ mong một lần lại được nói chuyện với anh như những người bạn, để ta có thể nói rằng ta không trách anh vì những gì đã qua.

Đừng bao giờ nói xin lỗi ta nữa và đừng đối mặt với ta như một người có tội? ta muốn bên anh chia sẽ với anh những buồn vui trong cuộc sống với tư cách là một người bạn bởi trong lòng anh luôn có những khóc khuất mà anh chẳng sẽ chia cùng ai. Bởi đơn giản anh là 1 người sống hơi bất cần đời và dường như đã mất chút ít nìêm tin vào cuộc sống này. Ước muốn của ta đơn giản chỉ là vậy, còn những điều thuộc về kỷ niệm ta sẽ chôn chặt trong lòng mình, ở cái nơi mà ta gọi là góc khuất tâm hồn hay cái tên mà ta hay nói với bạn bè là “ mình ta với ta”.

Thời gian xa anh, ta cũng đã thử quen vài người nhưng rồi tất cả chỉ cho ta được cái cảm giác ban đầu, phải chăng trái tim ta đã dần trở nên vô cảm, không ta thật sự sợ điều đó?chỉ là ta chưa tìm lại được cảm giác mà ta mong muốn nơi ai đó, và dù muốn hay không ta cũng đã đôi lần làm tổn thương những người đến sau. Giờ đây ta thấy mình đã chững chạc hơn và cuộc sống hiện tai không cho phép ta nghĩ về quá khứ quá nhiều, ta và anh đã bước đi trên 2 con đường song song, anh có hạnh phúc và cuộc sống của anh, ta cũng phấn đấu cho tương lai của mình và ta cũng biết chằng cái tương lai đó, nơi mà ta chọn đến trên hành trình cuộc đời của mình chẳng thế nào có anh, ta chọn cách để anh sống trong trái tim ta chứ chẳng thể nào sống trong cuộc đời ta.

Tạm biệt anh!


  • Nguyễn Thị ba email galon101@

Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

back to top