Biết yêu, thương rồi hẵng cưới
2009-05-15 15:39
Tác giả:
Blog Việt
Theo tớ, để bạn có thể có một bàn tay để nắm, một gia đình nhỏ để yêu thương, một người luôn bên cạnh bạn để chia sẻ mọi điều trong cuộc sống như một cam kết đến cuối cuộc đời, bạn cần phải có cả: Yêu - Thương - Cưới.
“Yêu nhau cho nhau nụ cười, thương nhau cho nhau cuộc đời!” như trong một bài hát của nhạc sĩ Vũ Thành An.
![]() |
| Ảnh minh họa: DeviantArt |
1. Yêu
Khi yêu, con người ta nên yêu một cách hết mình hay yêu là phải nghĩ đến chuyện “sẽ cưới”?
Hơi cổ hủ khi cho rằng “Yêu là cưới”.
Nhưng theo tớ là vậy, và tớ là người cổ hủ.
Khi yêu, bạn sẽ lo lắng cho một người, just only one (chỉ một người). Những điều xung quanh khi ấy có thể chẳng có nghĩa lý gì với bạn cả. Cuộc hẹn với bạn bè bạn đã hẹn trước, bạn có thể để sang một bên để chạy đến bên một người vừa nói chuyện điện thoại với bạn.
Yêu rồi, mọi cảm giác vui, hạnh phúc đều được gửi đến một người. Thể hiện rõ cả thái độ bên ngoài của bạn. Yêu đời hơn, cảm thấy cuộc sống thật đẹp khi hạnh phúc cùng ai đó, và cũng chán nản, mệt mỏi khi cả hai giận nhau. Nhưng chỉ có hạnh phúc, vui vẻ thì gửi đến ai đó, còn những nỗi buồn thì gần như được giữ kín để ai đó chỉ cảm thấy vui vẻ khi ở bên mình.
Những cảm giác nhớ nhung sẽ làm bạn cảm thấy ngột ngạt, luẩn quẩn trong bạn chỉ là hình ảnh của ai đó.
Yêu là khi bạn gặp một ai đó mọi lúc có thể.
Yêu là khi bạn cho nhau nụ hôn.
Yêu là khi bạn chỉ cảm thấy những điều tốt đẹp của ai đó.
Đấy, khi yêu con người ta cho nhau nụ cười, hay những giọt nước mắt nhưng chưa thể cho nhau cuộc đời khi chưa thương.
![]() |
| Ảnh minh họa: specialsally. |
2. Thương
Nếu chỉ yêu nhau rồi sẽ cưới ngay cả khi chưa biết thương, liệu có ổn không? Tớ nghĩ là sẽ có một gia đình nhưng có thể không hạnh phúc khi chưa có thương.
Thương ai đó là khi bạn quyết định cuộc đời của bạn sẽ cùng chia sẻ những niềm vui hay nỗi buồn cho ai đó. Nhớ là không chỉ có niềm vui mà cả những nỗi buồn nữa nhé.
Thương là khi bạn cố gắng để ai đó một mình trong đêm lạnh ngắt, không điện thoại, không tin nhắn. Nhưng bạn luôn nghĩ về ai đó, mọi lúc mọi nơi. Nhưng không cố gắng đến gặp cho bằng được. Người ta sẽ sống tốt hơn khi cố gắng tự lập.
Thương là khi bạn cho nhau những cái ôm bên cạnh những nụ hôn.
Thương là khi bạn cảm thấy cả những điều không tốt, chưa hoàn thiện của ai đó. Và bạn phải yêu ngay cả những điều chưa hoàn hảo ấy, chấp nhận cả những điều không hay ở ai đó.
Thương khác yêu ở chỗ: yêu bạn có thể cảm nhận được bằng tình cảm, nhưng thương thì cần cả lý trí.
![]() |
| Ảnh minh họa: Della |
3. Và cưới…
Là khi cam kết sẽ cùng nhau đi đến cuối cuộc đời được cả hai bên đồng ý ký kết, nhưng đây chỉ là một bản hợp đồng, và có thể hủy bỏ.
Cưới, có biết bao nhiêu điều phải lo lắng…
Là khi có con, bạn phải lo cho con còn hơn cả lo cho cuộc đời của bạn. Ví dụ nhé, nửa đêm, con khóc thét lên vì khó ngủ, bạn cũng phải thức cùng con. Bạn không chỉ biết phân biệt loại sữa này dành cho độ tuổi nào, uống như thế nào, mà còn phải biết sáng mai đúng 7 giờ, bạn phải đi làm với một khuôn mặt, tinh thần như khi mới cưới.
Mỗi chiều đi làm về, bạn không bù khú với bạn bè, đồng nghiệp mà phải chạy vội đi mua sữa về gấp cho con. Về đến nhà, vợ bạn cũng mệt mỏi sau một ngày làm việc và đang bế con, đứa trẻ khóc ré lên vì mọc răng. Liệu bạn có đủ yêu thương để chạy vào bế con từ tay người vợ mệt mỏi, nựng nịu con như lúc đứa bé vừa chào đời không?
![]() |
| Ảnh minh họa: Phim "Baby and me" |
Nhớ nhé, phải đủ cả yêu và thương… Để có thể đủ yêu thương ngay cả lúc vừa vào nhà, cũng với khung cảnh ấy, nhưng bạn nghe được: “Sao anh không về sớm hơn? Anh còn nhậu nhẹt với bạn bè trước khi về nhà nữa à?”. Khi đó, bạn cần nhắm mắt lại, hít thật sâu, thở ra nhẹ nhàng, và đừng nghĩ gì cả, cứ để đầu óc khi đó rỗng tuếch cũng được. Nhưng rồi vợ bạn lại hỏi: “Anh còn đứng đó làm gì? Đang suy nghĩ xem nên đi cuộc nhậu với bạn nào à?”, với một thái độ cằn nhằn, bực tức. Khi đó, được xem như cao trào, và như những gì bạn được khuyên là: “Hãy bình tĩnh, tức giận lúc này không mang lại kết quả gì cả”. Theo tớ, bình tĩnh lúc này là điều tất nhiên, nhưng bạn cần chạy lại bế và dỗ dành đứa trẻ thay cho vợ bạn ngay lúc đó, với đủ yêu thương. Nhớ là phải đủ cả yêu lẫn thương nữa đấy. Điều đó tớ nghĩ là sẽ khó nhưng không phải không làm được.
Sau khi có con, những cảm xúc khi còn yêu nhau có đủ giúp bạn vượt qua khó khăn không? Và bạn vẫn sẽ sống bằng yêu thương hay là bằng nghĩa vụ? Bạn sẽ sống không phải vì gia đình, vì trách nhiệm hay vì một điều gì khác mà vì sự yêu – thương của bạn chứ?
Khi có gia đình, tài khoản của bạn không phải chỉ của riêng một mình bạn mà là sở hữu của ít nhất hai người. Tất nhiên, tài khoản đó có hai nhà tài trợ, nhưng liệu bạn có chắc cuộc sống vật chất sẽ không làm lung lay cuộc sống tinh thần của bạn?
Nhiều người nói “Khi tình yêu đủ lớn, bạn có thể vượt qua mọi khó khăn”. Khi nào thì “đủ”? Chỉ với yêu thôi ư? Tớ nghĩ “Khi yêu thương đủ lớn, bạn có thể vượt qua mọi khó khăn”. Và chẳng có định nghĩa nào cho từ "đủ" trong trường hợp này đâu, chỉ là cảm giác của mỗi người.
Và để có thể cưới, bạn cần phải có 3 yếu tố tinh thần - thể lực - vật chất để có thể hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc thì không hẳn phải có đủ 3 yếu tố đấy.
Là khi bạn có một thần kinh thép để chịu đựng, một tâm hồn nghĩ về gia đình ấm áp mọi lúc, và có cả lạc quan để gia đình có thể đứng dậy từ những vực thẳm. Đấy là tinh thần.
Là khi bạn có một sức khỏe đủ tốt để có thể sẵn sàng thức nguyên đêm ầu ơ con ngủ, và sáng mai vẫn đi làm vui vẻ. Là khi bạn phải đủ sức lực để chạy hết quãng đường còn lại của cuộc đời. Đấy là thể lực.
Là khi bạn mua sắm đủ thứ cho con của bạn, sữa, các loại máy móc hiện đại giúp cho cả mẹ và bé, cho con của bạn học ở những trường xịn trong thành phố… và nhất là một khu vườn vừa phải để con bạn học cách trồng cây, học cách đào xới đất đai, học cách trân trọng và vui đùa cùng thiên nhiên. Đấy là vật chất.
![]() |
| Ảnh minh họa: rubyyeo |
Nhưng khi cưới, bạn không chỉ mất đi cuộc sống độc thân, mà bạn còn được nhiều thứ lắm.
Giọng nói bi bô “pa pa” mỗi khi bạn đi làm về, những bữa cơm gia đình ăn tất nhiên là ngon hơn ngoài quán rồi nè.
Bạn tự hào khi có một bản sao như đúc của bạn và vợ trong căn nhà nhỏ và ấm của bạn.
Cảm giác hạnh phúc sau khi tan tầm bạn chạy vội về nhà, vợ đeo tạp dề đang nấu nướng, chồng tuy không đeo tạp dề nhưng không có nghĩa là ngồi xem ti vi hay đọc báo mà đang dọn chén, nhặt rau… Nhìn yêu thế không biết.
Nhiều nữa lắm, và tớ cũng không biết hết, hãy trải nghiệm thử xem… Và nhớ là không phải trải nghiệm ngay lúc này đâu đấy.
Chỉ là những suy nghĩ vẩn vơ của một đứa con trai chưa từng trải gì nhiều, vẫn đang cố để có thể có một tương lai tốt đẹp. Lung tung và ngớ ngẩn nhỉ? Suy nghĩ nhiều, cứ cho là tớ không bình thường đi. Vì sẽ có người nói tới đâu hay tới đó, nghĩ chi cho rắc rối và nhức đầu.
Viết cho tương lai

Hình ảnh đại diện tác giả bài viết
P/s: Tớ chỉ nói lý thuyết thế thôi chứ chưa thực hành đâu. Chỉ là lý thuyết suông như trong sách vở...
Gửi từ Blogger Chén và Đũa: “Ăn chậm, đi nhanh, thích ăn cơm bằng chén và đũa..., thích chuối và yêu hoa vạn thọ, nếu không có thì cúc trắng cũng ổn.”
Ho ten: Mushroom Ho ten: LCThanh |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.






