Phát thanh xúc cảm của bạn !

Betrayal

2012-04-24 16:31

Tác giả:


Chia tay... có phải là điều Nguyên muốn nói không?"

Nàng không đáp lại, chỉ quay mặt nhìn về hướng khác. Hắn biết đó cũng là một cách để trả lời.

Hắn nhớ lại từng kỉ niệm đã có với nàng. Hắn rất hay quên, nhưng quái thay, những kí ức về nàng lại hiện lên rõ rệt trong đầu của hắn cứ như là vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Hắn đã từng xúc động biết chừng nào khi được nắm tay nàng dạo qua các con phố.

Hắn đã từng vui sướng biết bao nhiêu khi nhìn thấy nụ cười nở trên môi nàng lúc nhận bó hoa của hắn nhân dịp Valentine.

Hắn đã từng hạnh phúc không diễn tả thành lời được khi nàng trao nụ hôn bất ngờ ngày hôm ấy.

Vậy mà…

Nguyên xin lỗi” – Nàng cắn chặt môi. Hắn cảm giác như nàng đang cố không để giọt nước mắt nào rơi xuống - “Nguyên đã lừa Minh, Nguyên… Nguyên… không yêu Minh nhiều như Nguyên vẫn tỏ ra thế… Chỉ vì…”

Hắn ngắt lời nàng:

“Minh đã biết tất cả từ lúc ban đầu. Nguyên không cần áy náy đâu, vì Minh tự nguyện mà!”

Không, Minh muốn thì cứ mắng đi, Nguyên biết là Nguyên có lỗi. Chỉ vì muốn trêu tức Hải mà Nguyên…”

“Minh biết, Minh hiểu cho Nguyên mà… Khi yêu thì ai cũng vậy thôi…”

Hắn nói hắn biết, hắn nói hắn hiểu. Nhưng biết cái gì? Hiểu cái gì? Hắn không biết cái gì ngay từ ban đầu cả. Đúng ra, nếu không tận mắt nhìn thấy thằng Hải xin lỗi nàng và rồi cả hai ôm nhau vào lòng thì có lẽ bây giờ hắn vẫn nghĩ là nàng yêu hắn thật. Và có lẽ lời hẹn để chia tay của nàng ở quán coffee sáng nay sẽ là cú shock lớn nhất đời hắn.

“Minh nói vậy là không công bằng với chính mình. Nguyên cảm thấy thật xấu hổ trước tình cảm mà Minh đã dành cho Nguyên, Nguyên không xứng đáng nhận nó. Có lẽ chỉ mình Nguyên nghĩ ra cái cách đáng xấu hổ này để kéo Hải lại về phía mình. Nguyên không biết nói gì nữa, Nguyên…”

Nàng đã không kìm được nữa, bắt đầu để nước mắt lăn trên gò má mình. Hắn dùng vai mình để nàng tựa vào. Lần cuối cùng hắn có thể làm vậy.

Một cái tát vào mặt nàng. Hắn chỉ biết ngồi im nhìn cô gái bàn bên tiến tới làm điều đó. Cô gái nhìn hắn, nói với giọng nức nở:

“Điều đám bạn nói với em là đúng hay sao? Chỉ mới xa em một thời gian, sao anh dám cặp kè ngay với người khác? Em biết em là người nói lời chia tay, nhưng giờ em biết em sai rồi…”

“Có lẽ ở đây có sự hiểu lầm.” – Hắn cố nặn ra một nụ cười tươi tắn nhất. – “Cả anh và cô ấy đều muốn người yêu ghen lên và trở về với mình, em thấy đấy, cô ấy vừa mới thú nhận với anh xong. Và bây giờ đến lượt anh.”

Nàng ngỡ ngàng nhìn hắn, nhìn cô gái. Rồi nàng vụt bỏ chạy.

Tôi quan sát tất cả chuyện xảy ra. Tự hỏi tại sao con người ta lại phải cứ lừa dối nhau để rồi chuốc lấy đau khổ cho chính bản thân mình? Tôi không biết câu trả lời. Nhất là khi hắn rút ví đưa cho cô kia một số tiền cùng lời cảm ơn.

“Không có gì mà anh. Lần sau có việc gì nhớ gọi em tiếp nhé! Vừa được tát, vừa được tiền, lại được làm người yêu hờ của anh trong chốc lát, sướng thật!” - Nói xong, cô gái gửi lại một nụ hôn gió cho hắn rồi biến mất nhanh như khi cô xuất hiện.

Tôi đeo earphone vào, chọn bài Betrayal của MLTR. Người con trai trong bài hát sẽ mãi mãi không thể quên người con gái đã phản bội mình đó ư? Và anh ta vẫn luôn mong người con gái ấy thanh thản mặc dù điều cô ấy làm đã khiến anh đau đớn? Có thể lắm, vì người con trai ấy đã yêu người con gái bằng cả trái tim mình... Bây giờ và mãi mãi... 

Lời bài hát

My love has gone away,
quietly after a hundered days.
 This is what's she has always said she won't stay for more than what she can repay.
 I can still hear her say there that
 I'm not hearing tender play
The day she let me kiss her was a display,
of love to those who she betray.
 How can I put someone to the test,
 when I thought I got the best.
 Untill the taste of bitterness then I regret but still that I won't detest,
 the love I can't forget, like someone who has left.
 How can I put someone to the test,
 when I thought I got the best.
Untill the taste of bitterness
then I regret but still that
 I won't detest, the love I can't forget,
 like someone who has left.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

back to top