Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bánh đúc có xương

2015-09-09 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Dì muốn một lần được nghe tôi gọi dì bằng tiếng "mẹ" thân thương. Một ước mong nhỏ nhoi vậy thôi mà tôi cũng không làm được cho dì. Con mong cho thời gian có thể quay trở lại, để con kịp gọi hai tiếng “Mẹ ơi”.

***

“Bao đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng.”

Đã ai từng trải qua mùi vị của bánh đúc có xương?

Tôi sinh ra đã không được nhìn thấy mặt mẹ. Chỉ được nghe tả lại qua lời nội, mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, nết na, công dung ngôn hạnh, dịu dàng, thướt tha. Không chỉ vậy, mẹ tôi còn là một người con gái mặn mà, bà có khuôn mặt tròn đầy, làn da tuy phơi sương phơi nắng nhưng hồng hào tươi sắc, mát mẻ mịn màng. Mẹ tôi ăn nói cũng rất dễ nghe, cư xử được lòng hàng xóm và họ hàng nhà chồng. Chỉ tiếc thay, bà chết khi tôi vừa chào đời, bà để lại tôi trong vòng tay cha, để lại trong tôi bao câu hỏi thắc mắc.

Sau khi mẹ tôi mất, bố tôi cam chịu cảnh gà trống nuôi con. Ông làm nghề lái xe ôm. Dù trời có mưa to, nắng lớn, cha tôi cũng gắng sức phơi mặt suốt gần cả ngày trên các con đường của vùng đất đầy nắng gió này. Không may trong một lần đưa khách đi xa, cha tôi gặp tai nạn, bị xe cán gãy hai chân. Nếu như có tiền nhập viện sớm, có lẽ ông đã không bị mất đi hai chiếc chân, nhưng vì nhà nghèo khó, cha tôi đành nhờ người đưa đến trạm xá, chấp nhận cắt đi hai chân để đỡ tiền bệnh. Sau đợt ấy ông yếu đi nhiều, nhưng ông luôn gắng sức lái con xe cà tàng đi hết những con đường quen thuộc, đưa đón khách hàng ngày kiếm vài đồng bạc nuôi tôi ăn học cùng nội đã già yếu. Nội rất thương tôi, cái gì cũng để dành phần tôi, nội thương tôi sớm mất mẹ nên luôn dành cho tôi tình cảm lớn lao với mong ước bù đắp được phần nào khoảng trống trong tâm hồn tôi.

mẹ yêu

Thời gian bình yên sống trong ngôi nhà chan chứa tình cảm gia đình cứ thế trôi qua một cách êm đềm. Thế rồi đến một ngày, khi vừa đi học về, đập ngay vào mắt tôi là cảnh một người đàn bà ngồi ngoài sân giếng, tay vo gạo, miệng nói niềm nở với nội. Thấy tôi về, nội chạy ra đón, bảo: “Từ giờ Bin có mẹ rồi, con cứ yêu thương, coi dì Luyến như mẹ đẻ của mình nghen con.”

Tôi thực sự muốn nổ tung sau khi nghe những lời nói đó, tôi không thể kiềm chế nổi những cảm xúc mạnh mẽ đang chạy qua trí óc, tôi lao như bay, chộp lấy chiếc xe đạp mà cứ thế lao đi trong nước mắt. Tôi phóng thật nhanh, thật nhanh như để nhờ gió hong khô từng giọt lệ trên đôi mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên trong đời, một thằng con trai như tôi phải rơi nước mắt vì những chuyện như thế. Tôi sinh ra đã không có mẹ nên tôi sớm hình thành cách sống cứng rắn, lì lợm, bảo thủ. Cha cũng dạy tôi phải sống ngoan cường trước sóng gió va vập của cuộc đời. Mỗi khi ông đánh mắng tôi, tôi không hề rơi một giọt nước mắt, tôi luôn kiềm nó lại, để dành trong đêm khuya mà lén lút trút ra trong bóng tối lạnh lẽo, tôi cầu mong trên trời mẹ có thể hiểu cho những việc tôi làm.

Vậy mà giờ đây, trước một người đàn bà không rõ nguyên do gì tôi có thể đổ lệ nhiều như vậy. Một người đàn bà từ đâu đến lại làm tôi rơi nước mắt ư? Không, không phải vậy, chính cha, chính ông ta mới là người làm tôi đau khổ. Suốt mười tám năm trời, từng gần đấy năm, ông chưa hề có tình cảm với người đàn bà nào ngoài mẹ tôi cả. Ông luôn dành tâm trí lo cho tôi, ông không bao giờ nguôi nỗi nhớ mẹ tôi, tôi cũng luôn khâm phục, ngưỡng mộ, và trân trọng ông rất nhiều. Vậy mà giờ đây, khi tôi sắp bước vào giai đoạn thi cử quan trọng nhất cuộc đời, ông lại rước từ đâu về một người đàn bà với chức danh “mẹ” tôi ư? Thật quá đáng, ông không còn nhớ mẹ tôi, ông không yêu mẹ tôi nữa sao? Tôi cứ đi, cứ lao nhanh như bay trong gió chiều, tôi cảm thấy lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn, giờ đây không còn ai quan tâm, lo lắng cho tôi nữa, thật bất hạnh! Tôi đi như vậy hơn một tiếng đồng hồ, rồi dừng lại trước nhà thằng bạn thân. Dắt xe vào nhà nó và kể lại mọi chuyện cho nó nghe. Nó đồng ý cho tôi ở chung phòng với nó. Vậy là từ đó tôi ăn ở tạm bợ trong phòng nó, đi học, rồi đi về cùng nó.

mẹ và con

Một hôm nó từ đâu chạy về báo tin, nội tôi thương tôi quá, chân chậm mắt mờ chống gậy đi tìm tôi, suýt nữa bị xe cán giữa đường. Tôi thương, tôi lo cho nội, vì vậy tôi quyết định quay về. Tôi vừa bước chân đến đầu cổng, người đàn bà có cái tên Luyến kia đã đon đả chạy ra chào tôi: “Cu Bin đây hả? Giống bố quá ta. Con về rồi thì tốt quá. Dì ở đây chăm lo việc cơm nước cho bố con con, con đừng giận dì mà tội dì con ạ, con cứ coi dì như mẹ con, dì sẽ yêu thương, chăm sóc con thay cho phần người mẹ đã khuất của con.” Tôi đáp lại lời nói đó bằng cái liếc, và một câu ngắn gọn : “Cảm ơn.” Rồi tôi đi vào trong phòng, khóa chặt cửa lại.

Đến giờ ăn cơm, tôi vẫn cứ ngồi lì trong phòng không chịu ra. Một tiếng con gái gọi vọng vào: “Anh Bin ơi, ra ăn cơm.” Tôi lừ lừ bước ra mở cửa, thì ra là đứa con gái của dì Luyến. Con bé nhoẻn miệng cười thật tươi với tôi. Tôi thì ném lại nó cái nhìn hằn học, quát: “Tao biết rồi, tao có điếc đâu sao mày nói nhiều vậy.” Rồi tôi nhấc chân, miễn cưỡng bước ra, ngồi xuống cạnh cái mâm với vẻ mặt khó chịu. Dì Luyến đưa cơm, mời tôi ăn. Tôi vừa cầm đôi đũa, chưa kịp gắp gì vào bát thì tiếng bố tôi cất lên: “Giờ dì ấy là mẹ của con, còn đây là Mi, nó là con của dì, hãy coi nó như em ruột Bin nhé!”. Tôi không trả lời lại, chỉ lia lịa và cơm, gắp thức ăn cho vào miệng rồi lại húp xùm xụp. Sau khi ăn no nê, tôi đánh mắt một lần quanh nhà. Nói thực đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn một bữa ngon như vậy, bình thường tôi toàn ăn mì tôm, có hôm thì là cơm nắm với muối vừng, chứ chưa ai nấu cho tôi được một bữa cơm đạm bạc trong suốt 18 năm qua. Đồ đạc trong nhà cũng gọn gàng, ngăn nắp hơn. Có bàn tay dì Luyến mọi việc đều khác cả, khác theo một chiều hướng tốt. Nhưng tôi vẫn có ác cảm với dì, nếu như mẹ tôi còn sống, bà chắc chắn cũng sẽ làm được tươm tất mọi việc, có khi còn tốt hơn nhiều.

Lại nói chuyện con bé Mi, đứa con của dì. Nó y hệt mẹ nó, cứ nhìn thấy tôi là “anh Bin, anh Bin” không ngớt. Hàng ngày tôi phải có trách nhiệm đèo nó đi học bằng chiếc xe đạp mẹ tôi để lại. Nhưng tôi ghét nó, tôi toàn để nó tự đi bộ hơn 5 ki–lô–mét từ nhà đến trường. Nó thì phải dậy sớm từ hơn 3 giờ sáng, phụ “dì Luyến” làm bánh xèo mang ra chợ bán, lúc 5 giờ thì lại phải nhanh tay nhanh chân vác cặp đi đến trường, còn tôi thì ngủ đến tận hơn 6 giờ sáng mới dậy, chần chừ một lúc mới đi làm vệ sinh cá nhân và đi học trên chiếc xe yêu quý, chiếc xe đạp mẹ tôi để lại.

mẹ tần tảo

Tôi cứ thong thả nhìn trời ngắm mây, còn con bé Mi kia cứ phải gọi là ba chân bốn cẳng mới lết xác được đến trường đúng giờ. Có hôm con bé quên quyển tập ở nhà, phải chạy hồng hộc từ trường chạy về. Lúc tôi dắt xe ra chuẩn bị đi học thì thấy nó lao như bay vào nhà, chỉ kịp chào qua tôi rồi chạy ngay vào phòng lấy quyển tập mang ra. Nó nhìn tôi, rồi tôi nhìn lại nó, không nói gì, tôi phóng xe đi trước, để lại cái dáng hình nhỏ bé ấy chạy theo trên con đường đến trường. Hôm đấy nó đi học muộn, bị phạt đứng ngoài cửa lớp, trực nhật toàn bộ lớp rồi mới được về. Tôi đi qua cửa lớp, thấy nó đang cặm cụi quét sàn, tôi cười kinh bỉ, rồi ném lại cho nó một cái nhìn đầy khiêu khích. Và cả những ngày mưa nữa, đường trơn như đổ lên một lớp mỡ, con bé vẫn phải tự túc đi bộ, men theo rìa cỏ mà đi, quần áo lấm lem bùn đất, còn tôi thì vẫn với cái dáng điệu thong thả hết chỗ nói, đi qua trước mặt nó mà không có chút cảm xúc gì.

Nhiều lần như thế, nên có lần bố tôi nhìn được cảnh tôi cho nó đi bộ về, ông bắt tôi cởi trần, nằm sấp xuống sàn, lấy roi da quất từng cái quất trời giáng nên tấm lưng vốn đã chai sần đầy những vết sẹo dài của tôi. Con bé Mi từ đâu chạy ra, đỡ tay bố tôi rồi van nài năn nỉ, xin ông đừng đánh tôi, dì cũng chạy ra khuyên giải bố tôi hãy tha cho tôi một lần, vì “thằng Bin còn nhỏ nên trót dại.” Sau đó dì dìu tôi vào phòng, sức dầu xoa cho tôi, còn con bé Mi thì đứng núp bên cánh cửa, giọng run run mà nói: “Em xin lỗi anh Bin.” Tôi ném lại nó: “Mày có tội gì đâu mà phải xin lỗi , mai mày nhớ gọi tao dậy sớm, tao đèo mày đi học.” Thế là từ đấy, ngày ngày tôi đèo nó đi học, ngày ngày cùng đi và cùng nó về trên con đường đất đỏ, đã phơi qua nhiều những ngày nắng đổ lửa.

Tôi cũng đã bắt đầu đối xử dịu hơn với mẹ con dì Luyến. Nhưng vẫn với cái bản tính hách dịch, tôi luôn bắt con bé chép bài, có khi là bắt nó làm cả bài tập về nhà cho tôi. Con bé học kém tôi hai lớp, nhưng nó giỏi hơn tôi nhiều, có những bài toán của lớp lớn, nó đã giải bằng những cách rất đơn giản phù hợp với kiến thức lớp dưới, chữ nó lại rất đẹp, tròn đều và ngay ngắn. Nó trông còi nhom, mặt mũi thì đen nhẻm, vậy mà luôn dẫn đầu khối trong học tập cũng như công tác tập thể. Tôi có phần nể nó vì thành tích ngang ngửa đấy của nó.

Năm đấy tôi thi đại học, với mơ ước cứu được những sản phụ không may mắn như mẹ tôi, những mảnh đời bất hạnh không có tiền đi viện như bố tôi, tôi đã gieo hi vọng vào cái nghề bác sĩ để cứu người, cứu đời. Sau bao tháng ngày miệt mài kinh sử, dưới dự kiềm soát ngặt ngòe của con bé Mi, tôi cũng may mắn đỗ được trường đại học Y trên Hà Nội với số điểm vừa vào khoa thấp nhất của trường.



Ngày tôi lên đường, dì Luyến bùi ngùi khóc lóc, dặn dò tôi cẩn thận từng li từng tí một : “Bin lên Hà Nội học, nếu thiếu thốn cái gì cứ nhờ người gọi về nói dì biết, dì sẽ gửi tiền lên cho con, dạo này dì bán hàng được khá khẩm hơn nhiều rồi, con đừng lo gì nhé, cứ cố gắng học hành chăm chỉ nghen con.” Dì còn dúi vào tay tôi gói thuốc đã chuẩn bị từ đêm qua lúc tôi đang say giấc nồng mà dặn dò kĩ, khi bị bệnh cứ lấy thuốc trong này mà uống, đừng để bệnh nặng chỉ khổ thân mình. Rồi nội, bố cũng trao tôi những lời ân cần, thiết tha nhất, dặn là sau khi lên đến nơi, nhớ gọi về báo cho mọi người yên lòng. Tôi lên đường với tâm lí thoải mái nhất.

Đi tàu hỏa từ 4 giờ sáng đến gần giữa trưa tôi mới lên được đến trường, mất nửa ngày đi kiếm phòng trọ, lại mải mê dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp đồ đạc nên quên mất không gọi điện về nhà. Đêm hôm ấy, khi tôi vừa chợp mắt, bỗng có tiếng gõ cửa, mở ra mới biết là dì Luyến, dì ở nhà đợi điện thoại tôi gọi về mà không thấy, lo cho tôi quá nên lặn lội mò lên tận đây xem tình hình tôi thế nào, lại đi tìm nhà trọ của tôi mất nhiều giờ. Dì thấy tôi bình an, vậy là yên lòng, không vào phòng nghỉ ngơi, dì lại lặn lội đường xa trở về nhà lo chuyện dưới ấy, dì nói : “Một ngày dì đi là bao nhiêu việc ở nhà bỏ bê, dì đi thì lấy ai lo chuyện cơm nước cho gia đình, lấy ai chăm sóc nội, lấy ai đi bán bánh, bỏ một bữa là mất một ngày công.” Vậy là dì lại tức tốc đi bộ ra bến, bắt xe về nhà, dì chưa kịp tắm rửa, nghỉ ngơi cho bớt mệt. Nhìn bóng dáng người đàn bà ấy khuất dần trong bóng đêm mà lòng tôi chợt chùng xuống, sống mũi có cảm giác cay cay, bất ngờ ... từ khóe mắt, một giọt lệ lăn dài trên má.

Từ ngày tôi đi, mọi việc nhỏ lớn trong nhà, một mình dì gánh vác, cứ cuối tháng dì lại lặn lội đường xa mang tiền, gạo, chuối, trứng, và có khi là cả món xôi nếp cẩm mà tôi thích ăn nhất lên tận căn phòng trọ chật chội của tôi. Rồi cứ vậy, chưa kịp nghỉ ngơi dì lại đeo nón lá lên đầu, tức tốc quay về nhà “lo chuyện dưới ấy”. Có lần tôi giữ dì lại được mươi phút hỏi chuyện học hành của con bé Mi. Dì nhắm mắt lại, quay mặt ra sau một hồi rồi mới quay lại, mỉm cười mà rằng: “Con bé Mi học hành tốt con ợ, nó luôn dẫn đầu khối, làm dì vui lắm.” Nghe vậy tôi cũng an tâm hơn, đưa dì ra cửa, không nói được một lời chào tạm biệt, chỉ biết lặng người nhìn theo bóng người phụ nữ xiêu xiêu trong nắng chiều Hà Nội.

mẹ

Vào một ngày cuối đông, trong đêm giá buốt, một tiếng gõ cửa dồn dập phòng trọ tôi, như đoán được chuyện gì đó không hay đã xảy ra, tôi lao nhanh ra mở cửa, lại là một người phụ nữ, thân hình gầy gò, chiếc áo nâu giống dì, nhưng bỏ chiếc nón lá ra là gương mặt thanh tú, duyên dáng của một người con gái đôi mươi, tôi bất ngờ ngắm nhìn một hồi rồi cuối cùng cũng nhận ra đó là … con bé Mi, sao nó đến thăm tôi vào cái giờ “quỷ quái” này chứ. Chưa kịp mắng nó thì con bé đã khóc òa lên, kể lại mọi chuyện cho tôi nghe, dì Luyến bị cảm nặng, đã nghỉ bán hàng mấy ngày, nhưng bệnh vẫn không giảm mà càng ngày càng nặng thêm, tình hình rất xấu, có khả năng dì không qua khỏi đêm nay, giờ dì đang rất yếu, dì muốn gặp tôi, rất muốn được gặp tôi lần cuối. Nghe vậy, tôi cùng nó tức tốc chạy ra bến tàu hỏa, bắt chuyến xe về chuyến sớm nhất trong đêm. Tôi về nhà khi trời vừa hửng sáng, chạy vào căn phòng lạnh ngắt của dì, đến bên người dì tội nghiệp, tôi ngồi đó, ngồi nghe những lời trăn trối cuối cùng của dì. Nhũng lời cuối cùng đó của dì cứ in sâu mãi, không bao giờ phai nhòa, không bao giờ mờ đi trong tâm khảm tôi.

Dì muốn một lần được nghe tôi gọi dì bằng tiếng "mẹ" thân thương. Một ước mong nhỏ nhoi vậy thôi mà tôi cũng không làm được cho dì. Tôi cứ ngồi thừ ra, không nói gì, đầu theo đuổi những suy nghĩ mông lung, lúc tôi vừa cất miệng kêu tiếng “Mẹ!” thì tay dì lạnh ngắt, buông thõng xuống, rời xa khỏi bàn tay tôi. Một tiếng nấc ngẹn ngào, tôi như điên như dại hét lên những tiếng “Mẹ” xé lòng. Những ngày sau khi dì mất, tôi mới biết chuyện “Con bé Mi bỏ học từ khi mày lên Hà Nội được 3 tháng, dì mày không có tiền nuôi nó học, mọi tài sản trong nhà dì mày bán hết đi lấy tiền chu cấp cho mày học đại học, còn con Mi thì dì mày sắm cho thúng hoa quả, đi bán rong ngoài đường”. Thì ra cái “mỉm cười” của dì khi tôi hỏi chuyện học hành con bé Mi là một chiếc mành che đi nỗi lòng đau như cắt của dì - một người mẹ không cho con được cắp sách đến trường như bao bạn bè trang lứa. Trời ơi, sao dì đối tốt với con quá, giờ đây con mới thấy hối hận khi đã có những cư xử sỗ sàng, không biết trên dưới của con với dì. Con mong cho thời gian có thể quay trở lại, để con kịp gọi hai tiếng “Mẹ ơi”.

Giờ đây, tôi đã là bác sĩ đa khoa trong một bệnh việc có tiếng của Hà Nội, tất cả những gì tôi có được ngày hôm nay, đều do một tay dì gây dựng cho cuộc đời tôi, chỉ tiếc rằng, dì đã không còn trên đời để chứng kiến ngày tôi thành đạt. Tôi vẫn xé lòng mỗi khi đi ngoài đường, nghe vọng ra câu hò ảm đạm:

“Bao đời bánh đúc có xương,
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”.

© Thopeo Kool – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top