Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bánh chưng mang vị của hạnh phúc và bình yên

2010-02-25 15:28

Tác giả:


Blog Việt

Lâu lắm rồi không còn thấy nhiều nhà gói bánh chưng, cái không khí Tết của những ngày xa ấy cũng như mất dần trong nhịp sống hối hả…

Từ ngày nó biết lưu giữ các sự kiện thành cái gọi là ký ức thì chỉ có một năm duy nhất khi mẹ sinh em nhà nó không gói bánh mà ăn ké bánh nhà ông! Ở thành phố cũng chẳng còn mấy nhà gói bánh chưng, nhà nó lại ít người nhưng cái lệ gói bánh thì chưa bao giờ bỏ…
 
Đôi lúc nó cũng cằn nhằn, ăn được là bao mà bố mẹ cứ bày vẽ ra cho vất vả nhưng nó biết nếu bố bảo không gói bánh nữa thì nó lại là người phản ứng đầu tiên. Rục rịch gói bánh chưng cũng mới là lúc nó cảm nhận Tết đang về trước cửa. Có những cái Tết rét cắt da, nó ghét rửa lá, ghét đãi đỗ, nó bảo mẹ sao không dùng đỗ bóc vỏ cho nhàn, mẹ bảo nếu muốn nhàn thì đã không gói bánh chưng, nhà không ăn mấy thì càng phải làm cho cẩn thận, dùng đỗ vỡ hạt sẽ thơm và ngon hơn. Rồi năm ấy khi ăn miếng bánh chưng ở nhà với bánh chưng khác nó mới thấm thía những điều mẹ nói. Cái triết lý gạo, đỗ ấy của mẹ (nó vẫn gọi vui thế) giúp nó hiểu dù việc nhỏ đến đâu cũng phải bỏ công sức và tâm huyết lúc gặt hái thành quả sẽ thấy ý nghĩa của việc mình làm…

Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st)

Rồi lúc gói bánh, dù chả giúp được bố nhiều nhưng đứng quanh làm chân sai vặt nó cũng thấy vui. Bố nói cho nó biết thế nào là gói khuôn và gói tay, lá dong được đặt như thế nào, lá mặt là lá như thế nào, một cái bánh sẽ có mấy lạng gạo, mấy lạng đỗ, mấy lạng thịt là vừa... Nhiệm vụ của nó thường là trông nồi bánh, nó vẫn gọi thế cho oai, cái bếp than cả năm mới được lôi ra có 1 lần để luộc bánh cũng làm nó phấn khởi hơn. Bố bảo có gói bánh chưng mới ra không khí Tết, thế nên mới có lần bố nói đùa gói xong bánh cảm giác như hết Tết.
 
Nó nhớ về những cái Tết ngày bé, ngày ấy còn đun bánh chưng bằng củi, nó thích ngồi trông bánh với chị để đến khi củi cháy hết thành than nó sẽ bảo chị vùi khoai lang cho nó. Nhắc đến nó lại nhớ, ngày nó học lớp 4, tối đấy vớt bánh xong nó ngồi ăn khoai lang nướng và xem phim “Yumi - tình yêu của tôi” một cách vô cùng mãn nguyện, đó cũng là bộ phim Hàn Quốc đầu tiên nó xem. Đôi lúc có những kỷ niệm mà nó không thể quên…
 
Nó không nhớ đã bao nhiêu lần ngồi chờ vớt bánh nhưng cái cảm giác háo hức thì lần nào cũng vẹn nguyên vậy. Nó chờ bố nhấc từng chiếc bánh thả vào chậu nước để mẹ rửa chuẩn bị đưa vào ép, nó thích thú bình phẩm từng cái vừa ra nồi cùng em gái. Mùi thơm của lá dong quyện với gạo nếp và đỗ trở thành một phần của Tết trong nó.

Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st)

Có những phút giây bình dị nhưng quý giá, có những ký ức mà nó không đánh đổi bằng bất cứ thứ gì khác… bởi đơn giản với nó đó là hạnh phúc…

Dù biết cả cái Tết ở nhà không ăn hết hai cái bánh chưng nhưng chưa năm nào bố mẹ nó bỏ cái lệ ấy. Uh thì vẫn nói là có hai cái bánh mà còn để lay lắt mấy ngày Tết nhưng chưa năm nào nồi bánh nhà nó dưới 10 chiếc, mẹ bảo bên nội ngoại đều có gói bánh nhưng cái lễ đem về cúng tổ tiên ngày Tết có thêm đồng bánh nhà tự gói mới tỏ được lòng thành. Có năm nó nói vui với ông nội: nhà cháu năm nay gói 15 cái nhưng ngày trước ngày sau bố mẹ cháu đã tẩu tán hết rồi, nhà chỉ còn 2 cái để ăn Tết nên mấy mấy hôm nữa ông để dành cho cháu vài cái nhé!
 
Nhà ông nội thường gói bánh vào ngày cuối cùng của năm, bánh cũng chỉ được vớt ngay trước giao thừa thì nhà nó lại thường gói bánh sớm từ 26, 27 Tết. 28 Tết giỗ ngoại, mẹ nó muốn mỗi năm đến ngày giỗ ngoại đều có đồng bánh chưng mới do nhà tự gói để thắp hương ngoại. Ngày giỗ ngoại năm ngoái, nó về quê một mình, mang đồng bánh chưng lên chùa thắp hương cho ngoại. Nhà chùa kể với nó khi làm lễ thấy ngoại nó về, nhìn nó và bảo nó lớn thế này rồi cơ à, nó nghĩ mà chảy nước mắt, đã bao lâu rồi nó mới lại về quê ngoại vậy? Ngoại mất khi nó mới hơn 2 tuổi nhưng thật lạ là cái đứa bé 2 tuổi ngày ấy vẫn lưu giữ được những ký ức về ngoại, uh thì không nhiều nhưng mãi là những ký ức đẹp trong nó…
Và cứ thế, gói bánh chưng cũng đã trở thành một cái Tết trong nó, mỗi lần gói bánh cho nó cơ hội ôn lại những kỷ niệm, gợi nhắc trong nó bao ký ức-hành trang quý giá của nó…
 
Dù cuộc sống có đầy đủ hơn ngày trước bao nhiêu, dù ngày Tết có thay đổi bao nhiêu thì cái lệ gói bánh chưng ở nhà nó vẫn không thay đổi, nó nghĩ nó phải cảm ơn bố mẹ vì điều đó…chị em nó những ký ức mà không phải ai cũng có được…
 
Bánh chưng với nó không chỉ là hương vị của ngày Tết… mà còn là vị của tình yêu - tình yêu mà bố mẹ dành cho chị em nó, vị của hạnh phúc, của bình yên…
  • Gửi từ email Trần Phương Thanh - ttpthanhvnip

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.

Du Miên và Gió (Phần 1)

Du Miên và Gió (Phần 1)

“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”

Một mùa đông lạnh

Một mùa đông lạnh

Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

Thương cha

Thương cha

Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.

back to top