Ba là điểm tựa yêu thương nhất!
2009-01-21 17:22
Tác giả:
Blog Việt - Với con, Ba chính là điểm tựa yêu thương và vững vàng nhất. Hẳn thế!
Con nhớ hồi nhỏ, người con bé tí như cục kẹo. Ai cũng trêu là heo còi, nuôi hòai không lớn. Nhưng Ba lại thương heo còi nhất nhà. Ba dặn Mẹ, thứ gì ngon và bổ nhất nhớ phải để dành cho con gái. Rồi ba xung phong đèo con đi học. Mỗi ngày, trên chiếc xe đạp, Ba đưa con đến trường. Buổi chiều tan sở, Ba lại hối hả đạp xe đến đón con. Như đã thành thói quen, dù đang vui chơi chạy nhảy với các bạn, nhưng con luôn chờ tiếng phanh xe đạp và nụ cười của Ba sau làn kính trắng lấp lánh thật hiền. Thi thỏang, khi đi qua góc phố có xe kem lạnh, con hay len lén ngóai lại nhìn. Chả hiểu thế nào mà Ba biết được, thế là từ hôm ấy, chiều nào Ba cũng mua cho con một que kem cà phê mát lạnh. Còn Ba, dù khát mấy cũng chẳng chịu uống gì.
Con nhớ những trưa hè nắng như đổ lửa, Ba đèo con đến Nhà thiếu nhi Thành phố để sinh họat Đội ca. Con được luyện thanh, tập hát và đi biểu diễn nhiều bao nhiêu thì nước da Ba càng đen xạm bấy nhiêu. Buổi tối, Ba lại đưa con đến Nhà thiếu nhi Quận 1 để học múa ba-lê với thầy Bá Thái. Ngày ấy, bé nào múa đẹp và dẻo sẽ được tuyển đi học ở Liên Xô. Con mặc cái áo múa màu vàng bước ra, người cứng đơ vì... sợ. Chỉ nghĩ lỡ được tuyển thật sẽ phải sống xa Ba Mẹ là con đã chực khóc òa. Ba còn mua cho con thật nhiều truyện, sách và cả những tập văn thơ nổi tiếng và dạy cho con luật bằng trắc trong các lọai thơ. Trước khi đi ngủ, con hay đòi Ba kể chuyện. Thế nên cái tích “thế thì... thế thì...” của Ba khi kể hết chuyện nọ, chuyện kia, mà mắt con thì vẫn sáng trưng, làm ai nghe cũng phải buồn cười...
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart.com |
Con nhớ giọt nước mắt của Ba ngày bà nội mất. Đó là lần đầu tiên trong đời con nhìn thấy Ba khóc. Ánh mắt Ba đỏ hoe, đau đớn, nghẹn ngào. Ba chính là tấm gương sáng cho chúng con về lòng hiếu thảo. Ba chăm sóc bà từng li từng tí. Ba lo từng viên thuốc, bữa ăn cho bà. Ba vui vẻ ngồi thật lâu chỉ để nghe bà nói chuyện. Ba làm tất cả để bà được vui. Ba vẫn thường nói “Phận làm con phải hiếu đễ với cha mẹ để sau này khi cha mẹ có nằm xuống cũng không hối hận vì đã không hết lòng chăm sóc và thương yêu mẹ cha”. Đôi khi nghĩ lại, con thấy mình vẫn còn sai nhiều lắm. Vẫn nóng nảy khi mua đồ ăn về Ba khổng chịu ăn, vẫn bướng và thích làm theo ý mình... Nên con vẫn tự giác xấu hổ khi nghe Ba khen con gái ngoan và có hiếu.
Con nhớ nhiều, nhiều lắm! Nhớ nhất là mỗi lúc đi xa. Nhớ túi thuốc Ba gói sẵn đưa cho con gái. Nhớ mẩu giấy nhắc nhở dán ở cửa phòng. Nhớ tiếng kẹt cửa buổi sáng Ba lên lầu tập thể dục. Nhớ tiếng ho của Ba mỗi khi trở trời. Nhớ dáng đi của Ba trong công viên Lê Văn Tám. Nhớ giọng nói của Ba lúc gọi điện cho con. Nhớ nụ cười của Ba khi con đi làm về và cả ánh mắt rưng rưng của Ba khi đọc bài thơ con gái tặng trong ngày Sinh nhật...
Trong Ngày của Cha, trên tay con không có hoa hồng, nhưng tràn ngập trong trái tim con là tình yêu thương, sự kính trọng và lòng biết ơn dành cho Ba. Chắc hẳn Ba sẽ nhận được rất nhiều lời chúc mừng, nhưng trong thâm tâm, con muốn mình là người đầu tiên gửi những lời này đến Ba : Con cám ơn Ba đã cho con cuộc sống này và con thật sự hạnh phúc, hãnh diện khi được làm con gái của Ba...
Con yêu Ba nhiều lắm !
Gửi từ email Nguyễn Yến – dauyeuxua2009
Ho ten: Huynh Ngoc Cuong Ho ten: Trang Le Ho ten: Mai Hoa Ho ten: Truong Vu Ho ten: Giau ten Ho ten: ha Ho ten: Nguyen thi Trang Nhung Ho ten: Kim Van |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.


