Anh đừng đi, có được không?
2013-11-25 08:17
Tác giả:
Đã từng có những ngày chủ nhật, tôi ở một mình. Cái sự cồn cào của nỗi cô đơn nơi những ngày cuối tuần luôn hiện lên rõ rệt sau khi tôi chia tay một mối tình. Rồi cài cồn cào ấy cũng nguôi dần đi khi thời gian trôi qua đủ nhiều để bào mòn bớt cái thứ cảm giác quánh đặc đến đáng sợ ấy.
Sau khi chia tay, có những ngày chủ nhật anh đã đến. Chẳng để làm gì cả. Anh vẫn thường ghé đến như vậy, như một người bạn. Tôi và anh nói với nhau những chuyện không đầu không cuối. Nói với nhau về những mảnh lạo xạo của đời mình. Những thứ có thể chia sẻ với nhau.

Tôi từng yêu anh đến mức, chỉ cần mở cửa ra thấy anh đứng đợi sẵn ở đó là tim tôi có thể nhảy loạn lên không theo một nhịp nào. Ngàn lần như một. Nhưng từng ấy lần tôi mở cửa với trái tim nhảy cuồng loạn trong lồng ngực, thì cũng là từng ấy lần tôi đứng ở bậu cửa tiễn anh mà muốn rơi nước mắt với câu hỏi, thời gian không dừng ở đây được sao?
Tôi biết, những lần anh ghé đến đó chỉ như một người bạn ghé thăm một người bạn mà thôi. Không hơn không kém. Nhưng lòng tôi. Tôi vẫn yêu anh đến đánh đổi cả hiện tại để tìm về cái quá khứ mà ở đó, chúng tôi không cách nhau một khoảng chênh vênh nào. Thi thoảng tôi cũng tìm được cái cảm giác mà mình muốn. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại trả giá bằng nước mắt và thứ cảm giác buốt nhói tê nghẹn trong lồng ngực nhiều ngày liền.
Tôi cũng chấp nhận đánh đổi, miễn là tìm thấy thứ cảm giác mà mình muốn. Nhưng càng lúc tôi càng ít gặp cái cảm giác đó hơn. Vì càng đi xa khỏi những ngày tháng xưa cũ thì anh, và cả tôi càng thay đổi nhiều. Và càng khó tìm thấy mình ở chốn cũ hơn.
Nhiều lần gối đầu trên tay anh và mong mình được chết đi ở giây phút đó. Để không phải thừa nhận mất mát trong lòng mình. Nhưng không thể. Số phận không cho phép tôi kết thúc ở nơi mình muốn.
Sau nhiều lần tìm mãi mà không thấy, sau nhiều lần đứng khóc không ra nước mắt nơi bậu cửa mỗi lần tiễn anh về. Tôi quyết định rời bỏ thành phố này. Rời bỏ tình cảm mà tôi vẫn chôn giấu trong lòng. Tôi từ bỏ hết.
Tôi cũng làm được. Trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng nơi có tôi mà không anh. Hình ảnh của anh không mất đi nhưng cũng nhạt dần theo những mùa nắng mưa. Cái mong muốn sống trong quá khứ của tôi cũng vơi dần. Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được. Nhưng thật ra tôi có thể, chỉ là tôi không thừa nhận hay không chịu thừa nhận mà thôi.

Duy chỉ có cái cảm giác mỗi lúc đứng ở bậu cửa tiễn anh về là vẫn không hề phai nhạt. Tôi cũng không biết vì sao. Cái cảm giác ấy, cái cảm giác khi đứng nhìn người mình yêu thương nhất quay lưng đi. Trong lòng chỉ muốn thốt lên một câu rằng anh đừng đi được không? Nhưng lời lẽ chưa lên đến môi đã tan hết vào nước mắt. Cái cảm giác khi mà tôi chỉ muốn ôm người ấy lại và không bao giờ buông ra nữa. Vì bản thân tôi biết rằng, tôi không thể thắng nổi cuộc đời ngoài kia. Và nếu để người bước ra khỏi cánh cổng màu xanh kia thôi là tôi sẽ mất người mãi mãi. Tôi biết rõ mồn một như thế, nhưng mình chỉ đứng im lặng với những đắng cay vây bủa, im lặng với những nước mắt đớn đau đang ào ạt rơi trong lòng. Và lúc đó, tôi biết tôi đã mất người mình yêu thương như thế. Đã mất rồi. Không chỉ một lần....
Tôi biết chứ, tôi biết là lúc đó tôi đang tự làm đau mình chứ. Nhưng nếu chúng ta yêu một người nào đó đến tận cùng đau đớn như thế, chúng ta có dễ dàng từ chối khi người đến thăm ta vào một ngày rất buồn không? Có thể làm được không?
• Anh Trần <anhttv660@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.


