Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ánh đèn đêm đông

2009-02-13 15:57

Tác giả:


Blog Việt - Hồi ấy họ còn trẻ lắm, bé gái đầu lòng mới 2 tuổi. Anh công tác xa nhà, chỉ thứ

Ảnh minh họa: ekster
bảy, chủ nhật mới về. Cô giáo trẻ ở nhà với công việc và con nhỏ. Thời buổi ấy, cuộc sống gia đình của hai thành phần: lực lượng vũ trang và giáo viên thì khỏi nói. Niềm vui của cô là chờ đến thứ bảy để được đón chồng về, để được bên nhau. Có những tuần anh không về được, đêm đêm cô nằm ôm con đếm từng chuyến tàu qua. Ngày chủ nhật, nếu không quá bận, thế nào họ cũng thu xếp để đưa con ra ông bà ngoại chơi. Nhà ngoại cũng không xa, chỉ chưa đến 2km.

Một buổi chiều chủ nhật mùa đông, họ định ăn cơm chiều xong sẽ ra bà ngoại. Sau khi nhanh nhẹn úp chiếc bát cuối cùng vào rổ, cô mau mắn: "Đi chứ anh?". Nhìn trời xẩm tối hiu hắt, lất phất hạt mưa, anh ngại ngần: "Thôi để chủ nhật sau đi, mưa đấy, mà tối rồi..." Đang hào hứng, cô bỗng sững lại, như có một cái gì đó chợt bung ra, rồi cô quả quyết: "Em có việc phải nói với mẹ, anh trông con để em đi". Rồi không để anh kịp nói gì thêm, cô mặc thêm áo lạnh rồi quày quả dắt xe ra.

Cô đạp xe đến nóng ran người, nước mắt cứ ứa ra. Thị xã trong thời kỳ mất điện kéo dài, trời âm u, nhập nhoạng. Gió lạnh heo hắt, những giọt mưa xiên xiên trên má nóng bừng. Đạp một hơi ra đến nơi, cô dựa xe nằm vật ra thở. Nói chuyện với mẹ bằng cái giọng ngàn ngạt, cô cố không để mẹ thấy cô đang cố bình thản. Rồi mẹ hỏi: "Thế bố nó đâu sao không ra?". Cô trả lời sao đó, mẹ im lặng. Lát sau mẹ giục:" Thôi đi về đi không bố nó lo, mưa tối thế này... ".

Nấn ná mãi rồi cũng đến lúc phải ra về. Dắt xe, mở cửa bước ra, cô như chìm vào màn đêm đen đặc. Gió như vuốt dài hơn, những giọt mưa cũng lất phất mau hơn. Chỉ có một phần ba đoạn đường là trong phố, rộng phẳng hơn và thỉnh thoảng còn le lói bóng đèn dầu từ nhà nào bên đường hắt ra. Hai phần ba sau là đường đê bao, gập ghềnh ổ gà nhào lên lộn xuống, lộng gió từ sông thổi vào. Rồi còn đoạn dốc xuống nhà, tối đen trong bóng bụi duối, bụi tre. Nghĩ mà ngại ngần, nhưng chẳng còn cách nào. Lòng cô càng thêm tức tưởi. Cầu mong sao có người nào đi cùng đường cho đỡ sợ. Chập choạng rẽ qua ngã tư đầu tiên, từ sau cô có ánh đèn của người đi xe đạp cùng chiều. Cô mừng quá, nhủ thầm: phải cố theo kịp người ta để nương theo ánh sáng đèn. Thật may là người ấy cũng đi thong thả, ánh đèn luôn ngay đằng sau cô. Hết đoạn đường phố, may quá, họ cũng rẽ cùng hướng với cô! Rồi cô bắt đầu ngờ ngợ: ánh đèn luôn bám sát, soi rõ khoảng phía trước bánh xe của cô! Cô dễ dàng nhận ra ổ gà, khúc đường sạt lở, đống đá ven đường... Ánh đèn là để soi đường cho cô chứ không phải cho người cầm đèn. Cô chợt hiểu. Và bỗng nhiên trong lòng trào lên nỗi ân hận, ấm áp và tin cậy. Đến đầu dốc, xuống xe, cô quay lại cười dàn hòa. Anh làu bàu: "Chắc tưởng có ai tốt quá hả?".

Về đến nhà, anh dịu giọng: "Lần sau nếu cần thiết phải đi thì nói anh đưa đi. Em đi như thế làm sao anh ở nhà được". Cô lý nhí: "Sao anh không vào nhà rồi về luôn?". "Đi trước đi sau thế, mẹ nghĩ thế nào?". Im lặng, và cô hình dung ra ánh lửa lập lòe anh ngồi hút thuốc nơi đầu ngã tư chờ cô ra để soi đường cho cô đi.

Ảnh minh họa: Whaea
Hai mươi lăm năm qua rồi, hôm nay anh chị (phải gọi là chị thôi vì bé gái đầu lòng của họ đã gần bằng tuổi chị ngày ấy) kỷ niệm đám cưới bạc. Cũng đã biết bao gập ghềnh khúc khuỷu của cuộc đời được họ soi rọi để cùng nhau đi. Chị cứ nhớ mãi ánh đèn đêm đông ấy. Rồi còn bao lần sau này nữa. Có lần đi họp về tối, đến đoạn dốc um tùm duối và tre, chị đang ngại ngần thì thấy đốm thuốc lá và dáng anh đứng đợi trong bóng tối. Sau này, chị đi gặp gỡ ăn uống với bạn bè, để ba bố con ở nhà, mải vui đến hơn 10h mới vế. Chị ngập ngừng ái ngại vào nhà. Máy nước nóng hỏng từ hôm qua, anh nhìn lên qua cặp kính: "Ấm nước sôi anh để trên bếp, em tắm đi". Cuộc vui vừa rộn rã bỗng tẻ đi phần nào.

Cũng có lúc giận hờn bực bội, chị tự hỏi: Nếu bây giờ chị cũng ra đi như 25 năm trước, liệu anh có đi tìm, đi đón chị không? Đường ngược xuôi, người tấp nập, biết anh chờ chị ngã tư nào?

Giận hờn, bực bội rồi cũng qua đi, chị hiểu rằng sự tin yêu và độ lượng mới gắn kết được con người

. Bao nhiêu lời yêu thương cũng chẳng thể giá trị bằng một ánh đèn soi trong đêm đông, một ấm nước nóng chờ trên bếp, một tin nhắn ân cần…

Trong một bộ phim Hàn Quốc, có một bài thơ nhỏ mà các thành viên trong nhà chị đều thuộc:
"Mẹ thật là sướng
Vì mỗi khi bố đi làm về
Bố đều hỏi: Mẹ đâu?
Bố thật là sướng
Vì mỗi khi mẹ đi chợ về
Mẹ đều hỏi: Bố đã đi làm về chưa?"

Đi làm về, khi vui vẻ, anh cũng hỏi đùa con: "Mẹ thật là sướng đâu rồi?" Tiếng cười ấm căn nhà nhỏ. Hạnh phúc của họ cũng giản dị thôi.

  • Gửi từ email Trang Thu – phamthiminhthu_vn

  Chia sẻ của độc giả

Ho ten: KTSMAP
Dia chi: VP
Email: toc.retre@yahoo.com.vn
Tieu de: Rat gian don nhung cung rat vi dai!
Noi dung: Hay lam! Rat xuc dong!

Dia chi: Thái Bình
Email: hoangtungheo_tb_tb
Noi dung: Thật nhẹ nhàng và tình cảm. Ánh đèn đó của anh sẽ soi sáng cho cả gia đình của chị.

Email: vanvan_shmily@yahoo.com
Noi dung: Ưhm, hạnh phúc quá đi mất.

Ho ten: helianthus
Email: ledungbhk32@gmail.com
Noi dung: Mọi lời nói hoa mỹ, mọi món quà màu mè, lãng mạn... cũng ko bằng một hành động quan tâm, chân thành... ;))

Ho ten: hang
Dia chi: Ha nam
Email: Endless Love@yahoo.com
Noi dung: Hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều giản dị mà có khi có nhiều tiền cũng không mua được, những hành động thể hiện sự quan tâm và yêu thương tuy nhẹ nhàng nhưng nó làm chúng ta hạnh phúc, gắn bó và yêu nhau nhiều hơn. gia đình của anh chị thật hạnh phúc.

Email: le_thu_ha_88
Noi dung: hạnh phúc bình thường và giản dị.^__^

Ho ten: thach
Dia chi: Q10
Email: th14ye12@yahoo.com
Noi dung: Cuộc sống thì con người sẻ có thể thay đổi theo thời gian sự lãng mạn đó liệu có thật sự lâu dài và bền bỉ hay không? THời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất để có được câu trà lời.

Ho ten: doan thi hai
Dia chi: nghe an
Email: meocondethuong 87
Noi dung: Vừa ấm áp và tình cảm!

Ho ten: Bi
Dia chi: Hà Nội
Noi dung: Tình cảm chân thành lúc nào cũng đáng quý :D

Ho ten: Phương Trang
Dia chi: ftu
Email: nguyenphuongtrang172@yahoo.com
Noi dung: Giản dị mà ấp áp biết nhường nào ,câu chuyện làm em nhớ đến chuyện tình của bố mẹ em.Cám ơn nhiều

Ho ten: Chuot chit
Dia chi: TH
Email: laithuhien_ngo@yahoo.com.vn
Tieu de: Hanh phuc dan di
Noi dung: Đọc bài viết của bạn mình thấy ấm áp quá!

Ho ten: Trần Lương
Email: tranluong2k4@yahoo.com
Noi dung: Ừ, đọc "Ánh đèn đêm đông" mình thấy cảm thấy hạnh phúc lây với người phụ nữ may mắn ấy. Mình chợt nhận thấy mình thật kém may mắn vì chưa bao giờ được đón nhận sự quan tâm ấm áp như vậy.

Email: meocon_dangyeu_nclc
Noi dung: trời lạnh nhưng trái tim con người chẳng lạnh chút nào. Chị ấy thật hạnh phúc, chẳng cần lời nói yêu thương nào, chẳng cần những món quà giá trị, chỉ những việc làm âm thầm, nhỏ bé nhưng tràn ngập tình cảm của anh cũng khiến hạnh phúc của chị thật trọn vẹn. Tôi cũng mong ước mình có 1 gia đình như vậy: đầm ấm, hạnh phúc...........

Ho ten: phạm thị thu hằng
Dia chi: dhv
Email: haianhem_hc@yahoo.com
Tieu de: cảm ơn chị
Noi dung: em thực sự xúc động khi đọc bài viết này.em muốn nói lời cảm ơn chân thành nhất tới chị vì chị đã tiếp thêm cho em một niềm tin vào tương lai.em la một giáo viên tương lai,anh ấy là công an.giờ đây tuy em và anh ấy đang ở rất xa nhau nhưng luôn tin tưởng va yêu thương nhau.em mong rằng cuộc sống của em và anh ấy sau này cũng sẽ giản dị mà hạnh phúc như gia đình trong bài viết này.dù phía trước chúng em còn rât nhiều khó khăn nhưng mọi khó khăn sẽ qua đi nhường lại cho hạnh phúc phải không chị?hạnh phúc thật giản dị.cảm ơn chị thật nhiều

Dia chi: hue
Tieu de: oi hanh phuc
Noi dung: doc bai cua ban khong co gi phai binh them. Hay that!

Email: snow_white_beach
Noi dung: Khi đọc câu truyện của anh chi tôi như minh cung cũng đang ở trong hoàn cảnh đó vậy. Thật hanh phúc và cuộc sống thật có ý nghĩa khi có một người bạn tri âm, tri kỷ.

Ho ten: Myzung
Dia chi: Ha Noi
Noi dung: Hạnh phúc là đây!

Ho ten: sao bâyen
Noi dung: bài viết hay quá, hạnh phúc bình dị nhưng biết bao người kiếm tìm mà không thấy!

Ho ten: dungha
Dia chi: linh dam-hà nội
Email: dunghalinhdam@yahoo.com
Tieu de: hạnh phúc thật giản dị
Noi dung: bài viết thật hay, hạnh phúc thật là dản dị . đọc bài viết tôi thấy như mình cũng có một phần trong đó.

Ho ten: nguyễn văn hưng
Email: viyeu_hp88@yhaoo.com
Noi dung: mùa đông đem đến cho bạn cảm giác thật lạnh nhưng đọc áh đèn đêm đông của anh tôi cảm thấy nó ấm áp biết bao,thật hạnh phúc,tôi ước mình cũng có đc niềm hạnh phúc đó,"Đi làm về, khi vui vẻ, anh cũng hỏi đùa con: "Mẹ thật là sướng đâu rồi?" Tiếng cười ấm căn nhà nhỏ. Hạnh phúc của họ cũng giản dị thôi. ",một mái ấm thật hạnh phúc

Ho ten: TRANG THU
Dia chi: TPHCM
Email: phamthiminhthu_vn@yahoo.com
Tieu de: LỜI CẢM ƠN!
Noi dung: Tôi là người viết và là nhân vật trong câu truyện trên. Thật vui khi có nhiều bạn quan tâm tới câu chuyện của tôi. Tổ ấm của bọn tôi vẫn ổn, dù cả nhà phải cố gắng rất nhiều. Xin cảm ơn mọi người đã đồng cảm và chia sẻ, để tôi thêm trân trọng và yêu quý hạnh phúc giản dị của mình. Chúc tất cả hạnh phúc!

Ho ten: TUẤNTHƯ
Dia chi: LAOS
Email: tuanleanh1955@yahoo.com.vn
Tieu de: Xin cảm ơn tất cả
Noi dung: Xin cảm ơn tất cả các bạn ( cho tôi được xin lỗi nếu có ai lớn tuổi hơn tôi) đã có cảm nhận về bài viết của vợ mình. Cám ơn Em cho bạn đọc blog Việt biết thêm giá trị của HẠNH PHÚC. Như nhà thơ TỐ HỮU đã viết " Hạnh phúc đơn sơ - Ước mơ nho nhỏ". Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền Và tình yêu muôn thuở Có bao giờ đwngs yên. Xin cám ơn tất cả!

 

Ho ten: Bình Minh
Dia chi: TPHCM
Email: vodka_xanh@yahoo.com.vn
Noi dung: Ánh đèn đêm đông
Tôi tin rằng không phải là 25 năm hay 30 năm sau, mà mọi lúc, mọi nơi, ánh đèn ấm áp của người đàn ông ấy vẫn luôn soi rọi cho tổ ấm của mình. Bây giờ có lẽ không còn những đoạn đường tăm tối đến lãng mạn như vậy, người phụ nữ bây giờ có lẽ cũng thực tế hơn, nhưng  không phải vì thế mà người phụ nữ không cần tới những “ánh đèn đêm đông” trong hành trình đi xây tổ ấm.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top