Ánh đèn đêm đông
2009-02-13 15:57
Tác giả:
Blog Việt - Hồi ấy họ còn trẻ lắm, bé gái đầu lòng mới 2 tuổi. Anh công tác xa nhà, chỉ thứ
bảy, chủ nhật mới về. Cô giáo trẻ ở nhà với công việc và con nhỏ. Thời buổi ấy, cuộc sống gia đình của hai thành phần: lực lượng vũ trang và giáo viên thì khỏi nói. Niềm vui của cô là chờ đến thứ bảy để được đón chồng về, để được bên nhau. Có những tuần anh không về được, đêm đêm cô nằm ôm con đếm từng chuyến tàu qua. Ngày chủ nhật, nếu không quá bận, thế nào họ cũng thu xếp để đưa con ra ông bà ngoại chơi. Nhà ngoại cũng không xa, chỉ chưa đến 2km.

Ảnh minh họa: ekster
Một buổi chiều chủ nhật mùa đông, họ định ăn cơm chiều xong sẽ ra bà ngoại. Sau khi nhanh nhẹn úp chiếc bát cuối cùng vào rổ, cô mau mắn: "Đi chứ anh?". Nhìn trời xẩm tối hiu hắt, lất phất hạt mưa, anh ngại ngần: "Thôi để chủ nhật sau đi, mưa đấy, mà tối rồi..." Đang hào hứng, cô bỗng sững lại, như có một cái gì đó chợt bung ra, rồi cô quả quyết: "Em có việc phải nói với mẹ, anh trông con để em đi". Rồi không để anh kịp nói gì thêm, cô mặc thêm áo lạnh rồi quày quả dắt xe ra.
Cô đạp xe đến nóng ran người, nước mắt cứ ứa ra. Thị xã trong thời kỳ mất điện kéo dài, trời âm u, nhập nhoạng. Gió lạnh heo hắt, những giọt mưa xiên xiên trên má nóng bừng. Đạp một hơi ra đến nơi, cô dựa xe nằm vật ra thở. Nói chuyện với mẹ bằng cái giọng ngàn ngạt, cô cố không để mẹ thấy cô đang cố bình thản. Rồi mẹ hỏi: "Thế bố nó đâu sao không ra?". Cô trả lời sao đó, mẹ im lặng. Lát sau mẹ giục:" Thôi đi về đi không bố nó lo, mưa tối thế này... ".
Nấn ná mãi rồi cũng đến lúc phải ra về. Dắt xe, mở cửa bước ra, cô như chìm vào màn đêm đen đặc. Gió như vuốt dài hơn, những giọt mưa cũng lất phất mau hơn. Chỉ có một phần ba đoạn đường là trong phố, rộng phẳng hơn và thỉnh thoảng còn le lói bóng đèn dầu từ nhà nào bên đường hắt ra. Hai phần ba sau là đường đê bao, gập ghềnh ổ gà nhào lên lộn xuống, lộng gió từ sông thổi vào. Rồi còn đoạn dốc xuống nhà, tối đen trong bóng bụi duối, bụi tre. Nghĩ mà ngại ngần, nhưng chẳng còn cách nào. Lòng cô càng thêm tức tưởi. Cầu mong sao có người nào đi cùng đường cho đỡ sợ. Chập choạng rẽ qua ngã tư đầu tiên, từ sau cô có ánh đèn của người đi xe đạp cùng chiều. Cô mừng quá, nhủ thầm: phải cố theo kịp người ta để nương theo ánh sáng đèn. Thật may là người ấy cũng đi thong thả, ánh đèn luôn ngay đằng sau cô. Hết đoạn đường phố, may quá, họ cũng rẽ cùng hướng với cô! Rồi cô bắt đầu ngờ ngợ: ánh đèn luôn bám sát, soi rõ khoảng phía trước bánh xe của cô! Cô dễ dàng nhận ra ổ gà, khúc đường sạt lở, đống đá ven đường... Ánh đèn là để soi đường cho cô chứ không phải cho người cầm đèn. Cô chợt hiểu. Và bỗng nhiên trong lòng trào lên nỗi ân hận, ấm áp và tin cậy. Đến đầu dốc, xuống xe, cô quay lại cười dàn hòa. Anh làu bàu: "Chắc tưởng có ai tốt quá hả?".
Về đến nhà, anh dịu giọng: "Lần sau nếu cần thiết phải đi thì nói anh đưa đi. Em đi như thế làm sao anh ở nhà được". Cô lý nhí: "Sao anh không vào nhà rồi về luôn?". "Đi trước đi sau thế, mẹ nghĩ thế nào?". Im lặng, và cô hình dung ra ánh lửa lập lòe anh ngồi hút thuốc nơi đầu ngã tư chờ cô ra để soi đường cho cô đi.
![]() |
| Ảnh minh họa: Whaea |
Cũng có lúc giận hờn bực bội, chị tự hỏi: Nếu bây giờ chị cũng ra đi như 25 năm trước, liệu anh có đi tìm, đi đón chị không? Đường ngược xuôi, người tấp nập, biết anh chờ chị ngã tư nào?
Giận hờn, bực bội rồi cũng qua đi, chị hiểu rằng sự tin yêu và độ lượng mới gắn kết được con người
. Bao nhiêu lời yêu thương cũng chẳng thể giá trị bằng một ánh đèn soi trong đêm đông, một ấm nước nóng chờ trên bếp, một tin nhắn ân cần…
Trong một bộ phim Hàn Quốc, có một bài thơ nhỏ mà các thành viên trong nhà chị đều thuộc:
"Mẹ thật là sướng
Vì mỗi khi bố đi làm về
Bố đều hỏi: Mẹ đâu?
Bố thật là sướng
Vì mỗi khi mẹ đi chợ về
Mẹ đều hỏi: Bố đã đi làm về chưa?"
Đi làm về, khi vui vẻ, anh cũng hỏi đùa con: "Mẹ thật là sướng đâu rồi?" Tiếng cười ấm căn nhà nhỏ. Hạnh phúc của họ cũng giản dị thôi.
- Gửi từ email Trang Thu – phamthiminhthu_vn
|
Chia sẻ của độc giả Ho ten: KTSMAP Dia chi: Thái Bình Email: vanvan_shmily@yahoo.com Ho ten: helianthus Ho ten: hang Email: le_thu_ha_88 Ho ten: thach Ho ten: doan thi hai Ho ten: Bi Ho ten: Phương Trang Ho ten: Chuot chit Ho ten: Trần Lương Email: meocon_dangyeu_nclc Ho ten: phạm thị thu hằng Dia chi: hue Email: snow_white_beach Ho ten: Myzung
Ho ten: dungha Ho ten: nguyễn văn hưng Ho ten: TRANG THU Ho ten: TUẤNTHƯ Ho ten: Bình Minh Dia chi: TPHCM Email: vodka_xanh@yahoo.com.vn Noi dung: Ánh đèn đêm đôngTôi tin rằng không phải là 25 năm hay 30 năm sau, mà mọi lúc, mọi nơi, ánh đèn ấm áp của người đàn ông ấy vẫn luôn soi rọi cho tổ ấm của mình. Bây giờ có lẽ không còn những đoạn đường tăm tối đến lãng mạn như vậy, người phụ nữ bây giờ có lẽ cũng thực tế hơn, nhưng không phải vì thế mà người phụ nữ không cần tới những “ánh đèn đêm đông” trong hành trình đi xây tổ ấm. |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


