5 bài học ý nghĩa từ bộ phim 'Thằng em lý tưởng'
2019-06-14 08:25
Tác giả:
Hạnh Trang
blogradio.vn - Có lẽ giống với nhiều người, tớ xem bộ phim này trước hết vì Lee Kwang Soo. Nhưng Soo góp phần tạo nên sự tuyệt vời của bộ phim chứ không phải bộ phim tuyệt vời vì có Soo. Dù cậu đã xem phim hay chưa thì hãy đọc bài viết này để cảm nhận rõ hơn về ý nghĩa tuyệt vời của bộ phim nhé!
***
1. Hãy cảm thấy may mắn, vì chúng ta được sinh ra và sống tới giờ phút này với đầy đủ sức mạnh thể chất và trí tuệ.
“Tao bị liệt tứ chi, chẳng còn biết đau là gì nữa, mày có gan thì lấy hòn đá kia mà đập tao đi”. Đó là câu nói Se Ha thách thức đứa bạn bắt nạt mình và cũng là khoảnh khắc tớ rơi nước mắt ngay từ phút thứ năm của bộ phim. Bởi câu nói ấy khiến tớ nhớ về hình ảnh của những bệnh nhân ở khoa Phục hồi chức năng.
Những chàng trai 20 – 30 tuổi, đúng độ tuổi cường tráng và hứa hẹn nhất, vì tai nạn mà chấn thương cột sống cổ. Tức là giống như nhân vật Se Ha, mất toàn bộ cảm giác và vận động hai tay, hai chân, cả đời sẽ phải gắn bó với xe lăn, sẽ phải phụ thuộc vào người khác, từ những công việc tưởng chừng đơn giản và bản năng nhất như ăn uống, đi lại, vệ sinh cá nhân. Đó thực sự là một cú shock lớn, một bước quặt thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ. “Giờ làm gì để nuôi sống bản thân? Giờ làm sao để ôm người mình yêu vào lòng, làm sao để giúp đỡ họ những lúc họ cần trong khi bản thân còn chẳng thể giúp chính mình?”.

Một chi tiết khiến mình cay xè sống mũi là khi Mi Hyun hỏi Se Ha rằng “Anh đã từng thích cô gái nào chưa?”. Se Ha đã trả lời là có, đó là một cô bé tình nguyện viên đến chăm sóc anh và khi anh tỏ tình thì cô gái đó không bao giờ xuất hiện nữa. Mình thực sự thích cách biên kịch xây dựng nhân vật Se Ha, chân thật, thấm thía nhưng nhẹ nhàng và không quá trần trụi về những thiệt thòi, đớn đau mà những bệnh nhân liệt tứ chi phải đối mặt và trải qua mỗi ngày.
2. Ai cũng có lỗi lầm, dù lớn hay nhỏ, dù xưa cũ hay mới gần đây, điều quan trọng là cách cậu đối diện và sửa chữa sai lầm đó thế nào!
“Tôi đã mắc sai lầm, tôi đã nghĩ mình không thể tiếp tục cuộc sống ấy”.
Mình đã rất sợ, sợ biên kịch xây dựng hình tượng nhân vật mẹ Dong Gu độc ác, từ bỏ đứa con trai thiểu năng trí tuệ và quay lại tìm nó chỉ vì nó có thể kiếm được bội tiền khi thắng cuộc đua. Nhưng biên kịch đã cao tay hô biến bộ phim không chỉ cảm động mà còn ý nghĩa với hình ảnh bà mẹ từng lầm lỡ trong quá khứ và giờ quay về chuộc lại tội lỗi của mình. Với tớ, tình tiết này chân thật hơn và có sức chạm tới trái tim người xem lớn hơn. Bởi ngoài kia có vô vàn bà mẹ cũng bỏ lại những sinh linh bé nhỏ mà mình đã gắn bó suốt chín tháng mười ngày trước cổng viện, cổng chùa, bởi không phải ai cũng có đủ điều kiện, đủ can đảm, yêu thương và trách nhiệm đối với một đứa con bệnh tật cả đời như Dong Gu hay Se Ha. Bởi điều quan trọng là mẹ Dong Gu không chạy trốn, bà dám đối mặt và quay lại sửa chữa sai lầm của mình. Còn bạn, bạn có dám làm điều đó?

3. Gia đình không đơn giản chỉ là ruột thịt, mà là nơi đong đầy quan tâm và yêu thương.
Lúc Soo sang Việt Nam quảng bá phim, Soo đã phát biểu rằng “Tôi hi vọng khi xem xong bộ phim, các bạn sẽ có cái nhìn khác về gia đình, về tình cảm anh em, bạn bè”. Quả đúng như vậy. Ai có thể đút cho một người liệt tứ chi ăn ba bữa một ngày, ai có thể cho họ đi vệ sinh, đẩy xe lăn đưa họ đi dạo...
Ai có thể kiên nhẫn dạy đi dạy lại cho một người thiểu năng trí tuệ rằng tên họ là gì, địa chỉ nhà họ ở đâu cả trăm lần? Ai có thể làm những điều ấy nếu không phải là gia đình – những người có thể không cùng một cha một mẹ, nhưng có đủ yêu thương và trách nhiệm dành cho nhau?
4. Cậu có dám đối mặt và vượt qua nỗi sợ hãi của mình?
Ai cũng có nỗi sợ của riêng mình, sợ thất bại, sợ cô đơn hay như nhân vật Dong Gu sợ bị mẹ bỏ rơi. Khoảnh khắc cậu đứng giữa bể bơi, ngẩng mặt lên khỏi làn nước rồi dáo dác tìm kiếm một bóng hình quen thuộc và gọi khản cổ “mẹ ơi” vẫn mãi in hằn trong tâm trí cậu, khiến cậu chẳng thể chiến thắng cuộc thi, mặc cho cậu đã dẫn trước đối thủ xa thật xa. Sợ hãi bó buộc mỗi người chúng ta trong vòng tròn an toàn. Sợ hãi ngăn cản ta tiến lên phía trước. Và chỉ khi ta dám đứng dậy, đối mặt, quyết tâm vượt qua nó, thì ta mới có thể trưởng thành và thành công.

5. Luôn có lý do để cậu vượt qua mọi đớn đau, mọi tuyệt vọng, để kiên cường tiếp tục cuộc sống này!
Những bệnh nhân liệt tứ chi không chỉ phải vượt qua với những bất lực về thể chất mà họ còn phải đối mặt với những chấn thương tâm lý. Rất nhiều người trong số họ, giống như nhân vật Se Ha đã tìm đến cái chết, như một cách giải thoát cho chính mình khỏi cuộc sống đầy tuyệt vọng này. Nhưng khoảnh khắc Dong Gu nhảy xuống hồ nước, kéo Se Ha lên, khoảnh khắc Dong Gu nói với Se Ha rằng “Mình về nhà thôi huynh” đã khiến cậu nhận ra: dẫu khó khăn, dẫu mịt mù, thì cuộc đời này vẫn luôn có những người yêu thương mình, rằng cậu không chỉ phải sống vì bản thân mình mà còn vì chính những con người ấy, rằng luôn có lý do chính đáng để cậu mạnh mẽ gồng gánh cuộc sống này.
Thông điệp ấy không chỉ dành cho Se Ha mà còn cho cả chúng ta, rằng cuộc đời nhiều khi thật tăm tối, nhưng đừng từ bỏ, đừng tuyệt vọng, vì sẽ luôn có một tia hy vọng, một cánh cửa đang chờ đón chúng ta ở phía trước! Hãy cứ mạnh mẽ và vững tin, bạn nhé!
© Hạnh Trang - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
25 tuổi rồi, cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






