Thương người hết cả thanh xuân

Tác giả:
19-11-2018 01:28:301

blogradio.vn - Em luôn tự dặn lòng mình là chỉ cần anh hạnh phúc thì đó cũng chính là hạnh phúc của em. Nhưng em đã sai, khi yêu ai cũng ích kỷ, có ai muốn người mình yêu ở bên cạnh người con gái khác mà đâu phải là mình đâu chứ? Nó như một lời nói dối ngọt ngào, sẽ không làm em bị thương, sẽ che đậy đi sự đau thương của em. Mỗi lần nhìn anh đau khổ vì cô ấy, tim em như thắt lại, chỉ biết buồn cùng anh, khóc cùng anh mà chẳng thể làm gì hơn.

***

blog radio, Thương người hết cả thanh xuân

Tháng 11 nàng thu đi với bao lưu luyến, nhường lại khoảng không gian bao la đó cho nàng đông đến tiếp quản. Những cơn gió heo may đã len lỏi trong từng góc phố. Những chiếc lá vàng xào xạc trên đường. Những bông cúc họa mi vàng ươm trong nắng sớm. Vậy là đông đã đến thật rồi... Anh, anh có cảm nhận được cái không khí se se lạnh đó không?

Mà nói chuyện thời tiết mùa màng với anh làm gì nhỉ? Ở cái mảnh đất miền Nam đấy chỉ vèn vẹn có hai mùa mưa và nắng, thiếu hụt cái cảm giác mơ màng và lãng mạn này. Nên em đành ôm vào lòng và cảm nhận sự chuyển biến kỳ diệu này một mình.

Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đem lòng thương anh - một người hoàn toàn xa lạ. Người ta nói: Mạng là ảo, nên mọi người có thể dễ dàng yêu nhau trên đó. Đúng. Mạng là ảo nhưng em vui hay buồn đều hiện hữu ở đó, chắc anh cũng cảm nhận được, đúng không?

Kể ra chuyện của em và anh cũng thật hay. Bắt đầu không có, kết thúc lại càng không, từ đầu đến cuối đều là em tự đa mang. Anh biết không, khi biết mình có tình cảm với anh, em sợ lắm. Bởi vì em đã biết trước kết quả là anh sẽ không bao giờ có khả năng yêu em. Người anh yêu là một người con gái khác...

Những ngày đó, em chỉ biết trốn tránh, không dám trả lời tin nhắn của anh, không dám thừa nhận tình cảm của mình. Em cứ nghĩ mình sẽ giấu đoạn tình cảm này thật kĩ, không để cho anh biết. Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra, mà em cho nó là kỳ diệu. Anh nhắn tin cho em, nói rằng: “Anh mệt mỏi quá rồi hay mình giả vờ yêu nhau đi em.”

Khi đọc được những dòng tin nhắn ấy, anh biết em vui cỡ nào không? Em như vỡ òa trong cảm xúc, hạnh phúc lan tỏa đến từng tế bào của cơ thể. Dù biết chỉ là giả vờ thôi nhưng cũng thực hạnh phúc. Và em cũng không chần chừ, nói cho anh biết, thật ra em thích anh rất lâu mất rồi. Anh nói cảm ơn em, cảm ơn em vì đã dành tình cảm cho anh.

Ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất và cũng chính là ngày bất hạnh nhất của em. Kể từ hôm đó, em đã mang cho mình một danh nghĩa mới khi bên anh - mang tên người thay thế. Em là người thay thế cho cô gái anh yêu đơn phương gần 10 năm trời, thay thế cho một hình bóng mãi chẳng phai nhạt trong tim anh.

Anh biết không, em luôn cố gắng, thật cố gắng làm cho anh vui, làm cho anh không còn buồn rầu, giúp anh lấp đầy những nỗi cô đơn, làm lành vết thương mà mối tình đơn phương của anh để lại. Nhưng dường như mọi cố gắng của em đều không hiệu quả. Anh luôn đau khổ vì cô gái đó, anh bi lụy vì cô gái đó. Trong từng lời nói, hành động của anh đều là bóng hình cô ấy.

Anh à! Còn gì đau hơn khi nhìn thấy người mình yêu đau khổ vì người con gái khác. Cảm giác đó anh có hiểu được không? Bởi vì yêu anh nên em sinh ra có thành kiến với cô ấy. Em ghen tỵ với người con gái ấy. Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang, khéo léo, đa tài, ai cũng yêu quý.

Em luôn tự dặn lòng mình là chỉ cần anh hạnh phúc thì đó cũng chính là hạnh phúc của em. Nhưng em đã sai, khi yêu ai cũng ích kỷ, có ai muốn người mình yêu ở bên cạnh người con gái khác mà đâu phải là mình đâu chứ? Nó như một lời nói dối ngọt ngào, sẽ không làm em bị thương, sẽ che đậy đi sự đau thương của em. Mỗi lần nhìn anh đau khổ vì cô ấy, tim em như thắt lại, chỉ biết buồn cùng anh, khóc cùng anh mà chẳng thể làm gì hơn.

blog radio, Thương người hết cả thanh xuân

Anh đến mang theo yêu thương, sự chở che cho em. Anh dạy em hiểu ra rất nhiều thứ, dạy em yêu thương mọi người, hòa đồng với mọi người rồi chỉnh lại cách nói chuyện của em. Anh có biết là từ khi quen anh em thay đổi nhiều như thế nào không? Nhiều, rất nhều. Anh luôn ở bên cạnh em những lúc em tuyệt vọng nhất, giúp em lấy lại tinh thần sau nhiều lần vấp ngã, giúp em vượt qua những cuộc khủng hoảng tâm lý kéo dài triên miên. Anh nói anh rất thương em, nhưng đó là tình thương của người anh trai dành cho em gái, tình thương của người thầy dành cho cô học trò bé bỏng. Em cũng chỉ biết mỉm cười và buộc lòng phải chấp nhận rằng đó là sự thật.

Em bắt mình phải chấp nhận điều đó. Để quên được anh, em đã đồng ý yêu một người khác. Và bạn ấy cũng bất hạnh như em. Trong mọi câu chuyện em nói với bạn ấy đều xuất hiện anh trong đó. Đồng ý yêu bạn ấy mà chưa bao giờ nói một câu yêu hay nhớ người ta. Lúc nào em cũng chỉ có anh và anh.

Anh đối với em là tất cả, là mối tình đầu nói bỏ đâu có dễ dàng. Và chắc một phần vì em thế này nên bạn ấy đã bỏ rơi em đi theo người con gái khác vào một buổi chiều nắng nhẹ. Anh nghĩ xem có ai yêu như em không?

Khi nghĩ về hạnh phúc của anh sau này không có em, em cũng đau lắm. Nhưng chỉ biết là anh và em không thuộc về nhau, không là của nhau, mãi mãi là như thế. Em cố chấp yêu anh dù em biết mình sẽ đau, cố chấp bên anh dù biết anh chẳng của riêng em. Nhưng em vẫn sẽ ở đây, vì em là người thương anh, thương anh đến hết cuộc đời.

Thương người, chẳng dám hứa thương trọn một kiếp người.

Thương người, chỉ dám thương trọn một thời xuân xanh.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+