Giá như được đắm chìm mãi trong giấc mộng tuổi thanh xuân

Tác giả: Phan Thị Lệ Thu
16-08-2018 01:22:000

blogradio.vn - Những xô bồ của cuộc sống khiến tôi mệt mỏi. Bất chợt muốn được quay trở lại như ngày xưa nô đùa cùng lũ bạn, đi ăn đủ món ngon. Muốn được ngồi trên chiếc bàn nghe những bàn giảng mặc dù khi trước mỗi lần nghe là ngủ gà ngủ gật. Thật vậy cái gì mất đi hay qua rồi người ta mới biết trân trọng, bây giờ lại thèm thuồng cái cảm giác được nghe giảng, bị la mắng nhưng theo đó là những niềm yêu thương không nói thành lời.

***



Nghe bài hát Mình cùng nhau đóng băng - Thùy Chi.

Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Để mình được sống trọn vẹn khoảnh khắc thiêng liêng lúc này
Để đừng quên lãng
Để đừng phai nhạt
Để lần cuối ta bên nhau sẽ kéo dài mãi mãi
Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Thời học sinh lướt qua nhanh như giấc mơ không trở lại
Mình phải trải qua
Bạn đừng khóc mà
Bọn mình sẽ lớn, sẽ đi trên những con đường mới
Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Thời học sinh lướt qua nhanh như giấc mơ không trở lại
Mình phải trải qua
Bạn đừng khóc mà
Bọn mình sẽ lớn, sẽ đi trên những con đường mới

Âm điệu bài hát nhẹ nhàng, dịu dàng vang lên, lan tỏa mang đến cho tôi những cảm xúc mãnh liệt, vừa lưu luyến vừa nhung nhớ. Nhiều cung bậc tình cảm đang xen nhau, nghe đi nghe lại tôi hoài niệm về một thời đã qua.

Tôi yêu thời áo trắng biết bao. Tà áo dài thướt tha trong gió cùng mùi bụi phấn quen thuộc. Tiếng thầy giảng bài như còn vang vọng bên tai, cả tiếng bạn bè trò chuyện ríu rít như chưa bao giờ cũ kĩ. Tất cả là vùng trời to lớn, vùng trời thương nhớ khôn nguôi. Hồi ấy nghịch ngợm không tả xiết, đúng là nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò. Cả hội bày trò quậy phá khiến cho các thầy cô không khỏi đau đầu.

blog radio, Giá như được đắm chìm mãi trong giấc mộng tuổi thanh xuân

Bạn bè khi ấy thân nhau biết bao, chân thành biết bao. Suy nghĩ đơn giản khiến chúng ta dễ giận dỗi mà cũng dễ thứ tha cho nhau. Bạn bè cùng học, cùng ăn, cùng chơi đến vào sổ đầu bài bị giáo viên phạt cũng cùng nhau, chẳng bù như bây giờ cái gì cũng làm một mình. Nơi thành phố xa lạ một mình, tình bạn bây giờ khác rồi cũng so đo đủ thứ, nhiều lúc mệt mỏi vô cùng muốn kiếm ai đó tâm sự cũng thật khó khăn.

Những xô bồ của cuộc sống khiến tôi mệt mỏi. Bất chợt muốn được quay trở lại như ngày xưa nô đùa cùng lũ bạn, đi ăn đủ món ngon. Muốn được ngồi trên chiếc bàn nghe những bàn giảng mặc dù khi trước mỗi lần nghe là ngủ gà ngủ gật. Thật vậy cái gì mất đi hay qua rồi người ta mới biết trân trọng, bây giờ lại thèm thuồng cái cảm giác được nghe giảng, bị la mắng nhưng theo đó là những niềm yêu thương không nói thành lời. Qua rồi nhưng không có gì là cũ kĩ bởi có những hình ảnh có thể nhạt nhòa theo bước nhảy thời gian, có những cái đã trôi vào quên lãng nhưng những cảm xúc mang luôn đong đầy trong tim.

Bạn có nhớ không những lời giảng ngân vang?

Bạn còn nhớ không mùi bụi phấn quen thuộc?

Bạn còn nhớ không nụ cười hiền hòa khi ấy?

Bạn còn nhớ không ngày chia tay nước mắt rơi không ngăn được,nghẹn ngào không nói nên lời. Đã qua mất rồi bạn ơi có nhớ chăng?\

blog radio, Giá như được đắm chìm mãi trong giấc mộng tuổi thanh xuân

Tuổi học trò như một bức tranh đẹp rực rỡ sắc xuân. Nếu ví nó như một giấc mộng đẹp tôi bằng lòng được mơ mãi để đắm chìm thanh xuân vào những tháng ngày không nhạt màu.

Tôi cũng muốn như Xuân Diệu:

“Tôi tắt năng đi cho màu đừng nhạt bớt

Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi”.

Tôi muốn giữ lấy phút giây ấy cho những yêu thương thêm đong đầy, vẹn tròn. Nhắn cho những ai còn ở thời học sinh,thời áo trắng tinh khôi xin đừng vội vàng, chậm một chút để lắng nghe những yêu thương, những ngọt ngào của tuổi trẻ, các bạn vẫn còn cơ hội để tô vẽ thêm cho tuổi trẻ của mình, xin đừng vô tâm để rồi hối tiếc. Cảm ơn tuổi trẻ đã cho tôi một lần đắm chìm trong hạnh phúc vô tận của thời học sinh.

© Phan Thị Lệ Thu – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+