10-01-2019 01:24:00

Ngày mình còn thương nhau, ai đó đã nói rằng ánh mắt em có khi buồn như cơn mưa chiều giữa lòng phố nhỏ, có khi lại rạng rỡ hệt như tia nắng đầu đông. Em luôn sợ chia ly, sợ thời gian vô tình như cát chảy, sợ năm tháng luồn qua kẽ hở bàn tay mà trôi đi mất.

05-01-2019 01:26:00

Tôi bỗng thấy thèm cái cảm giác bình yên của ngày xưa, cái ngày bé tí ngồi sau xe mẹ đèo đi chợ, cầm tay mẹ làm nũng đòi ăn quà, cái tay bé tí nắm cái áo của mẹ nhăn nhúm. Nhớ đến những tối thắp đèn dầu ngồi học bài đồng hành cùng mấy mẹ con nhà muỗi, thấy nhớ cái mùi hương của đèn dầu khen khét mà ấm áp, nhớ những trận đòn mẹ đánh vì ham chơi quên học rồi nhận ra từ lúc nào đã không còn bị mẹ đánh đòn nữa và “mình đã trưởng thành”.

02-01-2019 01:20:00

Cuộc đời còn có bao nhiêu điều tốt đẹp, bao nhiêu người thương yêu, sẵn lòng mở rộng vòng tay chào đón mình, hà tất gì phải vì một tình cảm tủn mủn của một hay một vài cá nhân nào đó mà để bản thân phải thiệt thòi đến thế?

13-12-2018 01:24:00

Thanh xuân ấy, họ đã trao cho nhau, một mối tình sâu đậm hòa quyện lại tao nên một thanh xuân vĩnh cửu, với Katie và Charlie tình yêu của họ sẽ mãi mãi trường tồn bất diện, dù là cách hai phương trời. Có lẽ điều mà Katie hối tiếc nhất khi chưa trao tận lời đến Charlie, đó là nỗi lòng của bản thân mình, khúc mắc của Katie mà Charlie không biết.

10-12-2018 01:24:00

Thời gian cứ lạnh lùng trôi đi, mọi thứ cũng vì thế mà thay đổi theo, nhưng cảm xúc thì vẫn luôn vẹn nguyên. Thanh xuân ấy là dòng nước ngầm luôn âm ỉ chảy trong trái tim. Bất luận thế nào cũng sẽ không bao giờ cạn khô.

07-12-2018 01:26:00

Mặc ngoài kia là cuộc sống bộn bề, khó khăn, mặc cho những sự hiện đại đang xâm lấn, ăn mòn dần Sài Gòn thì họ vẫn vậy, vẫn ở đó, vẫn yêu thương nhau mà sống như những năm nào. Điều đó cho tôi niềm rằng dù cho mọi thứ có đổi thay ra sao thì tình người ở đất Sài Gòn vẫn luôn còn mãi...

20-11-2018 01:24:00

Chuyến đò của cuộc đời cùng với người lái đò năm ấy có lẽ giống như một hồi ức sống động, một đoạn thanh xuân đẹp đẽ nhất của cuộc đời. Sự hy sinh của những người lái đó năm ấy, chúng con nguyện khắc cốt ghi tâm. Thầy cô đã lặn lội đưa chuyến đò của chúng con thuận lợi qua sông giữa muôn trùng phong ba bão táp, rồi lại rẽ sóng về lại bến cũ chở thế hệ khác sang sông. Người ta nói rằng phải là người nhẫn nại lắm mới có thể làm nghề giáo.

15-11-2018 01:27:00

"Thanh xuân" khiến người ta liên tưởng tới những màu sắc sinh động, tới những tình yêu học trò, tới tình bạn hồn nhiên; nhưng đối với tôi, ẩn trong "thanh xuân" luôn là những góc khuất đầy sợ hãi, đầy mơ hồ, không biết mình là ai và không biết yệu thương chính bản thân mình. Vì vậy, "Đêm tối và ánh sáng" sẽ giúp bạn thoát khỏi căn phòng tối tăm, khơi dậy cho bạn những cảm xúc mà khó có quyển sách nào mang lại được.

back to top