Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu xa cô đơn nhiều lắm! (Vlog Radio)

2019-01-27 15:26

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những ngày đông lạnh, người ta có đôi có cặp, tay trong tay ấm áp. Thế nhưng nhìn lại mình, ai chẳng có chút tủi hờn cô đơn. Có người yêu đó, mà xa quá hóa như không.

***

Đối với những người yêu xa, tủi thân nhất là những ngày lễ Tết, khi người ta có cặp có đôi, mình vẫn thui thủi một mình hẹn hò với… cái điện thoại. Những lúc như vậy lại chạnh lòng nghĩ mình có người yêu mà cũng như không. Những cô gái yêu xa, hẳn là những người có trái tim can đảm. Can đảm để yêu và can đảm để đợi chờ. Trong chương trình của tuần này, mời bạn đến với tâm sự của một cô gái có người thương ở phương xa. Lá thư với tựa đề Yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm của bạn Đoàn Hòa.

Có một nỗi nhớ thật dài mang tên yêu xa, bởi vì khoảng cách có thể đo được, nhưng nỗi nhớ thì chẳng có thước nào để cho một con số chính xác. Yêu xa khiến người ta nhớ, khiến người ta mong, nhưng cũng khiến người ta cô đơn và chênh vênh thật nhiều.

Ai chẳng biết đến câu “xa mặt cách lòng”, thế nên không ít người lo sợ rằng chuyện tình yêu ấy sẽ chẳng đi đâu về đâu khi mà chẳng thể biết được người ấy đang làm gì, có mệt mỏi hay không. Chỉ là gặp vội, nói vội, nhớ vội và thương vội qua vài dòng tin nhắn hay vài cuộc gọi muộn màng...

Yêu xa khó lắm, bởi vì vốn dĩ khoảng cách được xem là nguyên nhân giết chết tình yêu nhanh nhất trong tất cả nguyên nhân. Những ngày trời trở gió, những ngày bỗng dưng thấy thật cô đơn, áp lực công việc, áp lực cuộc sống cứ dồn dập đổ lên đôi vai bé nhỏ, nhưng chẳng có một bờ vai để dựa vào. Lúc cần người ấy nhất thì chẳng thể nào bên cạnh, để đến khi đã quá mệt mỏi mới nhận được lời hỏi thăm vội vàng. Bất chợt thấy tình yêu ấy sao mà xa lạ và hờ hững đến thế. Chẳng trách người, chỉ có thể trách khoảng cách khiến người ta càng dễ xa nhau hơn mà thôi.

Yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm!

Yêu xa là những ngày dù ốm vẫn phải tự mình chăm sóc chính mình. Nhiều khi thèm một tin nhắn hỏi han, thèm một ánh mắt quan tâm, thèm một bàn tay dịu dàng chăm sóc. Nhưng tất cả cũng chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Thực tại vẫn là mỗi người một nơi và xa nhau hàng trăm cây số.

Yêu xa cô đơn lắm, bởi vì đâu phải cứ muốn là có thể gặp được nhau. Những ngày lễ tết, những ngày kỷ niệm cũng chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình máy tính, nghe thấy giọng nói của nhau qua điện thoại. Mong chờ một cái nắm tay, một cái ôm, một nụ hôn cũng thật là xa xỉ.

Những ngày đông lạnh, người ta có đôi có cặp, tay trong tay ấm áp. Thế nhưng nhìn lại mình, ai chẳng có chút tủi hờn cô đơn. Có người yêu đó, mà xa quá hóa như không.

Trong cuộc đời này, khoảng cách thật sự là thứ đáng sợ. Nó khiến người ta thay lòng, khiến tình yêu dễ dàng tan vỡ dù trước đó đã có bao nhiêu lời thề hứa, lời mong chờ nhớ nhung.

Có không ít đôi chia tay vì yêu xa, nhưng cũng không hiếm người có được hạnh phúc khi vượt qua được phép thử của tình yêu. Phép thử ấy chính là thời gian và khoảng cách. Thế đó, chẳng có điều gì là mãi mãi, nhưng nếu cả hai có lòng tin thì tình yêu cũng sẽ có một cái kết thật đẹp.

Yêu xa đầy khó khăn thử thách, nhưng không phải là không có hạnh phúc. Hãy cứ tin và cứ yêu đi, chỉ cần có một điểm đến, hãy cứ vững bước cùng nhau đi đến đích, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười và càng thấy trân trọng nhau hơn, trân trọng tình yêu ấy hơn.

Theo Đoàn Hòa/ Sao 360

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình.

 Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

Có đôi khi, chính mình cũng phải bé lại, để xoa dịu mảnh đất cằn cỗi mang tên trưởng thành trong tim, bé lại để tự nói với lí trí rằng: "Mệt rồi, chỉ muốn quay về với an yên", bé lại để tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở về, trở về trong hơi ấm tình quê.

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta (Cafe Vlog)

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta (Cafe Vlog)

Em vẫn hay khóc một mình đấy, nhưng đã chẳng còn nhiều. Trong dòng nước mắt nhạt nhòa, em thấy bóng anh đang bên cạnh một cô gái thật xinh đẹp. Và ngày anh bước vào lễ đường, anh là chú rể, nhưng cô dâu không phải là em, em đau vô cùng.

Đáng buồn thay cái kiếp lấy chồng chung (Cafe Vlog)

Đáng buồn thay cái kiếp lấy chồng chung (Cafe Vlog)

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng!

Giá như chúng ta có cơ hội quay về quá khứ (Cafe Vlog)

Giá như chúng ta có cơ hội quay về quá khứ (Cafe Vlog)

Nếu cuộc đời cho ta cơ hội quay về quá khứ, bạn sẽ phát hiện, những kỷ niệm đó sở dĩ tươi đẹp là bởi vì chúng ta không thể làm lại mà thôi.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành (Cafe Vlog)

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành (Cafe Vlog)

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời mỗi người chính là trái tim yêu thương (Cafe Vlog)

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời mỗi người chính là trái tim yêu thương (Cafe Vlog)

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều (Cafe Vlog)

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều (Cafe Vlog)

Đời người không thể việc gì cũng thuận theo lòng mình, cho nên đừng thường xuyên nghĩ rằng mình thống khổ. Trên thế giới này còn rất nhiều người sống khổ hơn mình.

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Thích một người cũng giống như vô tình gặp một bông hoa đẹp đang nở đầu xuân. Hết xuân hoa sẽ tàn, nhưng hình ảnh đẹp đẽ đó sẽ mãi neo đậu trong lòng mình". Chúng ta, liệu có thể kiên trì thích một người đến cuối đời, hay sẽ dừng lại vào một lúc nào đó. Nhưng dù có là sao đi nữa, thì người mình thích sẽ là người đẹp nhất và người mình trân trọng nhất trong khoảng thời gian đó.

back to top