Tạm biệt tình đầu

Tác giả: trịnh minh hằng
08-03-2014 12:15:000

Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Tạm biệt cậu. Tạm biệt tình đầu. Tạm biệt mối tình khắc khoải tội nghiệp của tôi.... Lần này gặp lại cậu, sống lại những xúc cảm tuởng đã ngủ vùi nơi đáy tim trong vài ngày ngắn ngủi đã giúp tôi mạnh mẽ dứt bỏ nó, mạnh mẽ đối diện với trái tim mình, mạnh mẽ để vuợt qua ký ức. Tôi sẽ không tiếp tục cố lãng quên cậu nhưng tôi đã không còn hy vọng nữa. Bởi vì cậu nhất định sẽ hạnh phúc nên tôi đã có thể thanh thản bước đi.

***
Xình xịch, xình xịch... tiếng tàu lăn bánh trong đêm. Dựa vào thành kính cửa sổ, tôi chìm trong giấc ngủ chập chờn, như tỉnh như mơ. Thi thoảng lướt qua những thành phố thắp đèn sáng lấp lánh, thi thoảng bầu trời lại tối đen như mực không thể nào nhìn thấy thứ gì khác ngoài tiếng gió. Thi thoảng những hình bóng mơ hồ lại xuất hiện trong đầu tôi: bố ngồi đọc báo, mẹ dạy đứa em bảy tuổi học bài, rồi lại chiếc cầu thang cũ kĩ, tà áo trắng bay phất phơ, tiếp đến một cánh đồng xanh mướt, chiếc xe bus như đang bay,... cậu học sinh ngồi ở hàng ghế cuối, sơ mi trắng, gọng kính đen, cặp đeo chéo để trên đùi, mơ màng ngủ,... rồi đôi mắt khép hờ khẽ mở, ngước nhìn lên, thấy rõ đôi mắt một mí, cái cằm nhọn, vầng trán cao, làn da trắng và mái tóc rối bời. Ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại nhìn xoáy sâu, xoáy sâu... xoáy sâu... vào mắt tôi.... Tôi giật mình choàng tỉnh vì cảm giác đau thắt nơi tim. Mỗi lần hình dung ra đôi mắt ấy đều choàng tỉnh giấc. Ánh mắt ấy là giấc mơ, là niềm vui, là nỗi buồn của tôi suốt bao năm qua. Là tình cảm luôn chôn kín, cũng là lí do khiến tôi chọn đi thật xa....

Sau khi tốt nghiệp đại học với chuyên ngành di truyền thực vật, tôi quyết định xin vào làm ở một công ty sản xuất hoa xuất khẩu ở Đà Lạt. Nơi tôi làm việc là cả một vùng thuộc cao nguyên Lâm Viên rộng lớn, cách rất xa trung tâm thành phố, không internet, không email, không facebook, sóng điện thoại thì chập chờn... vả lại sau khi mạng xã hội facebook được dùng phổ biến gần như toàn cầu thì con người ta đã dần quên công dụng chính của điện thoại di động. Bởi vậy mà tôi chỉ dùng điện thoại để thi thoảng gọi về nhà và gần như mất liên lạc với tất cả bạn bè. Hơn một năm rưỡi cuộc sống của tôi chỉ tràn ngập hoa và hoa. Cuộc sống bình lặng ấy tuy đơn điệu nhưng thực sự vui vẻ. Tôi yêu cây cối. Tôi yêu việc tỉ mẩn chăm sóc chúng. Yêu công việc nghiên cứu, tách chiết và lai tạo của tôi. Người ta nói Kim Ngưu thích sống hòa mình với thiên nhiên và có tình yêu mãnh liệt đối với đất quả không sai. Tôi yêu cả nhịp sống thanh bình êm ả nơi đây, yêu bầu không khí thanh sạch và tươi mát. Ngày ngày làm bạn với cây cỏ, đêm đêm ngồi ngắm ánh trăng lên. Nhưng sống chậm khiến con người ta hay hoài niệm. Những nỗi nhớ luôn bóp nghẹt hơi thở tôi.



Tôi nhớ những ngày cũ, nhớ một thời hồn nhiên cắp sách đến trường, nhớ từng con đường từng tầng khí quyển nơi tôi lớn lên, nhớ cánh đồng xanh mướt thấp thoáng cánh cò trắng phau, nhớ cả những dòng xe cộ trên con đường nhựa,... Tôi nhớ những người bạn đã cùng nhau chia sẻ những thời khắc trên bước đường trưởng thành. Nhưng hơn hết thảy tôi nhớ nhà, nhớ mẹ tôi. Nhất là những khi đau ốm hay mọi việc không được thuận lợi tôi chỉ khát khao được chạy ngay về ôm lấy mẹ. Nhưng nước mắt chảy ra rồi cũng phải học cách tự lau khô.

Cái Tết đầu tiên làm quen với công việc và môi trường mới tôi không về. Tết năm nay nhất định tôi sẽ về. Mà thực ra là tôi đang trên đường về. Tôi sắp về đến nhà rồi. Vẳng bên tai là những bản nhạc xuân. Những bản nhạc như làm rạo rực thêm cái không khí vốn đã đầy ắp hứng khởi và nồng nàn sắc hương. Không khí Tết đã tràn ngập khắp mọi nẻo đường. Tết đậu trên những cành đào hồng thắm, những cây quất trĩu quả, những chùm bóng bay rực rỡ sắc màu, trên cái lành lạnh cuối đông, trên những cơn mưa phùn vương lên áo lên tóc người người đi chợ Tết. Tết còn theo gót những người con xa xứ đang bước vội trở về với bữa cơm đoàn viên....

Được ở nhà thật là thích. Nhưng khi người ta còn trẻ người ta chỉ nghĩ tới việc đi và đi. Tôi chẳng thể nào ngăn nổi việc mình tiếp tục đi, nhưng hiện tại tôi có thể cho phép mình tận hưởng không khí ấm áp của gia đình. Đêm 30, tôi cùng bố lên chùa. Giống như những năm tôi ở nhà, đêm giao thừa hai bố con lại cùng nhau đi hái lộc. Bố tôi đã vào bên trong khu làm lễ, tôi đi dạo một mình quanh ngôi chùa quen thuộc. Không khí khác quá! Vẫn là mùi thâm trầm của khói hương nhưng có phần nồng nàn hơn. Nơi đây giờ đã trở nên quá đông đúc và chật chội. Tôi đã đi xa lâu đến vậy chăng?

-    Minh! - Bỗng tiếng gọi phía sau lưng khiến tôi giật mình.

Tôi quay lại. Vũ đang đứng ngay đây và mỉm cười nhìn tôi. Cuộc gặp gỡ tình cờ khiến tôi đứng hình bởi quá khứ ùa về dữ dội quá. Tôi thấy ngôi trường cấp 3 với hàng xà cừ bao lấy sân bóng rổ, thấy trạm chờ xe bus quen thuộc, thấy cậu bạn tôi trong chiếc áo đồng phục trung học, tà áo trắng phất phơ trong gió,... Rồi hiện thực lại trở về. Hiện lên trước mắt tôi là cậu thanh niên cao lớn, đôi mắt sáng không còn vẻ mơ màng mà đã trở nên điềm đạm, rắn rỏi.

- Gặp tớ ngạc nhiên tới nỗi mà đứng ngây ra vậy à? - Vũ nhìn tôi toét miệng cười.

- Ừ, ngạc nhiên quá đi ấy chứ. Nhìn thấy bạn mà mừng quá không nói nên lời nữa này, chỉ thiếu đoạn ôm hôn thắm thiết thôi.

- Vậy thì ngay và luôn đi - Vũ đưa hai tay về phía tôi cười nhăn nhở.

- Ở đây không được làm ồn đâu à. - Tôi xua xua tay, thoáng bối rối.

Vũ luôn khiến tôi bối rối, khiến tim tôi đập nhanh một cách cuồng loạn, khiến tôi nói nhiều hơn khi ở cạnh cậu. Nhà chúng tôi chỉ cách nhau một cây cầu nhưng lại thuộc hai vùng khác nhau nên cho tận đến khi lên cấp ba, vì trường ở xa phải bắt xe bus đi học tôi mới biết Vũ. Cậu bạn hay ngủ ở hàng ghế cuối mỗi khi lên xe. Tôi hay gặp cậu nhưng lại chẳng đủ can đảm để bắt chuyện. Vào một ngày năm lớp mười, xe bus hôm đó đông một cách kinh dị. Tôi nhỏ xíu bị bao quanh bởi những thân hình to lớn, tưởng như không tìm được chút không khí nào để thở. Quay cuồng và gần như muốn xỉu thì một bàn tay kéo nhẹ cánh tay tôi lùi về phía sau xe.

- Đứng dưới này sẽ cao hơn.

Là Vũ. Cậu ấy như kéo tôi thoát khỏi cõi chết vậy. Tấm lưng của cậu ấy ngăn cách tôi thoát khỏi cái thế giới mini đang chen lấn xô đẩy vồ vập kia. Tôi chỉ có thể nói lời cảm ơn lí nhí. Sau hôm đó, mỗi lần gặp nhau chúng tôi liền vẫy tay chào, rồi tiếp đến là những câu chuyện không đầu không cuối,... Thời gian cứ thế trôi đi, chúng tôi đi cùng xe bus, nhắn tin và trò chuyện. Chỉ có vậy thôi nhưng những kí ức về cậu luôn rõ rệt trong tâm trí tôi.

Những tối thức khuya ôn bài, cậu ấy hay nhắn cho tôi những mẩu truyện cười. Những mẫu truyện luôn khiến tôi phải ôm bụng cười, xua tan cơn buồn ngủ đã kéo trễ hai mi mắt.... Có những khi tôi cảm nhận được rằng cậu ấy thích tôi. Trực giác của con gái nhiều khi rất nhạy bén. Nhưng lúc đó cậu lại tự do quá. Tôi không chắc mình sẽ thuần phục được con ngựa bất kham này. Hơn nữa tôi lại đang bận để ý một cậu bạn cùng lớp và hình ảnh của cậu ấy luôn chắn giữa tôi và Vũ....

Lên lớp 12 thì tôi và cậu bạn ấy cũng thành một cặp. Vũ cũng quen một vài cô bạn khác. Tôi ít liên lạc với Vũ hơn. Vẫn có những cuộc trò chuyện trên xe bus, thi thoảng cậu ấy vẫn nhắn tin cho tôi nhưng cũng ít dần và tôi thì không bao giờ tìm cậu trước. Lên đại học, tôi và cậu bạn kia nhanh chóng xa nhau, lời chia tay đến nhẹ nhàng như một lẽ tất nhiên. Vũ khi đó lại đã xa tôi quá rồi. Cậu ấy thi thoảng vẫn nhắn tin, pm yahoo, inbox facebook, chúng tôi vẫn giữ liên lạc như những người bạn. Tôi vẫn luôn nghĩ về cậu ấy....

Lên năm 2, tuần một buổi, tôi sang trường Vũ học thực hành. Không phải là hẹn hò nhưng những chiều tan học tôi đều gặp cậu. Dạo bờ hồ, ăn kem và trò chuyện, niềm vui trong tôi được nhen nhóm đầy lên mỗi tuần. Vũ đã chia tay bạn gái từ lâu và tôi lại có cơ hội một lần nữa. Thực ra tôi đã thích cậu ấy từ lâu rồi, vẫn luôn thích cậu ấy. Và tôi nhận thấy tình cảm cậu ấy dành cho tôi trước giờ vẫn vậy. Tôi chỉ cần chủ động hơn một chút nữa thôi thì có lẽ chúng tôi đã có thể tiến xa hơn. Nhưng tôi chưa sẵn sàng. Bởi vậy mà tôi lại bắt cậu ấy phải chờ. Mặc dù tôi biết rằng chẳng chàng trai nào có thể chờ một cô gái mãi được. Luôn có những cô gái xinh đẹp và giỏi giang khác xung quanh. Vũ càng không thuộc tuýp người có thể chờ đợi. Nhưng tôi vẫn không làm gì cả.... Chúng tôi vẫn gặp nhau mỗi chiều thứ sáu. Cậu ấy luôn ngồi chờ tôi tan học dưới mái vòm vàng. Tôi ngắm nhìn cậu ngồi đó kiên nhẫn và lặng lẽ. Giá mà cậu ấy có thể mãi chờ đợi tôi như vậy....

ký ức

Rồi một ngày, cậu ấy đã lại có bạn gái. Tôi không thể không nhìn vào sự thật rằng cậu đã chẳng thể tiếp tục chờ tôi.... Vẫn còn những cuộc hẹn chiều thứ sáu nhưng Vũ không còn p.m trò chuyện với tôi thường xuyên nữa. Còn tôi thì chẳng bao giờ chịu tìm cậu trước. Nhưng cậu vẫn dịu dàng với tôi quá khiến tôi chẳng thể nào thôi hi vọng, chẳng thể nào ngừng nghĩ rằng trong trái tim nhiều ngăn của cậu luôn có một góc nhỏ dành cho tôi. Ý nghĩ đó khiến tôi thấy mình thật xấu xa và tội nghiệp. Nhưng tôi mặc kệ.

Cuộc tình này không giống những cuộc tình chóng vánh của cậu trước kia. Vũ đã không còn là cậu học sinh thích bay nhảy nữa và cô bạn gái hiện tại của cậu ấy rất tuyệt vời.... Vào một ngày cuối năm học, khi lượn lờ trên facebook, một bức ảnh như bóp nghẹt trái tim tôi, một bức ảnh như giết chết mọi hi vọng. Con trai thật kì lạ. Cậu ta có thể tán tỉnh nhiều cô gái nhưng chỉ vẽ người con gái mà cậu ta thực sự yêu thôi....

Chúng tôi không còn hẹn gặp mỗi chiều thứ 6 nữa vì muôn thực hành của tôi đã kết thúc nhưng thi thoảng vẫn liên lạc như những người bạn. Hết kì nghỉ hè để bước sang năm ba, tôi chọn chuyên ngành di truyền thực vật thay cho hóa sinh với ý định đi thật xa. Kết thúc năm năm đại học, cậu ở lại Hà Nội công tác, tôi vào Đà Lạt. Gần hai năm không gặp, không liên lạc, cũng không nhận được tin tức gì, tôi tưởng mình đã quên được cậu ấy. Nhưng lúc này đây, khi Vũ đứng ngay cạnh bên thì mọi cảm giác lại trở lại vẹn nguyên, mãnh liệt. Ổ bụng tôi như có bàn tay nào đó thắt lại, không thở đươc. Nhưng mặt tôi vẫn hoàn toàn bình tĩnh. Tôi hỏi Vũ về tình hình hiện tại của một số đứa bạn thân thiết ngày xưa. Cậu hào hứng kể. Vũ nói rất nhiều. Dường như tôi đã bỏ lỡ biết bao dịp chuyển vần của thế giới vậy. Bạn tôi nay cũng tản mát mỗi đứa một nơi, mỗi đứa một cuộc sống riêng biệt, cách quá xa nhau. Cuộc sống của người lớn buồn vậy đấy. Vũ bỗng nhiên ngừng kể, quay sang:

- Tớ tưởng cậu đã mất tích rồi cơ đấy. Gần hai năm không gặp, không liên lạc, không facebook, không một tin tức gì.... Lần nào gọi điện cũng ngoài vùng phủ sóng. Cậu trốn kĩ thật đấy!

- À, sóng điện thoại ở đó yếu và chập chờn lắm.- Tôi cười- Nhưng cậu có thể gửi thư tay cho tớ mà.- rồi tôi nằng nặc đòi cậu lưu địa chỉ vào điện thoại.

- Thế cô nương định đi đến bao giờ mới chịu về đây?

- Đi đến bao giờ không còn đủ sức để đi nữa. Tuổi trẻ mà. Hơn nữa tớ đã yêu cái cao nguyên lộng gió ấy mất rồi.

Bất kể lí do ban đầu là gì khiến tôi quyết định đi, nhưng giờ đây tôi đã thực sự yêu cái nơi xa xôi đó. Tôi thầm cảm ơn Vũ đã khiến tôi có đủ dứt khoát để rời xa tất cả, để can đảm chọn công việc mà tôi thực sự thích, để đến nơi mà tôi đã từng ước ao được sống ở đó. Rồi tôi kể cho cậu về cuộc sông bình dị của tôi, về nơi làm việc đẹp như tiên cảnh, về vạt hoa baby mà tôi đã tỉ mỉ chăm chút như thế nào. Tôi thích hoa baby- loài hoa mỏng manh, bé nhỏ như cô gái tội nghiệp ôm ấp một tình yêu câm lặng, chấp nhận đứng từ xa nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người con gái khác, chấp nhận đóng vai nữ thứ.

- Tết năm sau cậu có lại về không?

- Tớ chưa biết.

- Không biết mấy năm nữa mới lại được gặp cậu nhỉ.

Tôi chỉ cười.

- Vậy thì mấy ngày nghỉ Tết quý báu này tớ sẽ tình nguyện làm xe ôm cho cậu. Ok?

- Như vậy không gặp rắc rối chứ? Người yêu của cậu có giận khi tớ mượn xe ôm của cô ấy quá nhiều không?

- Vô tư đi. Tết năm nay cô ấy không cần cái xe ôm này- Vũ cười. Tôi nhìn Vũ ngạc nhiên.

- Không có gì đâu. Đang giận nhau ấy mà.- Tôi vẫn tiếp tục đăm đăm nhìn cậu ấy.- Ừ thì chỉ là mấy cô em kết nghĩa của tớ làm cho bạn ấy ghen ý mà.

- Trời! Vẫn chưa bỏ thói chăng hoa à hoàng tử?

- Không, hiểu nhầm thôi. Trong mắt cậu tớ xấu vậy hả?- Vũ liếc tôi.

- Tớ không có ý đó.- Tôi cười- Cậu chưa đi chuộc tội sao?

- Tớ đâu có lỗi gì mà phải chuộc tội. Đừng lo, không sao hết. Rồi mọi chuyện đâu sẽ lại vào đấy thôi. Không nói chuyện của tớ nữa. Cậu thế nào rồi? Năm nay vẫn chưa chịu dẫn chàng về ra mắt à? Định để đến khi nào mới mời tớ ăn kẹo cuới đây?

- Vẫn đang còn sớm mà.

- 25 rồi đấy, cô nương ạ.

- Nhưng mà xấu như tớ làm gì có ai chịu để ý cho.

- Cậu đâu có xấu.... Nói thật nhé... tớ cũng đã từng thích cậu đấy. - Vũ nháy mắt.

- Tớ biết là cậu đang an ủi tớ nhưng cũng cảm ơn bạn nhé! - Tôi cuời.

Tôi biết cậu đã từng thích tôi. Nhưng tình cảm của Vũ chỉ dừng lại ở đó. Cậu ấy thích tôi nhưng không yêu tôi. Tôi cũng rất muốn nói với cậu ấy rằng tôi cũng đã từng thích cậu ấy, vẫn luôn thích cậu ấy....

Những ngày sau đó, Vũ hay qua đèo tôi đến chơi nhà những nguời bạn cũ. Chúng tôi ôn lại nhưng kĩ niệm và kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại...Những ngày này ở bên Vũ, tôi lại như cô sinh viên nhỏ, ôm ấp thứ tình cảm lặng câm nhưng da diết, nồng nàn. Tôi đã muốn một lần thử kéo Vũ về phía mình nhưng rồi tôi lại tìm đủ tỉnh táo để biết lo sợ kết quả chẳng đi đến đâu. Vũ đã khác truớc rất nhiều. Không còn là cậu học sinh mà tôi từng quen thân nữa. Giờ đây, tôi thấy một Vũ lạ lẫm, một Vũ với những mảng tính cách mà tôi chưa hề biết, một Vũ đã cách tôi quá xa....

Những ngày nghỉ Tết vội vã trôi qua nhanh chóng. Tôi tận huởng những ngày rét ngọt cuối cùng của miền Bắc trong cái nuối tiếc, bịn rịn. Trước ngày tôi đi, Vũ đưa tôi đi thăm lại ngôi truờng cấp 3. Ngôi truờng im lìm, đang say ngủ mặc những kí ức đang sống lại mãnh liệt nơi nguời viếng thăm. Truờng đã thay đổi nhiều nhưng vẫn còn sân thuợng tầng năm lộng gió. Nơi tôi đã đứng quan sát Vũ suốt cả ngày hôm hội trại. Cậu lăng xăng chạy hết trại lớp này đến trại lớp kia nhưng không một lần gọi tôi. Chiếc máy ảnh cầm trên tay để chụp lại mọi khoảnh khắc đáng nhớ của năm cuối cấp nhưng tôi cũng không một lần tìm cậu.... Bất chợt, tôi quay sang phía Vũ.



- Giờ mới nhớ ra, tớ với cậu chưa có cái ảnh nào chụp chung nhỉ.

- Thì bây giờ có thể chụp mà.

- Thôi, cũng chẳng để làm gì cả- tôi cuời.

Rồi cậu ấy đưa tôi ra biển. Biển mùa lạnh bình yên quá. Vũ nói với tôi mà như nói với chính mình:

- Cậu ấy rất giống biển... “dữ dội và dịu êm”....

Còn Vũ thì rất giống mưa. Dù chảy theo con đuờng nào, mặc kệ mọi cố gắng níu giữ của đất cũng sẽ về với biển.

- Vẫn chưa liên lạc à?

- Ừ. Nghiêm trọng hơn là tớ tưởng.

- Cậu nên đến tìm cậu ấy đi, trước khi mọi việc trở nên tồi tệ.

- Có lẽ tớ phải tìm cậu ấy ngay ngày mai thôi. Xin lỗi truớc nếu tớ không kịp ra tiễn cậu nhé.

- Không sao, tớ hiểu mà. Nhưng tối nay cậu phải làm cùng tớ một việc.

Tối nay, ngôi chùa gần nhà tôi thả đèn hoa đăng. Chúng tôi cầm đèn hòa vào dòng nguời đi ra phía bờ sông. Nhẹ nhàng thả cho ngọn đèn trôi theo dòng nuớc. Tôi chỉ cầu mong bình an đến với những nguời tôi yêu thuơng. Dòng nước cuốn đóa sen đi như mang theo mối tình đơn phương già cỗi của tôi đi cùng. Tôi đã từng có cơ hội nhưng lại không biết nắm lấy, để nó trôi đi. Có lẽ chúng tôi chỉ có duyên đi luớt qua nhau mà thôi. Chàng trai đang đứng cạnh bên không dành cho tôi, mãi mãi không dành cho tôi.... Có những chuyện không thể xoay vần theo ý muốn. Đó là định mệnh. Như ngọn đèn kia chỉ có thể xuôi theo dòng nuớc mà thôi.

Ngày tôi lên đường, bạn bè tiễn tôi ra tận ga tàu, không có Vũ. Khi chuẩn bị đến giờ khởi hành, tôi nghe tiếng Vũ gọi từ xa. Vậy là Vũ vẫn kịp ra tiễn tôi. Cậu nói rằng mọi chuyện của cậu đều đã ổn. Vũ vui vẻ cuời nhẹ nhõm chúc tôi lên đuờng bình an. Tôi chỉ kịp vẫy tay tạm biệt cậu rồi quay đi. Tàu đã lăn bánh, lần lượt lướt qua những khuôn mặt quen thuộc đang vẫy tay với tôi. Hình bóng Vũ xa dần, xa dần,…rồi khuất dạng.

Tạm biệt cậu. Tạm biệt tình đầu. Tạm biệt mối tình khắc khoải tội nghiệp của tôi.... Lần này gặp lại cậu, sống lại những xúc cảm tuởng đã ngủ vùi nơi đáy tim trong vài ngày ngắn ngủi đã giúp tôi mạnh mẽ dứt bỏ nó, mạnh mẽ đối diện với trái tim mình, mạnh mẽ để vuợt qua ký ức. Tôi sẽ không tiếp tục cố lãng quên cậu nhưng tôi đã không còn hy vọng nữa. Bởi vì cậu nhất định sẽ hạnh phúc nên tôi đã có thể thanh thản bước đi.

Tôi lại thiếp đi trong cơn mê. Tôi nhìn thấy những ánh đèn hoa đăng lấp lánh, cả mặt sông như dát vàng, lòng bỗng thấy an nhiên, bình lặng.

•    Gửi từ Trịnh Minh Hằng





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+