Giá như anh nói yêu em sớm hơn (Phần 2)

Tác giả: Nguyễn Thị Loan
22-04-2018 01:30:000

Tiếp theo phần 1

blogradio.vn - Những hàng chữ dừng lại trong cuốn sổ vẫn còn đang viết dở, những trang cuối vết nước mắt rơi xuống làm con chữ nhòe nhoẹt vẫn còn đọng lại làm hắn xót xa. Lòng hắn hỗn độn với ngàn vạn cảm xúc mãnh liệt đang nhảy nhót. Môi hắn nhếch lên vì sung sướng khi biết, thì ra cô cũng yêu hắn. Tất cả trong hắn gào thét, bắt hắn phải tìm lại cô.

***



Hắn về đến nhà, lòng dịu lại khi nhìn thấy cô đang ngủ gục bên mâm cơm. Hắn mở lồng bàn ra, đồ ăn vẫn còn nguyên chưa động đũa. Lòng hắn ngọt ngào như được rót mật, hắn nhẹ nhàng gọi cô dậy, rồi mỉm cười khi cô ngơ ngác nhìn hắn. Cô vội vàng đứng dậy, định mang đồ ăn đi hâm nóng. Hắn cầm tay cô kéo lại, bàn tay cô mềm mại, nhỏ nhắn nằm gọn trong tay hắn hắn khiến hắn cứ muốn cầm mãi không buông. Hắn ăn rất ngon miệng, thì ra, hạnh phúc chỉ đơn giản là như thế.

Mấy hôm sau, công ty hắn trúng thầu một dự án lớn. Hắn thường xuyên vắng nhà. Có những ngày hắn về rất muộn, khi về đến nhà cô đã ngủ rất say. Hắn len lén chui vào chăn, vòng tay ôm lấy cô, rồi hít hà mùi hương trên tóc cô, thấy bao nhiêu mệt mỏi dường như trôi đi hết. Hắn vụng trộm nắm lấy tay cô, rồi chợt phát hiện cô đang nắm chặt trong tay thỏi son mà ngày trước hắn mua tặng. Hắn nhổm dậy, giật mình khi thấy một giọt nước mắt vẫn còn đang vương trên hàng mi cong vút. Sự bất an mơ hồ chạy ngang qua tim hắn, khiến chân mày hắn chau lại. Hắn cúi xuống, dùng môi mình khẽ khàng lau đi giọt nước mắt, rồi thật nhẹ bước trở về phòng. Giấc ngủ nặng nề kéo đến tìm hắn, phủ đầy giấc mơ của hắn bằng nụ cười của cô, ấm áp mà bình yên…

Sinh nhật cô, hắn xin nghỉ sớm rồi cặm cụi nấu nướng, định dành cho cô một bất ngờ nho nhỏ khi cô tan làm. Chuông cửa vang lên, hắn ngạc nhiên khi người cũ xuất hiện trước mắt. Người đó mỉm cười hỏi hắn, có thể vào thăm nhà một chút không. Hắn gượng gạo gật đầu. Người ấy bước vào, ngắm nghía ngôi nhà gọn gàng và xinh xắn, tiến về phía bàn ăn đang bày biện dang dở mà tiếc nuối bảo, ngày xưa hắn cũng từng nấu ăn cho người ta như thế. Hắn im lặng không trả lời, phép lịch sự giữ hắn không hạ lệnh tiễn khách khi người ta mới bước chân vào nhà chưa đầy năm phút. Hắn quay trở lại bếp nấu cơm, để mặc cho người cũ đi dạo thăm quan căn nhà. Cô trở về khi bầu không khí giữa hắn và người ấy đang gượng gạo. Khi tiếng chuông cửa vang lên, người cũ của hắn chạy ra mở cửa giúp, hắn thoáng thấy sự ngỡ ngàng hiện lên trong mắt cô. Người cũ ra về, không quên để lại nụ cười xinh đẹp và lời xin lỗi. Cô lịch sự mời người ta ở lại, vờ như không nhìn thấy cái nhăn mặt của hắn. Người ta tất nhiên từ chối, còn cô gượng cười đón sinh nhật mình cùng với hắn.

Tối, hắn ngồi đợi cô trên sô pha. Hắn với tay lấy chiếc ví trong túi áo khoác. Mẹ hắn mới lên chùa xin cho hắn và cô hai chiếc bùa bình an. Nụ cười trên môi hắn tắt vụt khi nhìn thấy bức ảnh người cũ nằm gọn gàng bên trong. Hắn nhăn mày, cố lục lại trí nhớ xem mình đã để bức ảnh này vào ví tự khi nào. Bức ảnh này, tốt nhất là không nên để cho cô nhìn thấy. Hắn nhét lại nó vào túi áo, định sáng mai đi làm sẽ bỏ đi. Phần quá khứ này đã ngủ yên rồi, hắn không có ý định đánh thức nó lại. Khi cô bước tới, hắn nắm tay cô kéo xuống, rồi dịu dàng đeo chiếc bùa bình an lên cổ cho cô, thấy hạnh phúc như đang khẽ chạm vào trái tim mình.

Công việc bận rộn cuốn hắn đi từng ngày, hắn không nhận ra rằng dạo này cô ít cười hơn, thỉnh thoảng chìm vào suy tư như đang ở một thế giới khác. Một đêm đầu hạ, hắn nhận được cuộc điện thoại từ một quán bar. Người yêu cũ của hắn đang say mềm ở đó. Hắn cau mày, rồi cũng lái xe đi, tự nhủ, dù sao cũng một thời hắn yêu người đó thật lòng. Đến nơi, hắn thấy người ấy đang nằm gục trên mặt bàn, mái tóc dài rũ rượi rối tung, miệng người ấy vẫn lẩm nhẩm tên hắn không dứt. Hắn bước lại, dìu người ấy dậy nhưng người ta đã say mềm. Không còn cách nào khác, hắn phải bế người đó lên xe. Hắn chẳng biết người đó ở đâu, nên thuê phòng ở một khách sạn gần đấy. Đưa được người đó vào giường ngủ, hắn đứng lên định ra về. Bàn tay người đó níu hắn lại không chịu buông. Người ta khẩn cầu hắn ở lại, nước mắt tràn ra ướt đầm tay hắn. Hắn đắn đo một lúc, rồi gật đầu, cố đè nén cảm giác nhoi nhói đang dần dâng lên trong ngực.

Hắn thức dậy sớm thanh toán tiền phòng. Một đêm nằm ngủ trên ghế sô pha làm lưng hắn mỏi nhừ. Khi hắn đi, người ấy vẫn còn đang ngủ. Còn hắn, cả đêm hình bóng cô chập chờn trong cơn mơ, bắt hắn phải trở về ngay khi trời vừa sáng. Nhìn cô vẫn còn đang say ngủ, mái tóc xõa dài trên gối, hắn thấy lòng mình như có gió mát thổi qua.

Người ấy xuất hiện trước cửa nhà hắn vào một ngày trời mưa như trút nước. Thân mình mỏng manh co ro đứng dưới hiên nhà, chỉ có đôi mắt là sáng lên khi nghe thấy tiếng bước chân hắn đang tiến lại. Người ấy lại say, trong cơn say, người ta nhào vào hắn, vòng tay mềm mại quấn lấy cổ hắn. Người ta khóc nức nở, nói rằng không có cách nào quên được hắn. Hắn nhăn mày, cố gắng gỡ ra khỏi đôi tay đang buộc chặt lấy hắn. Tiếng thủy tinh vỡ làm hắn giật mình, sững lại. Cô đang đứng trong mưa, đôi bàn tay run run, còn chiếc bình cá nhỏ nằm vỡ tan dưới mặt đất. Cô quay người bỏ chạy. Hắn vội vã giẫy ra khỏi vòng tay của người yêu cũ, đuổi theo cô, nhưng không kịp. Chiếc taxi phóng vụt đi, mang cô khỏi hắn, để lại trái tim hắn đang rối bời và hỗn độn.



Đêm, hắn thức trắng chờ cô trở về trong ngôi nhà quen thuộc. “Thuê bao quý khách hiện giờ tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Tiếng thông báo lạnh lùng vang lên trong điện thoại làm hắn như muốn phát điên. Gần một giờ sáng, cô vẫn chưa về, còn trong lòng hắn như có lửa đốt. Sự bức bối giày vò hắn khiến hắn không thở nổi, hắn mở cửa bước ra ban công, mắt đau đáu dõi về phía trước chờ mong cô trở lại. Không biết hắn chờ đã bao lâu, cuối cùng cô cũng quay về, nhưng là cùng với một người đàn ông khác.

Hắn cảm thấy đầu hắn như bốc hỏa, nắm tay hắn xiết chặt lại. Hắn đã lo lắng cho cô như thế, chờ đợi cô lâu đến như thế, cuối cùng lại thấy cô trong vòng tay một người đàn ông khác lúc nửa đêm.

Hắn lao xuống lầu, rồi trước khi ý thức được mình đang làm gì, hắn đã tặng cho người kia một cú đấm như trời giáng. Sự giận dữ trong hắn bùng lên không kiểm soát được khi cô quát hắn, rồi nhào về phía người đàn ông kia đầy lo lắng. Trong cơn nóng giận, hắn gọi cô là đồ lăng nhăng. Hắn nói cô bên ngoài lúc nào cũng tạo cho mình vỏ bọc ngoan hiền hoàn hảo, không ngờ bên trong lại khốn nạn đến mức khiến hắn ghê tởm và căm ghét. Cái tát cháy má từ cô khiến hắn bừng tỉnh. Hắn sững sờ nhìn cô, rồi nhìn những giọt nước mắt đang thi nhau lăn ra từ đôi mắt trong veo lúc nào cũng theo hắn vào những giấc mơ.

Hắn hối hận, nhưng tự ái và nỗi đau ngày xưa bị phản bội lại tràn lên nhắc nhở hắn, khiến hắn không thể mở lời. Hắn bất lực, nhìn cô đỡ người kia dậy rồi quay đầu bước đi. Trái tim hắn gào thét bắt hắn phải giữ cô ở lại, nhưng đôi chân hắn như bị chôn chặt trên mặt đất. Hắn cứ đứng đó, thẫn thờ nhìn bước chân cô xa dần, đầu óc trống rỗng, còn trái tim thì đang cuồn cuộn sóng.

Mấy ngày sau cô vẫn không trở về nhà. Còn hắn dằn vặt trong mâu thuẫn, một nửa nhớ cô tới điên dại, một nửa tự ái và tổn thương khi nhớ tới cảnh cô lao mình tới che chắn cho một gã đàn ông khác. Hắn lao vào làm việc, cố gắng xóa hình ảnh của cô trong tâm trí, nhưng mỗi lúc đêm về, hình bóng cô lại tràn về trong nỗi nhớ. Mỗi góc căn nhà đều mang đậm dấu ấn của cô, khiến tim hắn đau nhức. Đã hơn một tháng, cô không liên lạc gì với hắn. Còn hắn quẩn quanh trong nỗi nhớ và dằn vặt.

Như đêm nay, khi hắn cầm trong tay thỏi son màu đỏ mà ngày trước đã mua tặng cô. Hắn nằm xuống giường, vùi mặt vào chiếc gối màu hồng xinh xắn của cô, cố gắng cảm nhận mùi hương của cô còn sót lại. Hắn luồn tay vào phía dưới chiếc gối, ôm nó thật chặt, tưởng tượng như đang ôm cô trong lòng. Bàn tay hắn chợt chạm vào một cuốn sổ nhỏ, nằm kín đáo bên góc giường. Hắn ngồi dậy, cầm lấy cuốn sổ ngắm nghía, rồi khẽ mở ra. Từng hàng chữ nhỏ xinh bên trong như cứa vào tim hắn:

“Ngày…

Trước đây mình không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng hôm nay mình mới biết được, thì ra ta có thế yêu một người từ cái nhìn đầu tiên. Không cần phải biết lí do, chỉ cần biết, trái tim rung lên, thế là đủ.

Anh đến trường mình ngày kỉ niệm 50 năm thành lập trường. Chỉ một cú đụng nhẹ và câu xin lỗi cũng đủ làm tim mình lệch nhịp. Mình biết, lúc ấy trái tim mình chỉ dõi theo anh.

Ngày…

Hôm nay là một ngày buồn lắm. Khó khăn lắm mới biết địa chỉ và thông tin của anh, vậy mà anh lại có người yêu mất rồi. Chị ấy rất xinh, đứng với anh đẹp đôi lắm. Haizz, thật buồn quá, chưa kịp yêu đã biết thất tình là gì rồi.

Ngày…

Không biết mình có mặt dày quá không nhỉ. Mình xin vào làm phục vụ tại quán bar anh hay lui tới. Biết anh có người yêu rồi, nhưng mình vẫn không thể ngăn nổi trái tim mình hướng về anh. Chỉ cần nhìn thấy anh một chút với mình cũng đủ rồi…

Ngày…

Đêm nay anh say. Anh ngã vào mình lúc mình đang lấy hết can đảm để bước tới chỗ anh, chỉ để hỏi, anh có muốn uống một chút nước không. Aizz, cái cớ này nghe ngốc quá, cũng may mà mình chưa kịp nói. Mình đưa anh về phòng trọ, vì anh say quá, mà mình thì chẳng biết địa chỉ nhà anh chính xác ở đâu. Cả đêm mình mất ngủ vì không biết sáng mai sẽ lấy lí do gì để nói chuyện với anh, để giải thích vì sao anh lại ở đây. Ôi, còn chai rượụ nữa chứ, lại bị trừ lương. A, chai rượu, mình nghĩ ra rồi…

Ngày…

Hôm nay mình vui quá. Anh nói muốn kết hôn với mình. Dù chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng như thế với mình đã là quá đủ. Một cơ hội tuyệt vời để đường đường chính chính ở bên anh và chinh phục anh. Có hơi ác, vì anh vừa bị người yêu phản bội, nhưng mình không thể lừa dối bản thân là mình đang vui, vui lắm lắm.

Ngày…

Anh đưa mình về ra mắt. Mình hồi hộp lắm. Nhưng thật may, bà nội và bố mẹ anh rất hiền. Vui quá.

Ngày…

Hôm nay là sinh nhật anh. Mình háo hức lắm. Minh đã đan tặng cho anh một chiếc khăn màu xám. Rất hợp với anh. Mình còn mày mò tự làm bánh sinh nhật nữa. Vui nhất là anh không chê chiếc khăn mình tặng, còn khen nó đẹp nữa. Anh không biết, chỉ cần anh thích, mình sẽ đan cho anh nhiều thật nhiều chiếc khăn đẹp hơn thế. Càng ngày, mình càng yêu anh nhiều hơn mất rồi.

Ngày…

Hôm nay trung tâm của mình tổ chức liên hoan tất niên. Mình muốn mời anh đi cùng, muốn giới thiệu với mọi người anh là chồng của mình. Mình cảm thấy, càng ngày mình càng tham lam hơn rồi, mình muốn anh thực sự là của mình, của một mình mình mà thôi. Khi anh dừng lại mua cho mình thỏi son đó, mình đã muốn nhảy lên vì vui sướng. Giá mà anh hiểu, mình yêu anh nhiều đến chừng nào…

Ngày…

Làm sao đây, người yêu cũ của anh trở về rồi. Anh còn nói với mình là có việc bận không về ăn trưa cùng mình nữa. Mình thấy anh ngồi cùng với chị ấy, còn nắm tay nhau nữa. Mình tự nhủ rằng, họ chỉ là bạn bè thôi, mà sao vẫn thấy đau lòng quá. Mình không dám hỏi anh, ai bảo mình đồng ý với điều kiện, hai bên sẽ không can thiệp vào chuyện riêng tư của nhau cơ chứ?

Ngày...

Anh dạo này ít về nhà hơn. Anh nói dạo này công ty rất bận. Mình buộc mình phải tin, vì mình không dám nghĩ anh đang ở bên ai đó, tim sẽ đau lắm.

Chiều nay, chị ấy đến tìm mình. Chị bảo, chị và anh vẫn còn yêu nhau, nhưng anh vì vướng bận mình nên không dứt khoát. Chị còn khóc, xin mình buông tha cho anh. Mình bực bội và giận dữ. Nhưng tất cả sự tức giận của mình đã tan biến khi chị lấy từ trong ví ra thỏi son của chị. Là thỏi son màu đỏ, cùng nhãn hiệu và giống hệt với thỏi son anh đã mua cho mình. Chị còn bảo, anh biết rất rõ sở thích của chị, nên lúc nào cũng mua tặng chị màu son này. Tim mình quặn lại, vậy mà lúc đó, mình đã vui và hạnh phúc biết bao nhiêu…

Mình đi lang thang cả buổi chiều, đầu óc không thể tập trung được. Cảm giác, mình chỉ là một sự thay thế tạm bợ khiến mình ngạt thở. Quân gọi điện cho mình, rồi rủ mình đi cà phê cho nhẹ lòng. Mình biết Quân rất tốt, lúc nào cũng sẵn sàng ở bên cạnh an ủi mỗi khi mình có chuyện. Mình cũng biết cả tình cảm Quân dành cho mình, nhưng trái tim mình chót yêu anh mất rồi. Hơn nữa, mình cũng không muốn đánh mất tình bạn của hai đứa suốt mười năm qua…

Ngày…

Không biết là nên vui hay buồn khi mình và chị ấy có cùng ngày sinh nhật. Bữa cơm anh nấu là dành cho mình hay cho chị ấy? Mình không có can đảm để hỏi, càng không có can đảm nghe câu trả lời từ anh. Mình thất vọng biết mấy khi nhìn thấy chị ấy trong ngôi nhà của mình và anh, ngay trong ngày sinh nhật của mình. Anh còn yêu người ấy nhiều lắm, nên mới giữ mãi tấm hình của chị ấy. Lúc thấy anh thẫn thờ ngắm bức ảnh của chị, tim mình như vỡ tan. Sao trong tình yêu, lúc nào người ta cũng phải rơi nước mắt? Sao anh không biết, em đang buồn, buồn lắm hả anh?

Ngày…

Có ai ngốc như mình không nhỉ. Cứ yêu một người trong lòng đã có người khác, rồi ngốc nghếch bám víu hi vọng một ngày nào đó anh sẽ quay lại nhìn mình. Hôm nay mình đã hiểu rõ cảm giác ấy, đau đớn và bất lực tới nhường nào. Mình ngu ngốc bám theo anh khi anh vội vàng lái xe đi trong đêm, rồi tự làm đau bản thân khi thấy anh ấy ôm chị ấy vào lòng, dịu dàng và yêu thương biết bao. Mình cũng không hiểu tại sao mình lại đi theo, để thấy anh và chị cùng vào khách sạn, càng không hiểu sao lại ngốc nghếch ngồi chờ bên kia đường, để rồi đau đớn nhìn ánh đèn bên trong tắt hết, cho tới cái cuối cùng. Mình ngồi chờ gì, mình hi vọng điều gì khi đã biết từ trước, chưa bao giờ mình có vị trí nào trong lòng anh?”



Những hàng chữ dừng lại trong cuốn sổ vẫn còn đang viết dở, những trang cuối vết nước mắt rơi xuống làm con chữ nhòe nhoẹt vẫn còn đọng lại làm hắn xót xa. Lòng hắn hỗn độn với ngàn vạn cảm xúc mãnh liệt đang nhảy nhót. Môi hắn nhếch lên vì sung sướng khi biết, thì ra cô cũng yêu hắn. Tất cả trong hắn gào thét, bắt hắn phải tìm lại cô.

Tay hắn luống cuống bấm điện thoại, tim đập thình thịch chờ cô bắt máy. Một giây dài như cả thế kỉ, cuối cùng, khi giọng cô dịu dàng vang lên, hắn cuống cuồng gấp gáp nói hết những gì đang chất chứa trong lòng, chỉ sợ cô tắt máy. Đầu dây bên kia im lặng, sự im lặng kéo dài như muốn bóp nghẹt hắn. Thật lâu, hắn mới nghe thấy tiếng cô cất lên, nhẹ nhàng mà khiến hắn như muốn ngất đi vì hạnh phúc:

- Đồ ngốc. Em chưa nghe rõ!

Hắn lao như bay đến nơi cô hẹn, nơi lần đầu cô và hắn gặp nhau. Cô chưa nghe rõ lời hắn nói, không sao, hắn sẽ dùng cả cuộc đời này để nói lại cho cô nghe, ba từ mà lẽ ra hắn phải nói cho cô biết từ rất, rất lâu rồi…

Hết.

© Nguyễn Thị Loan – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top