10-02-2019 01:26:00

Sau chia tay, có hai thời khắc đau lòng nhất. Một là khi người đó nói chia tay, và một là khi người yêu cũ có người yêu mới. Cảm giác khi người ta nói chia tay, là cái cảm giác thứ mình đang nắm trong tay bỗng nhiên rơi đi mất. Khi đó, cảm thấy trống trải, cảm thấy hẫng, cảm thấy mình vừa mất đi một điều gì quan trọng và nước mắt cứ thế tuôn rơi. Còn cảm giác, nhìn người yêu cũ đi với người yêu mới, giống như khi ta vẫn hi vọng sẽ tìm lại thứ mà ta đánh mất, nhưng rồi người khác đã sở hữu thứ đó của ta. Khi đó, ta sẽ cảm thấy thất vọng, cảm thấy sự mất mát trở nên chân thật đến tận cùng.

07-02-2019 01:26:00

Nghĩ việc không lấy chồng chỉ đơn giản nhưng đúng là cứ Tết về thấy gái chưa chồng trong nhà hẳn ai cũng buông câu. Từ đó cứ Tết chị hầu như trốn tiệt không về, hoặc họa hoằn lắm có về thì cũng trốn rịt trong nhà. Thế mà cũng đã ba năm nữa trôi qua chị không về.

01-02-2019 01:24:00

Em có thể là người mở lời trước, cố gắng vun đắp cho tình yêu của chúng ta, chỉ cần khi em bước được 999 bước thì anh nhất định phải bước 1 bước còn lại, bởi em chỉ làm đươc đến đó thôi, vì tình yêu vốn dĩ là của hai người

30-01-2019 01:24:00

Vì mình hạnh phúc, hạnh phúc vì được sống. Lúc trước mình cũng hay u buồn nhưng rồi chị và ba mẹ đã chỉ cho mình thấy nhiều điều, nhiều số phận còn bất hạnh hơn, đau khổ hơn, mình cảm thấy may mắn hơn họ rất nhiều.

24-01-2019 01:24:00

Rồi đây, chiếc máy bay ấy sẽ đưa hạnh phúc của cô đi đến một nơi xa lạ cô chưa từng biết tới, một hạnh phúc mà đến bây giờ cô mới cảm nhận nó rõ ràng đến vậy. Hai năm, khoảng thời gian không ngắn khi con người ta chờ đợi, nó đủ dài để mọi thứ đổi thay. Liệu hạnh phúc ấy có đổi thay khi vạn vật xung quanh đều thay đổi.

16-01-2019 01:26:00

Lâm gục đầu bên bàn làm việc, mặc kệ cho nỗi cô đơn xâm chiếm khắp người và cô nhận ra mình cũng yếu đuối quá, cô cũng đâu có gì khác gì những người con gái đang ở độ tuổi yêu đương, có chăng là sự nhận biết về sự ủy mị của mình hơi muộn màng, hoặc ít nhất cô đã đánh thức những thứ đã bị lãng quên trong con người mình quá chậm…

15-01-2019 01:27:00

Không có hạnh phúc nào không được xây nên từ nỗi đau, và chẳng có ai quý trọng hạnh phúc nếu không từng mang những vết sẹo bên mình. Cuộc đời bởi thế mà có đủ mùi vị ngọt, bùi, cay, đắng... giống như khi uống một tách cà phê, trải qua vị đắng ban đầu lại thấy ngọt nơi cuống họng. Chẳng ai trưởng thành mà không vấp ngã một đôi lần, chẳng ai buông bỏ mà không vài lần níu giữ. Vậy mà họ chưa từng níu giữ nhau...

03-01-2019 01:25:00

Con người ta cần có lý do để buông bỏ, cầm một cục than nóng trên tay, nóng quá tự khắc sẽ buông. Yêu một người ngần ấy thời gian, yêu nhiều quá, đau nhiều quá cũng tự khắc sẽ buông. Chỉ là khi buông rồi thì vết thương cũng chẳng thể lành ngay được mà nó cứ âm ỉ, âm ỉ hoài.

back to top