Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: tháng Mười Một, phố đã vào đông chưa?

2018-11-09 11:57

Tác giả: Lãng Khách, Nguyễn Thị Bích Thoa, Cao Nam Minh Giọng đọc: Tuấn Anh, Hà Diễm

Tháng Mười Một, những đợt gió chuyển mùa se lạnh, những hàng cây thay lá, những con phố thưa vắng, những đôi lứa cầm tay… Đi giữa tháng 11, giữa những ngày thu cuối cùng và những ngày đông đầu tiên, cảm xúc của bạn như thế nào?


Mình vẫn vắng nhau một đôi tay cầm nắm (Cao Nam Minh)

Em từng hỏi rằng: Thu Hà Nội đẹp lắm phải không anh?
Hàng cây màu xanh đã vào mùa thay áo
Phố vẫn chờ một người cùng đi dạo
Cùng đi qua những khoảnh khắc giao mùa

Em hỏi rằng: tháng Mười Một, phố đã vào đông chưa?
Đôi bàn tay vắng người còn đủ ấm
Phố có buồn bằng cơn mưa bụi ngấm
Bằng những âm thầm và bằng những yêu thương

Anh vẫn nhớ em và nhớ những cung đường
Nhớ hàng cây cùng biết bao kỷ niệm
Những câu chuyện kể chưa từng là phù phiếm
Là những mộng mơ là chút thoáng anh nhìn

Ta đã từng chạm vào nhau bằng hết cả con tim
Yêu thật nhiều bằng hồn mình say đắm
Đông lại về, còn mình vẫn vắng nhau một đôi tay cầm nắm
Những ưu tư cũng chỉ gửi hết cho mùa

Sài Gòn mùa này đã vắng những cơn mưa
Em đã bên ai đi về cùng trên phố
Nhành hoa lan vẫn có còn nở bên ô cửa sổ
Khóm hoa anh trồng ngày phố mới sang đông

Mình yêu nhau nhiều như thế nào, em biết không?
Những cô đơn cũng chỉ gửi vào gió
Những niềm thương mà chúng ta lặng im không bày tỏ
Chỉ riêng anh còn đó khúc tình si

Anh chỉ muốn được yêu em bằng hết những gì mình có!



Có lẽ với kẻ yêu đơn phương, mùa đông dường như nhân đôi nỗi lạnh giá, cô đơn. Đôi khi, giản đơn ta chỉ cần một bàn tay giữa mùa gió, cũng đủ ấm áp, an yên. Tác giả Nguyễn Bích Thoa đã kể về câu chuyện tình yêu của mình qua bài thơ Giản đơn.

Giản đơn (Nguyễn Bích Thoa)

Em vẫn đi về trên con phố thân quen
Tháng Mười Một giống em cũng lúc mưa lúc nắng
Biển quê mình đượm mùi vương tóc mặn
Anh nhớ gốc si già nơi ghế đá xa xưa.

Em vẫn đi về ngày hai buổi sáng trưa
Vẫn chiếc áo sơ mi màu tinh khôi tới lớp
Vẫn dừng xe dưới hàng cây bên đường trong cơn mưa bất chợt
Vẫn nhớ đôi lần anh bận họp bỏ quên em.

Tháng Mười Một chao nghiêng chiếc lá ngủ bên thềm
Mùa thu đã qua rồi anh nhỉ?
Sóng ồn ả, sóng đâu cần thủ thỉ
Có lẽ sóng giận hờn trăn trở buổi chạm đông.

Chút nắng giao mùa chút nắng trải mênh mông
Em thích ngắm từng mũi thêu sợi nắng
Mũi thưa dày, mũi đan bầu trời rộng
Mũi dệt bình yên êm ấm góc phố mình.

Em vẫn đi về ngày hai buổi em quen
Vẫn thích nắm tay anh vào mỗi đêm dạo phố
vẫn đòi anh mua bao to bắp nổ
Nghe anh cằn nhằn ăn miết chẳng thèm mua.

Em mỉm cười hoài năm tháng chẳng già nua.



Những kỷ niệm tình yêu vào mùa đông thật khó quên. Khi nhớ lại, ta dường như vẫn cảm nhận được sự ấm áp của những tháng ngày bên nhau. Giữa Sài Gòn, thành phố phương Nam, Lãng Khách đã viết những vần thơ cho một người thương phương Bắc. Thì ra nhớ người là nhớ cái lạnh của những đợt gió trở mùa

Gió mùa về (Lãng Khách)

Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em?
Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm
Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng
Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh.

Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh
Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ
Dường như xa, rất xa rồi em nhở?
Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi.

Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi
Sâu trong tim của người còn cất giữ
Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ
Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về.

Khi gió mùa về cũng là lúc mùa thu đã cạn ngày. Cuối thu, và cũng có thể là thu cuối ta bên nhau. Mùa sắp qua rất vội, hãy yêu nhau thêm, dù chỉ một ngày. Mời bạn đến với những vần thơ của Cá Kho.



Thu Cuối (Cá Kho)

Anh biết rằng em rất yêu mùa thu
Nên đặt bút viết bài thơ kế tiếp
Tình yêu mùa thu, gửi vào sắc vàng da diết
Vào chiếc lá cuối cùng đang lặng lẽ xa cây

Em níu kéo mùa thu bằng chút gió heo may
Của những ngày cuối thu còn sót lại
Để sắp sửa sang mùa đông xa ngái
Ngày nối mùa, mùa nỗi nhớ dịu êm

Em níu kéo mùa thu bằng những tiếng rao đêm
Cơn gió ngang qua, gốc bàng gầy xao xác
Đôi tình nhân đi bên nhau, trong sương mù mờ nhạt
Ánh đèn đường vẫn leo lắt giữa phố khuya

Và anh đặt tên cho những bản tình ca
Bài hát ngập ngừng, lưu luyến điều gì quá đỗi
Bởi mùa thu đi qua rất vội
Có điều gì luyến tiếc nữa không em?

Giọng đọc: Hà Diễm – Tuấn Anh\
Thực hiện: Tuấn Anh

Lãng Khách

Anh vẫn cười như mùa xuân đương chín Nhưng trong lòng bịn rịn cả trời thu...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa ‘ngày mai con gọi’

Lời hứa ‘ngày mai con gọi’

"Quê cháu không có sóng điện thoại đâu, cháu không còn mẹ, mẹ cháu, mẹ cháu mất 4 năm rồi... Nhưng cháu thật sự rất muốn, rất rất muốn được gọi điện thoại cho mẹ giống như những người khác..."

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Đừng mượn nhau những ngày cô đơn rồi trả nhau những yêu thương hời hợt! Đừng mượn nhau chút ân tình rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

back to top