Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua

2017-06-26 05:30

Tác giả: Rong Rêu, Lê Thị Thúy Nhân, Hàn Vũ, Trương Hoài Nhật Lý Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

"Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau.
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu"
(Có khi nào, Bùi Minh Quốc)

Các bạn thân mến, nếu bạn đang lắng nghe chương trình Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua, thì hẳn là đã có một cơ duyên nào đó đưa chúng ta đến với nhau. Bạn thử nghĩ mà xem, internet cũng rộng như cuộc đời, giữa trùng điệp hàng tỉ trang web, bạn đã biết tới blogradio, và trong hàng chục chuyên mục vô cùng hấp dẫn khác, bạn đã ở đây, cùng Tuấn Anh đến với những vần thơ về duyên phận. Đó chẳng phải cũng là một mối duyên vô cùng thú vị sao? Trong đời ta, luôn có những cuộc gặp gỡ như vậy, vừa tình cờ, lại như thể là định mệnh vậy. Và ta gọi đó là Duyên. Nếu có thể gặp gỡ và cùng đi với nhau trọn cuộc đời, ta có thêm chữ Phận. Tuấn Anh tin rằng mỗi chúng ta đều có duyên phận của mình đang đợi chờ ở đâu đó. Tác giả Lê Thúy Nhân có lẽ cũng nghĩ như vậy khi viết bài thơ “Ta vẫn đợi người”.

Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua

Ta vẫn đợi người (Lê Thúy Nhân)

Ta vẫn đợi người ở tất cả con đường
Cố gắng yêu thương chính mình mà bước tiếp
Duyên phận ở đâu giữa cuộc đời nhộn nhịp
Ta phải tự thương mình bao lâu?

Ta vẫn đợi người cho ta dựa mái đầu
Người vuốt tóc ta và nói lời đường mật
Trong giây phút đó người đã chân thành nhất
Ta không mong cầu về sau!

Ta vẫn đợi người cho ta biết thương đau
Cho ta biết “chết ở trong lòng một ít”
Được tỏ tình và thương yêu người mình thích
Thật sự rất hồn nhiên!

Ta vẫn đợi người trong ngần ấy tháng năm
Không ước mơ chi một thiên trường tình sử
Ta chỉ cần người mang cho ta một thứ
Là trái tim thật thà, được chứ người yêu?

Ta vẫn chờ người trong ngày tháng cô liêu
Những buổi chiều buồn và rất nhiều tâm sự.

Sẽ có những tháng ngày, khi duyên phận chưa ghé qua, ta đành bầu bạn với cô đơn. Dù cô đơn, ta chưa bao giờ nguôi ngóng đợi duyên phận ấy, tình yêu ấy. Nhưng hãy nhớ rằng, khi ta chờ đợi người, thời gian chẳng đợi chờ ta. Với bài thơ Đợi duyên, tác giả Trương Hoài Nhật Lý đã kể một câu chuyện với góc nhìn mới về chủ đề duyên phận.

Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua

Đợi duyên (Trương Hoài Nhật Lý)


"Ba mươi rồi, em còn chờ đợi ai?"
Người ta cứ hỏi hoài, có phải "chàng trai ấy"
Chị mỉm cười nhưng lòng đau biết mấy
"Chàng trai nào, em chỉ đợi duyên thôi!"

Chị vẫn một mình mặc cho tháng năm trôi
Xuân hạ qua, rồi thu đông cũng tới
Gió mấy mùa thương nhớ có phai phôi
Hay vẫn đong đầy như những ngày thanh xuân lỡ?

Chén tình nồng ai vội làm rơi vỡ
Để chị buồn, hờ hững tháng ngày sau
Bảy năm rồi mà sao chị còn đau
Nhớ nhung chi kẻ mau thay đổi.

"Chị ơi, hãy quên đi người ấy
Đừng đợi nữa kẻo phí tuổi xuân xanh”
Chị mỉm cười, đôi mắt chợt long lanh
"Chị có đợi ai đâu, chị chỉ chờ duyên phận”.


Đọc bài thơ này, trong Tuấn Anh cứ vẳng lên giai điệu ca khúc Chị Tôi của nhạc sĩ Trần Tiến. Cũng là câu chuyện một người con gái đợi chờ duyên phận trở lại quên cả tháng năm, bỏ mặc cả thanh xuân. Đôi khi, sự cố chấp níu kéo một mối duyên đã hết sẽ khiến ta đánh mất nhiều điều, bỏ lỡ những mối duyên khác. Một người đến bên đời ta, nào ai biết đó là duyên hay phận. Nhưng hãy cứ trân trọng và yêu hết mình, và dẫu người có ra đi, hãy tin rằng duyên phận thực sự thuộc về ta vẫn ở phía trước. Tác giả Rong Rêu đã có những vần thơ với cái nhìn độc đáo về chữ Duyên. Mời bạn đến với bài thơ Duyên đến rồi mình yêu trọn con tim.

Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua

Duyên đến rồi mình yêu trọn con tim (Rong Rêu)


Em đến muộn màng hơn người ta không phải bởi những bước chân
Mà tại duyên trời không cho mình gặp sớm
Anh đã yêu ai thời trẻ trai nồng đượm
Khi ấy em cũng yêu một người tha thiết cả con tim

Trong tình yêu cũng như một cuộc trốn tìm
Khi tìm thấy nhau thì thế vần thay đổi
Có khi trước kia ta hãy còn nông nổi
Thì gặp dẫu muộn màng, có lúc lại hay hơn

Khi còn trẻ, ta yêu bởi những giận hờn
Những nông cạn con tim giết chết tình ngu muội
Lớn hơn rồi, ta đã đi qua một đôi lần lầm lỗi
Để nhận ra hạnh phúc luôn song hành với cả những đớn đau

Đã bao lần em sợ khúc hát người đến sau
Giằng xé con tim, em sợ mình không đáng
Nhưng rồi lâu dần em để rơi vào quên lãng
Nghĩ đơn giản: "Chỉ cần yêu trọn vẹn trái tim"

Mới nghiệm ra tình yêu đâu phải cứ đi tìm
Mòn mỏi tuổi thanh xuân, mệt nhoài rồi sẽ thấy
Cũng không hẳn bình chân ngồi chỗ nào ngóng đợi
Một hôm đẹp trời bà nguyệt lão đến se duyên

Khi em đau đớn một cuộc tình, muốn tan vỡ con tim
Có khi anh lại đang cùng người ta ngất ngây trong hạnh phúc
Nhưng không sao, quan trọng là đã gặp
Dẫu muộn màng, sứt mẻ chẳng vẹn nguyên

Vậy ta hãy yêu hơn kẻ khác vạn trăm lần
Để lấp đầy con tim, những tổn thương ngày cũ
Yêu đến tận bao giờ, kiệt cùng hơi thở
Điều cần làm bây giờ là mang giông bão cất đi...

Khi tình yêu tan vỡ, khi duyên đã đứt đoạn, đừng mãi ôm lấy những mảnh vỡ ấy, cũng đừng gắng chắp vá, níu kéo. Hãy nhìn những điều đó qua chữ Duyên. Có gặp gỡ, có ly tán, và sẽ luôn có những cuộc gặp gỡ khác, những mối duyên khác… Cũng nói về chữ Duyên – tác giả Dương Hàn Vũ đã có những vần thơ rất xúc động. Đừng để ý chuyện đến trước hay đến sau, muộn hay sớm, bởi lẽ để gặp được nhau trong cuộc đời rộng lớn này, cũng rất cần một chữ Duyên. Mời bạn cùng lắng nghe bài thơ Có hai con người là một nửa đời nhau.

Thơ Radio: Đợi một ngày duyên phận ghé qua

Có hai con người là một nửa đời nhau (Dương Hàn Vũ)

Con đò nhẹ nhàng đưa hạnh phúc qua sông
Đem những yêu thương đến một miền đất khác
Nơi ấy có hoa vàng, cỏ xanh và du dương điệu nhạc
Với hai con người đi suốt kiếp cùng nhau...

Họ cứ thế thật thà xoa dịu những nỗi đau
Không phải bằng trái tim của người sau, người trước
Họ chỉ biết bây giờ tròn vành trong lồng ngực
Là hình bóng một người, duy nhất một người thôi!

Thời gian tuần hoàn chưa một phút ngừng trôi
Tiếng gọi "mình ơi" hòa chung cùng năm tháng
Bao vất vả, khó khăn, chua, cay, ngọt, đắng
Họ lặng lẽ gánh gồng, chia sẻ bớt cho nhau.

Nụ cười nở trên môi chẳng vướng bận u sầu
Từ lúc tuổi còn xanh đến khi đầu điểm bạc
Họ tìm thấy tên nhau giữa bao người xuôi ngược
Trên chuyến đò, có hai người, là một nửa đời nhau.

Các bạn thân mến, bài thơ vừa rồi cũng khép lại Thơ Radio của tuần này rồi. Chúng ta đã đi qua một hành trình của Duyên phận với sự đợi chờ, gặp gỡ, ly biệt để rồi lại là những gặp gỡ mới, những mối duyên mới, những khởi đầu mới. Dù bạn đang ở chặng nào trên cuộc hành trình Duyên phận của mình, Tuấn Anh luôn mong những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn.

Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự, sáng tác của mình đến chương trình, mời bạn truy cập website blogradio.vn, đăng nhập và gửi bài. Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập fanpage facebook.com/yeublogviet. Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn, qua giọng đọc Tuấn Anh và Titi. Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại!

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Rong Rêu

Một người yêu nghệ thuật và hết mình vì nghệ thuật.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

back to top