Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

2020-01-08 09:33

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

***

Em viết cho anh khi cái nắng nhè nhẹ của mùa xuân xen giữa những cơn mưa phùn nhỏ chỉ đủ vương lại lá cây như những giọt sương sớm long lanh. Mưa không lạnh, nắng cũng không ấm, trong cái bình bình lặng lẽ của mùa xuân vẫn có lòng em là xao động. Em đi giữa ánh đèn rực rỡ, tùng tốp người miệng không ngớt cười đùa vui vẻ, từng đôi lứa tay nắm chặt tay, từng ấy hạnh phúc chạy ngược đường với em. Là hạnh phúc sai đường, hay do em lạc lối. Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Quây quần cùng bạn bè hát hò say sưa hay cùng người nào đó chen chúc giữa dòng người ngắm pháo hoa chờ đếm ngược đêm giao thừa. Em không hỏi nữa, có hỏi rồi anh cũng sẽ hào hứng kể cho anh rằng anh đang hạnh phúc như thế nào.

Mùa xuân, em không muốn anh hạnh phúc, ít ra không hạnh phúc khi bên người khác…

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Em chọn cô đơn khi cánh phượng bắt đầu nhuốm màu đỏ thắm và tiếng ve kêu râm ran giữa tiết trời hừng hực của mùa hè. Mùa của yêu thương nồng nhiệt và say đắm, của những chuyến đi say với nắng, say với đất trời. Em nhìn những chiếc xe chạy qua mình, nhìn những đoàn người rủ nhau lao xuống biển và song, nghe những tiếng cười vang giòn giã của tụi bạn. Chắc ở nơi nào đó, anh cũng đang nắm tay ai đó mặc kệ mồ hôi ướt cả tay và lưng áo, anh sẽ cười thật tươi nhìn ai đó và say đắm bởi những nụ hôn cuồng nhiệt và nóng bỏng còn hơn tiết trời mùa hè. Em không hỏi, vì em biết ắt hẳn anh sẽ dành trọn mùa hè như thế.

Mùa hè, em ích kỉ ước đất trời biến thành ngọn lửa chia cắt anh và người khác, đưa anh về phía em…

Em lại ngồi viết cho anh khi khắp những con đường đã phủ đầy lá vàng rơi và người người bắt đầu khoác lên mình những tấm áo khoác mỏng. Em nhớ anh từng bảo mùa thu là mùa anh thích nhất, bởi ngay cả lời tỏ tình dường như cũng được thời tiết ủng hộ, đủ ấm, đủ mát, đủ để nhận lại một cái gật đầu. Ngày đó em đã ngốc nghếch bảo rằng anh hãy thử xem liệu lời anh nói có đúng không. Từ đó em mất anh, tấm áo khoác mỏng trên người chẳng làm em bớt lạnh, em vẫn cần một bàn tay đặt lên vai mình rồi xuýt xao giục em chạy mau về nhà. Mùa thu lá vàng rơi, gió cuốn lá đi bay nghiêng ngả giữa đất trời vô định, em chẳng thể nào giữ lại được, cũng như anh, anh đi theo cơn gió đến nơi lời tỏ tình của anh được đáp lại, em muốn níu anh lại để nói, cũng không còn cơ hội.

Mùa thu, mùa thích hợp để yêu, nhưng không thích hợp để yêu đơn phương…

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Nơi anh mùa đông thế nào nhỉ? Nơi em mùa đông chẳng có tuyết rơi ngập trắng đường như trong phim, cũng không có tiếng cười đùa vang khắp mọi ngõ đường như trong truyện. Mọi người ở lại trong nhà, ngồi bên nhau và ôm lấy nhau ấm áp mặc kệ gió rét hay mưa lạnh bên ngoài. Em đã từng ước mùa động sẽ có tuyết rơi, anh cười và bảo nếu vậy nhất định anh và em sẽ đắp người tuyết, trượt băng sau đó sẽ cùng ăn thịt nướng, chắc hẳn sẽ rất ấm áp và hạnh phúc.

Bao nhiêu mùa đông trôi qua, tuyết nơi em không rơi lần nào, còn anh chắc đã đến một nơi ngập màu trắng xóa và rồi ấm áp và hạnh phúc bên một người khác. Không có tuyết tất nhiên trời sẽ không lạnh rồi, nơi anh tuyết nhiều sẽ lạnh lắm. Nhưng em biết, thực ra nơi em còn lạnh nhiều hơn nơi ấy.

Mùa đông, em ước gì anh cũng lạnh rồi quay lại nơi em cần hơi ấm…

Em viết cho anh khi bốn mùa chậm chạp trôi qua, em cũng chậm chạp tồn tại và lớn lên. Anh sẽ chẳng biết đâu, em giữ lại những dòng thư ở ngăn tủ bên trái, cũng như cất anh vào bên trái lồng ngực. Yêu có cái lý của yêu, đơn phương cũng có cái lý của đơn phương, em mặc kệ người ta bảo em đi tìm anh thay vì ngồi đây mà thương nhớ đau lòng. Đơn phương không phải để đau lòng, đơn phương chỉ để nhớ mà thôi.

Em nhớ anh, nhớ anh của những ngày bên nhau trải qua bốn mùa trọn vẹn, xuân đến đi bên anh, hạ về em cười cùng anh, thu sang nắm tay anh và mùa đông em ngả vào lòng anh. Anh mang bốn mùa trọn vẹn của em dành cho người khác, trả lại em những tháng ngày không phân định được là mùa nào.

Hóa ra không có anh bên cạnh, Xuân, Hạ, Thu, Đông cũng chỉ là những ngày xa vắng.

© Hoài Thanh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Anh đã chọn một ngày đẹp nhất để biến mất

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

back to top