Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

2020-01-08 09:33

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

***

Em viết cho anh khi cái nắng nhè nhẹ của mùa xuân xen giữa những cơn mưa phùn nhỏ chỉ đủ vương lại lá cây như những giọt sương sớm long lanh. Mưa không lạnh, nắng cũng không ấm, trong cái bình bình lặng lẽ của mùa xuân vẫn có lòng em là xao động. Em đi giữa ánh đèn rực rỡ, tùng tốp người miệng không ngớt cười đùa vui vẻ, từng đôi lứa tay nắm chặt tay, từng ấy hạnh phúc chạy ngược đường với em. Là hạnh phúc sai đường, hay do em lạc lối. Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Quây quần cùng bạn bè hát hò say sưa hay cùng người nào đó chen chúc giữa dòng người ngắm pháo hoa chờ đếm ngược đêm giao thừa. Em không hỏi nữa, có hỏi rồi anh cũng sẽ hào hứng kể cho anh rằng anh đang hạnh phúc như thế nào.

Mùa xuân, em không muốn anh hạnh phúc, ít ra không hạnh phúc khi bên người khác…

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Em chọn cô đơn khi cánh phượng bắt đầu nhuốm màu đỏ thắm và tiếng ve kêu râm ran giữa tiết trời hừng hực của mùa hè. Mùa của yêu thương nồng nhiệt và say đắm, của những chuyến đi say với nắng, say với đất trời. Em nhìn những chiếc xe chạy qua mình, nhìn những đoàn người rủ nhau lao xuống biển và song, nghe những tiếng cười vang giòn giã của tụi bạn. Chắc ở nơi nào đó, anh cũng đang nắm tay ai đó mặc kệ mồ hôi ướt cả tay và lưng áo, anh sẽ cười thật tươi nhìn ai đó và say đắm bởi những nụ hôn cuồng nhiệt và nóng bỏng còn hơn tiết trời mùa hè. Em không hỏi, vì em biết ắt hẳn anh sẽ dành trọn mùa hè như thế.

Mùa hè, em ích kỉ ước đất trời biến thành ngọn lửa chia cắt anh và người khác, đưa anh về phía em…

Em lại ngồi viết cho anh khi khắp những con đường đã phủ đầy lá vàng rơi và người người bắt đầu khoác lên mình những tấm áo khoác mỏng. Em nhớ anh từng bảo mùa thu là mùa anh thích nhất, bởi ngay cả lời tỏ tình dường như cũng được thời tiết ủng hộ, đủ ấm, đủ mát, đủ để nhận lại một cái gật đầu. Ngày đó em đã ngốc nghếch bảo rằng anh hãy thử xem liệu lời anh nói có đúng không. Từ đó em mất anh, tấm áo khoác mỏng trên người chẳng làm em bớt lạnh, em vẫn cần một bàn tay đặt lên vai mình rồi xuýt xao giục em chạy mau về nhà. Mùa thu lá vàng rơi, gió cuốn lá đi bay nghiêng ngả giữa đất trời vô định, em chẳng thể nào giữ lại được, cũng như anh, anh đi theo cơn gió đến nơi lời tỏ tình của anh được đáp lại, em muốn níu anh lại để nói, cũng không còn cơ hội.

Mùa thu, mùa thích hợp để yêu, nhưng không thích hợp để yêu đơn phương…

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Nơi anh mùa đông thế nào nhỉ? Nơi em mùa đông chẳng có tuyết rơi ngập trắng đường như trong phim, cũng không có tiếng cười đùa vang khắp mọi ngõ đường như trong truyện. Mọi người ở lại trong nhà, ngồi bên nhau và ôm lấy nhau ấm áp mặc kệ gió rét hay mưa lạnh bên ngoài. Em đã từng ước mùa động sẽ có tuyết rơi, anh cười và bảo nếu vậy nhất định anh và em sẽ đắp người tuyết, trượt băng sau đó sẽ cùng ăn thịt nướng, chắc hẳn sẽ rất ấm áp và hạnh phúc.

Bao nhiêu mùa đông trôi qua, tuyết nơi em không rơi lần nào, còn anh chắc đã đến một nơi ngập màu trắng xóa và rồi ấm áp và hạnh phúc bên một người khác. Không có tuyết tất nhiên trời sẽ không lạnh rồi, nơi anh tuyết nhiều sẽ lạnh lắm. Nhưng em biết, thực ra nơi em còn lạnh nhiều hơn nơi ấy.

Mùa đông, em ước gì anh cũng lạnh rồi quay lại nơi em cần hơi ấm…

Em viết cho anh khi bốn mùa chậm chạp trôi qua, em cũng chậm chạp tồn tại và lớn lên. Anh sẽ chẳng biết đâu, em giữ lại những dòng thư ở ngăn tủ bên trái, cũng như cất anh vào bên trái lồng ngực. Yêu có cái lý của yêu, đơn phương cũng có cái lý của đơn phương, em mặc kệ người ta bảo em đi tìm anh thay vì ngồi đây mà thương nhớ đau lòng. Đơn phương không phải để đau lòng, đơn phương chỉ để nhớ mà thôi.

Em nhớ anh, nhớ anh của những ngày bên nhau trải qua bốn mùa trọn vẹn, xuân đến đi bên anh, hạ về em cười cùng anh, thu sang nắm tay anh và mùa đông em ngả vào lòng anh. Anh mang bốn mùa trọn vẹn của em dành cho người khác, trả lại em những tháng ngày không phân định được là mùa nào.

Hóa ra không có anh bên cạnh, Xuân, Hạ, Thu, Đông cũng chỉ là những ngày xa vắng.

© Hoài Thanh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Anh đã chọn một ngày đẹp nhất để biến mất

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Tôi cười chúc mừng cho người tôi yêu đã tìm được một nửa đích thực của mình. Tôi cũng giống như nàng tiên cá. Vì người mình yêu, chấp nhận hoá hư không.

Có chắc cứ yêu là sẽ có nhau

Có chắc cứ yêu là sẽ có nhau

Nếu thanh xuân là quyển sách không hồi kết, vậy hãy cứ an yên để nó dẫn lối. Thế nào là đúng, thế nào là sai? Thật sự không thể nào lí giải được. Chỉ nhủ chúng ta sau này: “Đừng liều lĩnh đánh đổi thứ mình muốn có bằng niềm vui đang có, kể cả đó là tình cảm”.

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Thời gian đi rất vội, thanh xuân con gái cũng giống như một chiếc lá, không có một chiếc lá nào dành hết sắc xanh để chờ mùa thu cũ trở lại, nó sẽ rụng bất cứ lúc nào, vì đời lúc nào cũng có bão giông. Yêu là phải nói, không có ai dành hết cả tuổi xuân để chờ câu nói ấy, họ có thể mỏi mệt vì chờ quá lâu. Chính vì thế hãy chủ động trước khi chưa gọi là quá muộn màng.

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

back to top