Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi em – người con gái tôi thương đơn phương

2019-06-29 08:30

Tác giả:


blogradio.vn - Người ta thường nói thanh xuân của con gái ngắn lắm, chưa kịp tận hưởng đã phải lấy chồng rồi. Em cũng thế, cũng tới lúc nghĩ đến yên bề gia thất rồi còn gì. Chúng ta gặp được nhau đã là một cái duyên rồi nhưng chắc duyên chúng ta cũng chỉ dừng lại ở mức này thôi, em nhỉ?

***

Gửi em, người con gái tôi yêu đơn phương

Thoắt một cái đã 10 tháng kể từ ngày tôi bắt đầu hành trình chinh phục ước mơ của đời mình - du học. Tôi ra đi với tư tưởng là thỏa mãn tuổi thanh xuân nhưng cũng thời điểm tôi nhận ra rằng để đạt được điều ấp ủ, tôi đã mất đi cơ hội tìm thấy người con gái của cuộc đời mình.

Tình yêu là điều tuyệt vời nhất trên đời, nó khiến cho cuộc sống chúng ta trải qua nhiều cảm xúc hơn. Nếu như nói tình yêu đến từ hai phía là một điều gì đó sự may mắn, là một món quà từ trái tim cho cả hai, thì tình đơn phương giống như một ngọn lửa trên cây nến vậy. Nó có thể yếu dần và tắt đi nếu như một làn gió thổi qua... hay chỉ đơn giản là ngọn nến kia đã tan chảy.

Cây nến của tôi bắt đầu từ khi tôi mới bắt đầu đi làm, một thằng con trai 22 tuổi chập chững bước vào vòng xoáy của cuộc đời vô tình bắt gặp em qua lời giới thiệu của thằng bạn thân. Thời gian dần trôi, tôi nhận ra rằng em không giống những cô gái khác mà tôi từng quen. Mọi thứ tôi tưởng tượng về người con gái sau này như hiện ra trước mắt vậy, dù chỉ nói chuyện qua Facebook nhưng em đã khiến cho con tim và lý trí của tôi như cùng chung tiếng nói: "Cô ấy đấy, sẽ không có người thứ hai như vậy đâu".

Qua mạng xã hội, tôi cố gắng trò chuyện với em, nhiều lần mời gặp mặt nhưng câu trả lời tôi nhận được đều là "không". Cứ như thế, 1 năm, rồi 2 năm, tôi cứ tiếp tục những câu chuyện nhạt nhẽo của mình chỉ với hy vọng là "mình sẽ thân thiết hơn" và sẽ có một ngày mình gặp nhau. Thời gian này, tôi cũng có trải qua hai mối tình nhưng mọi thứ kết thúc rất nhanh. Thật sự thì cảm xúc nhưng cô gái khác không giống với như những điều tôi tưởng tượng về em - một cô gái hoàn hảo.

Rồi một ngày, tôi nói rằng: "Mình sắp đi du học" và cuối cùng em cũng chịu nhận lời cho cuộc hẹn đầu tiên. Cuộc hẹn ấy không hẳn là một giấc mơ, nhưng nó đã tôi thấy những điều tôi tưởng tượng về em là hoàn toàn chính xác. Không biết em còn nhớ không, mình đã chọn một nhà hàng Pháp nhỏ ở đường Pasteur, sau đó cùng nhau dạo quanh phố đi bộ với ly trà sữa trên tay. Em kể những câu chuyện về gia đình mình và nhiều nhất là về mẹ. Em nói em thích nhạc Selena Gomez. Em ước mơ được nằm đọc sách cạnh bờ biển với ly nước cam cạnh bên.

Từng khoảnh khắc ấy, tôi không sao quên được, nó như là một phần ký ức duy nhất tôi có về em vậy... Cuộc hẹn kết thúc cũng là lúc tôi đối mặt với sự thật là tôi sẽ rời xa người tôi yêu đơn phương trong một khoảng thời gian dù không đủ dài nhưng cũng đủ để người trong cuộc cảm thấy lo lắng.

Thời gian đầu ở đất khách quê người thật không dễ dàng chút nào, tôi phải làm quen với mọi thứ ngay từ đầu từ ăn uống, văn hóa đến học tập. Những lần trò chuyện online cùng em như giúp tôi cảm thấy yêu đời hơn vậy. Chúng mình nói đủ thứ trên đời, từ trà sữa đến gu tình yêu của mỗi người, rồi vô tình những điều ấy lại khiến tôi thay đổi chỉ để xứng đáng hơn với em.

Những ngày ở xa nhà, tôi hiểu được tình yêu tôi dành cho em là lớn như thế nào, dù đây chỉ là tình đơn phương. Tôi luôn cố gắng giữ liên lạc với em vì tôi hiểu rằng, một mối quan hệ nếu không giữ liên lạc, nó sẽ tự động biến mất. Tôi không muốn mục tiêu của cuộc đời đời tan biến một cách lặng im như vậy, dù nhiều lần tự hiểu rằng đó là "làm phiền". Tôi đếm từng ngày đến ngày trở về nước để buông lời tỏ tình, tôi đã hy vọng rằng sẽ gặp lại em. Nhưng với một tình yêu ở độ tuổi 25 này, cộng với yêu đơn phương và yêu xa, điều gì đến cũng sẽ phải đến, trước ngày về nước hơn một tháng, em đã tìm thấy được tình yêu mà người ấy không phải là tôi. 

Gửi em – người con gái tôi thương

Em còn nhớ cái ngày này mà em nói với tôi rằng đã có bạn trai không. Cảm giác của tôi như rơi xuống vực thẳm vậy, tôi đã trút hết tâm tư thầm kín bấy lâu nay để nói ra - những điều mà tôi dự định sẽ thổ lộ khi về nước. Tôi không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, không phải là níu kéo mà cũng phải là "than thân trách phận" gì cảm, chỉ là "thôi thì cứ nói đi, còn gì đâu mà mất". Tôi đã tự dằn vặt bản thân mình: Phải chi hồi đó tôi nói sớm hơn, phải chi hồi đó tôi từ bỏ ý định du học... chắc bây giờ đã khác.

Một tháng cuối cùng như dài cả một năm vậy, mọi thứ thật quá phũ phàng, nó đòi hỏi con người ta phải chấp nhận đánh đổi để thứ mình mong muốn: đánh đổi hiện tại để giành lấy tương lại, và đánh mất cơ hội đến với Em để lấy sự nghiệp sau này. Nhưng rồi nỗi buồn cũng dịu đi, em và tôi - hai người cùng ở tuổi 25, một người về cơ bản đã ổn định công việc, còn một người vẫn đang đi tìm sự ổn định trong tương lai.

Người ta thường nói thanh xuân của con gái ngắn lắm, chưa kịp tận hưởng đã phải lấy chồng rồi. Em cũng thế, cũng tới lúc nghĩ đến yên bề gia thất rồi còn gì. Chúng ta gặp được nhau đã là một cái duyên rồi nhưng chắc duyên chúng ta cũng chỉ dừng lại ở mức này thôi, em nhỉ?

Nếu như một ngày em có vô tình đọc được những tâm tư này thì hãy mỉm cười nhé, vì em sẽ không thể tưởng tượng em có ảnh hưởng tích cực lớn như thế nào với tôi đâu. Cảm ơn em vì đã tôi một kỷ niệm đáng nhớ nhất ở cái tuổi lưng chừng này, nó sẽ không bao giờ phai dấu trong trái tim tôi vì tuổi thanh xuân thì luôn đẹp và em là một phần của nó.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hãy bước tiếp để tìm thấy tình yêu của mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top