Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này mẹ đừng giục con lấy chồng nhé!

2018-02-11 01:59

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Tết đến, con chỉ muốn được về nhà, trở về nơi bình yên và giản dị nhất. Nơi chẳng còn ai soi mói, chẳng còn ai nhìn con bằng ánh mắt khó chịu, chẳng còn ai ganh ghét hơn thua, chẳng còn ai có thể nói những lời tổn thương con. Mẹ vẫn bảo “trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”, thế nhưng con muốn được ở với mẹ cả đời được không?

***

Tết đến, cả nhà vui vẻ quây quần bên nhau, thế mà mẹ cũng chẳng quên được câu hỏi muôn thưở: “Bao giờ lấy chồng thế con?” Rồi quay sang nhìn tôi.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, đàn ông con trai mê mải phấn đấu cho sự nghiệp, còn hội con gái thì lại bắt đầu lục đục kéo nhau đi lấy chồng. Thế nên mẹ vẫn luôn canh cánh trong lòng mỗi lần thấy con gái vẫn tay không về quê ăn Tết.

“Bạn bè bằng tuổi đã có con bồng con bế hết rồi, đứa này có chồng làm chức nọ chức kia, đứa này có nhà nọ xe kia…"

Con gái chỉ mỉm cười, con cũng lớn rồi mà mẹ, có thua kém gì người ta để phải so sánh đâu. Tuổi trẻ có được bao lâu mà cứ phải nhìn vào người ta cho mệt. Chi bằng hãy cứ sống thoải mái những ngày còn được tự do, đến khi đã có gia đình con cái muốn một giây phút thảnh thơi cũng chẳng được, muốn được nghe mẹ cằn nhằn cũng chẳng xong. Mẹ cứ giục con gái đi lấy chồng, thế ai giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa ngày Tết, ai cùng mẹ đi lễ chùa đầu năm, ai lăng xăng chạy đi chạy lại pha cho mẹ ấm trà khi có khách đến. Thế nên Tết này mẹ đừng giục con lấy chồng nữa mẹ nhé!

Ở cái tuổi hai mươi mấy, mẹ cứ bảo con gái ế. Mỗi lần gọi điện về nhà đều giục giã con chuyện lấy chồng, chuyện kiếm người yêu. Giục miết rồi cũng thành quen, chẳng còn cố cãi bướng nữa.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, mỗi lần thấy con gái ru rú trong nhà là mẹ lại giục không thấy con gái đi chơi cùng bạn. Bởi vì mẹ lại sợ con ế, lại sợ con chẳng có nhiều bạn bè. Con gái đi làm xa nhà, chỉ đến ngày Tết mới được nghỉ ngơi về nhà cùng mẹ, thế nên con chỉ muốn được cả ngày ở nhà cùng mẹ mà thôi. Những ngày đi làm xa quê, ngày ngày đối diện với bao người lạ, với bao chuyện linh tinh ở trên đời, rồi cả những mệt mỏi, áp lực của công việc của cuộc sống khiến con thấy yếu lòng. Bởi thế mỗi lần trở về, con gái chỉ muốn được ở bên cạnh mẹ với những khoảnh khắc bình yên nhất.



Ở cái tuổi hai mươi mấy, mẹ bảo chẳng mong con kiếm được nhiều tiền mà chỉ muốn con có cuộc sống bình yên. Tết đến biếu mẹ ít đồng tiêu Tết là mẹ lại cho tất vào bao lì xì đầu năm cho con. Làm cha mẹ, dù con cái có lớn bao nhiêu cũng luôn lo lắng cho con như thế.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, dù đã đủ sức để lo cho bản thân mình, tự mình gánh vác trách nhiệm của một người có ích cho xã hội. Thế mà khi về với mẹ, con như đứa bé 5 tuổi luôn cần được chở che, cần được chăm sóc. Cuộc sống có nhiều khó khăn thử thách lắm mẹ ạ. Những người lạ nhìn con bằng ánh mắt xa lánh, vài người không hiểu con lại cố tình nói những lời tổn thương con. Thế nhưng cũng phải có những lần vấp váp như thế con mới trưởng thành được mẹ nhỉ. Cuộc đời này là những chuỗi ngày dài để cố gắng và lớn hơn lên, con đâu có thể núp dưới bóng lưng của mẹ mãi được, đâu thể mỗi lần mắc lỗi lại khóc lóc và nói xin lỗi là xong chứ. Giờ đây, mỗi lỗi lầm con phạm phải đều có cái giá của nó. Và đó cũng chính là học phí cho đường đời của con.

Tết đến, con chỉ muốn được về nhà, trở về nơi bình yên và giản dị nhất. Nơi chẳng còn ai soi mói, chẳng còn ai nhìn con bằng ánh mắt khó chịu, chẳng còn ai ganh ghét hơn thua, chẳng còn ai có thể nói những lời tổn thương con. Mẹ vẫn bảo “trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”, thế nhưng con muốn được ở với mẹ cả đời được không?



Mẹ cứ bảo con gái là con nhà người ta, gả chồng xong là tuốt tuột bên ấy chứ chẳng được nhờ vả gì. Thế mà mẹ vẫn cứ giục con lấy chồng mải miết.

Mẹ à, nếu con lấy chồng, Tết đến lại phải lo ở bên nhà người ta mà chẳng thể về quê đón Tết cùng mẹ đâu.

Nếu con lấy chồng, sẽ chẳng còn cô con gái nhỏ lăng xăng bên mẹ lo mâm cơm ngày Tết đâu.

Nếu con lấy chồng, một năm dài đằng đẵng biết về thăm mẹ được mấy lần.

Mẹ cứ giục con gái đi lấy chồng, thế mà lúc con gái đi lấy chồng thật, mẹ lại nước mắt ngắn dài. Con biết mẹ chẳng nỡ để con gái về nhà người ta, sợ con vất vả, sợ con cực khổ,... Con có rất nhiều thời gian để lo cho con đường riêng của mình, nhưng lại chỉ có tuổi trẻ này để ở bên cha mẹ thôi. Cưới xin chồng con là chuyện lớn cả đời đâu phải nói muốn là được ngay phải không mẹ, duyên phận rồi sẽ đến, những ngày này hãy để con sống với tuổi trẻ và bình yên của mình mẹ.

Thế nên, Tết này đừng giục con lấy chồng nữa nhé!

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Giá có thể trốn phố về quê

Giá có thể trốn phố về quê

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Sau những tháng năm chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình, đến một lúc nào đó ta sẽ dừng lại bên một người, người mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ “bình yên”.

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ.

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Em yêu thích sự cô đơn như vậy, liệu có thể cũng yêu tôi như cách em yêu chúng không? Hay em cứ mãi thích một mình như thế còn để tôi yêu em, yêu luôn sự cô đơn của em.

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

Không chỉ là nhà quân sự đầy mưu lược, nhà tiên tri tài ba, Gia Cát Khổng Minh còn là một bậc danh sĩ thông kim bác cổ với những lời khuyên giá trị cho hậu thế nghìn năm.

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Có lẽ tuổi 24 không phải thời điểm hoàn hảo nhất để tôi tạo nên cú chạy đà lý tưởng cho tương lai nhưng cũng không phải đã quá muộn để bắt đầu thức tỉnh khỏi những mê muội của chính mình.

back to top