Tôi đã chẳng còn là tôi của ngày xưa nữa

10-10-2018 01:26:000

blogradio.vn - Tôi chợt nhận ra, “cơn mưa mùa hạ đã cuốn trôi tất cả, chôn dấu những nỗi niềm” và những bí mật rồi sẽ bị thời gian vùi lấp. Hạ không còn nhẹ nhàng, không còn ngây thơ như ngày đầu tháng tư, và tôi cũng không còn là tôi của cơn cơn mưa mùa hạ năm ấy...

***

blog radio, Tôi đã chẳng còn là tôi của ngày xưa nữa

Sài thành hôm nay tấp nập quá, giữa dòng người đổ xô ra đường trong một buổi chiều tan ca. Tôi đứng bên cạnh con nước Bạch Đằng đang trôi, từng cơn gió lướt qua, nhẹ nhàng, mát dịu, kéo theo từng hạt bụi trắng xóa cả khung trời. Để mặc con phố vội vã với dòng xe nối đuôi nhau, như cố tìm kiếm một điều gì.

Tôi lặng nhìn về phía bên kia con phố đi bộ, những chú bồ câu nhẹ chao tìm chốn để có một giấc ngủ yên lành. Một cảm giác cô đơn đến lạ lùng. Những lúc như thế, trong một vài mảnh ký ức nhạt nhòa tôi lục tìm nhớ lại - một người cũ đã xa.

Trong những vụn tưởng chừng bỏ quên ở phía sâu mảng tối của tâm hồn, một thời áo trắng hiện về như chỉ mới ngày hôm qua. Buổi học vừa kết thúc, chúng tôi đang cùng trở về từ ngôi trường bé nhỏ. Từ phía sau, tôi nhanh nhảu tiến đến bước cùng em.

Em cười, một nụ cười rạng ngời, làn môi đỏ hình trái tim nhỏ nhắn yêu kiều. Kể hết làm sao cái cảm giác lúc ấy, tim dường như hẫng đi một nhịp, cảm giác rộn ràng, lâng lâng, càng về sau càng thổn thức dồn dập. Em hỏi tôi một vài câu hỏi nhỏ trong bài học vừa kết thúc gần đây, một vài bài toán khó trả lời, vài bài văn chưa thực sự hiểu ý. Cứ như thế tháng năm trôi nhẹ nhàng xa xăm.

Tôi nhớ về những ngày mưa tầm tã, con đường làng lấm lem bùn đất, tà áo dài buộc cao vẫn nhuốm màu xám ruộng đồng. Những cơn mưa kéo dài vài ngày, chiếc áo mưa là người bạn cận kề, đôi khi điểm xuyến vài chiếc dù sặc sỡ màu sắc. Những ngày như thế, chúng tôi vẫn hay nán lại lớp học, cho cơn mưa ào ào đang đổ, thưa ngớt đi những giọt nước. Em và tôi hay tán gẫu vài câu chuyện của tuổi học trò thơ ngây, của những cảm xúc ban đầu. Sau những ngày mưa tầm tã, cuối đông cái giá lạnh sẽ về kèm theo những cơn mưa phùn buốt giá. Em và tôi cuộn tròn trong những ấm áp, từ chiếc áo len hay từ tình yêu vừa chớm nở. Một năm học trôi qua, một điều gì vừa chớm nở trong tôi.

Trong tất cả khoảng thời gian xa xưa, những gì tồn tại giữa hai chúng ta là tình bạn đơn thuần, che lấp đi tình yêu đang nồng cháy. Tôi đã yêu em trong muôn vàn khoảnh khắc, từ mái tóc, nụ cười, ánh mắt thơ ngây. Từ giọng nói, cử chỉ hằng ngày. Nhưng chưa bao giờ, phút giây nào tôi ngỏ lời yêu em.

blog radio, Tôi đã chẳng còn là tôi của ngày xưa nữa

Thủa học trò thơ ngây với cái nắm tay khiến hai trái tim loạn nhịp, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng in hằn sâu lắng. Nhiều lần tôi hẹn em, em hẹn tôi, nhưng chẳng ai nhắc đến một nỗi niềm khắc hoải tường chừng đã bỏ quên.

Ngày hạ cuối, tôi cố tìm em để nói ra hết lòng mình, để mai này chẳng còn sự hối tiếc. Nhưng ai biết được, một vài bí mật mãi bị thời gian vùi lấp. Chúng tôi đã lặng im, cho đến cả hôm nay, cho đến những ngày hồi tưởng trở lại chỉ đầy những hối tiếc:

“Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước"

Tình đầu mấy khi kết màu hoa thắm, chỉ là những cảm xúc thiêng liêng để nhớ để thương. Tôi đã từng nghe người ta bảo tình đầu chỉ là để nhớ. Mà đúng vậy, tất cả chỉ là những ký ức tôi giữ, tôi tìm. Mùa hè năm trước tôi trở về, thăm lại làng quê nuôi tôi lớn lên, cũng là để tìm em, như một thói quen mà hoài niệm cũ tạo thành. Trên chiếc xe, màn đêm buông thả, em ngồi phía sau lặng thinh, làn tóc rối xõa đều. Chúng tôi ôn lại những ngày cũ, những ngày có bạn có bè, có trường có lớp, có thầy tôi, cô tôi. Nhưng cũng ngập ngừng một vài lời đáng lẽ sẽ phải nói. Ra về tôi dồn hết can đảm, níu tay em lại, dành cho em một nụ hôn nhẹ, mà đáng lẽ phải xảy ra từ 3 năm trước. Em cũng nhẹ nhàng đáp lại, như là để trả lại điều chúng tôi nợ nhau từ thủa ngày xưa. Và thế, chỉ có thể...

blog radio, Tôi đã chẳng còn là tôi của ngày xưa nữa

“Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Để bay mất cánh phượng hồng thủa ấy!”



Em hỏi tôi có gì gì vậy, còn tôi muốn hỏi rằng em đang nghĩ gì?
“Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại

Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên”

Thật ra chúng tôi đều hiểu, nhưng quá khứ đã lùi xa, tuổi học trò đã nhanh chóng lướt quá rồi dần lặng đọng trong ký ức mỗi chúng ta. Đã 3 năm rồi, tôi có còn quen với cô ấy hôm nay, và người cô ấy thương là tôi của quãng thời gian về trước, những ngày áo trắng học đường. Còn hiện tại, chúng ta có thật sự quen biết nhau không, hay chỉ là bạn cũ lâu năm không gặp?

Hôm ấy trời bỗng đổ mưa bất chợt. Tôi chợt nhận ra, “cơn mưa mùa hạ đã cuốn trôi tất cả, chôn dấu những nỗi niềm” và những bí mật rồi sẽ bị thời gian vùi lấp. Hạ không còn nhẹ nhàng, không còn ngây thơ như ngày đầu tháng tư, và tôi cũng không còn là tôi của cơn cơn mưa mùa hạ năm ấy...

“Thanh xuân mà chúng ta bỏ lỡ mà những phút giây cùng nhau bước tới. Ký ức mà ta gìn giữ là nhưng mảnh vụn của thương đau. Ta còn nợ nhau, nợ cả thanh xuân, nở cả mộng tình một lời xin lỗi vì đã lặng im.”

Tạm biệt nhé, thanh xuân!

© Nguyễn Ngọc Nhật – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+