Tết và nỗi buồn của muôn nẻo đường đời

Tác giả:
10-01-2019 01:25:000

blogradio.vn - “Tết thì nhà nhà về quê, sum họp gia đình, cùng nhau vui Tết. Còn tôi thì không biết quê mình ở đâu, mà có biết thì cũng có tiền đâu mà về”. Đó là chia sẻ của một cụ già bán vé số ở góc đường. Tết thì mọi người được vui chơi, có áo ấm để mặc. Còn những con người tội nghiệp ấy thì sao?

***

Sài Gòn lại ngập trong không khí của mùa xuân. Người người cùng nhau đón Tết. Tiếng cười, tiếng hò reo, tiếng huýt sáo rộn vang trên các con đường, trong các toà nhà sáng bừng cả một trời đêm đầy sao như đang cùng ăn mừng một năm mới, khí trời mới, con người mới.

Nhưng, đâu đó, trong các con hẻm, góc phố nhỏ, những người vô gia cư không chốn nương thân đang cặm cụi đếm từng đồng bạc lẻ kiếm được trong ngày se lạnh của gió đầu mùa.

Mỗi người, mỗi nghề. Có người nhặt ve chai cùng với chiếc xe đạp đã tàn cũ; người khác thì trên tay xấp vé số bán từ rạng sáng đến khuya; người già cả không thể đi lại nhiều thì ngồi ở góc ngã từ, tựa vào cột đèn giao thông trong một bộ mặt mệt mỏi, thẩn thờ, chỉ mong ai đó mua hộ gói tăm bông;… Họ khổ như thế đấy, không người thân, chỉ có chó hoang để bầu bạn. Ngày qua ngày, họ không có lựa chọn. Hết ngày lại về cùng nhau ở nơi đầu đường, xó chợ lạnh lẽo và tối tăm.

blog radio, Tết và nỗi buồn của muôn nẻo đường đời

“Tết thì nhà nhà về quê, sum họp gia đình, cùng nhau vui Tết. Còn tôi thì không biết quê mình ở đâu, mà có biết thì cũng có tiền đâu mà về”. Đó là chia sẻ của một cụ già bán vé số ở góc đường. Tết thì mọi người được vui chơi, có áo ấm để mặc. Còn những con người tội nghiệp ấy thì sao? Họ chỉ có một manh áo che thân, quanh năm chịu mưa chịu gió, cũng chỉ có như thế. Nắng nóng hay mưa bão, như nhau cả thôi. Còn ngày nghỉ à? Họ nghỉ thì lấy gì mà ăn.

Chỉ có những người khổ mới hiểu người khổ. Có cái gì, họ đều chia sẻ cho người không có, nửa ổ bánh mì, một cái áo, một cái khăn che đầu,… Trong khi những người qua đường cho họ cái gì? Một vài tờ một nghìn, hai nghìn, năm nghìn để nhẹ túi tiền họ. Đối với đại gia, kiều nữ, đó chỉ là những tờ tiền cho trẻ nhỏ mua kẹo, cơ mà đối với những phận người cơ cực này thì là cả gia tài. Họ sống không nhờ tiền bạc nhiều, nhưng họ sống nhờ hơi ấm của người trao người, thế là đủ rồi!

Họ rất biết ơn những bạn trẻ, những nhà tài trợ từ tâm đã cho họ nhu yếu phẩm, quần áo,… dù không nhiều nhưng họ nhận thấy được tấm lòng của những người khách xa lạ mà họ không đủ tư cách để nói chuyện. Họ trân trọng điều đó! Đó là những lời nói thấm thía lòng người được thốt lên từ những con người khốn khổ mà tôi viếng thăm!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top