Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày cũ người xưa giữa cơn mưa Sài Gòn

2018-12-15 01:30

Tác giả: Thanh Dung

blogradio.vn - Ai đã từng nói mù sa trên miền thượng sẽ bước đi cùng, mùa hoàng đầu ấn miền quê đợi ngày ta lớn. Tôi đã chờ anh cho những năm tháng quay đầu chỉ mong rằng anh sẽ ngoảnh lại. Và ai đã chờ ai suốt bao ngày tuổi trẻ? "Thanh xuân chúng ta là để chờ đợi một người không bao giờ đến". Thà là không đến để thanh xuân vẫn đẹp như mơ chứ cớ gì ta bên người ngày heo may vụt gió, rồi từ bỏ ngày nắng xuân sang.

***

Chúng ta của năm ấy. Đâu hết rồi?

Con người năm đó. Đâu hết rồi?

Bạn và tôi. Chúng ta và họ. Quên nhau cả rồi.

Vậy đó. Thời gian là thứ vô hình vô trạng nhưng tàn bạt lắm.

Thanh xuân của tôi dừng lại rồi. Chúng tôi lờ đi lời nói của những người trẻ khác, chúng tôi không thấy nó quan trọng đến mức đó. Mức mà người ta tiếc lên xuống, buồn tủi vì qua đi, mơ ước một lần trở lại. Chúng tôi lờ đi. Và bây giờ, chúng tôi chỉ biết thầm lặng lau dòng nước mắt chảy dài trong tim. Bởi khóc được đâu. Cái mùi khét lẹt của sự tàn nhẫn chà đạp chúng tôi. Cái màu hồng phấn phất phới năm ấy trôi dạt theo tà áo phiêu bạt dòng thời gian đó. Kí ức vàng hoe những ngày hè cũng cháy rụi góc đường. Tuổi trẻ năm ấy không vương vấn. Người trẻ bây giờ lại tiếc thương làm gì?

blog radio,  Ngày cũ người xưa giữa cơn mưa Sài Gòn

Chúng ta chẳng thắng nổi cái tên hồi ức. Trưởng thành buộc chúng tôi phải quên năm tháng ròng rã sân trường. Trưởng thành buộc tôi bước đi trong đêm tĩnh mịch mù khơi một mình. Trưởng thành buộc tôi cô đơn lặng lẽ sống với bộn bề lo lắng. Không được nhớ ngày cũ, người cũ. Không được tiếc tháng cũ người xưa. Để trưởng thành, tôi buộc phải quên những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ, chỉ có nhắm mắt lại và nhớ mà thôi.

Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi...

Xin lỗi vì năm tháng cũ đã không sống như lứa tuổi của mình. Tôi chọn cho bản thân một lối đi khác. Không phải đường mòn quen thuộc với đôi chân. Nên mãi tìm kiếm kết quả cuối cùng và quên đi tuổi thơ tôi cũng cần có kỉ niệm. Những ngày trước kia, tôi cứ đi về với đống suy nghĩ rối như tơ vò. Tôi ép bản thân mình phải giỏi và mệt mỏi với mọi thứ. Thật sự. Lá bàng đã đỏ ngọn cây, những bông hoa còng cũng nhuộm hồng phấn góc sân trường. Vậy mà có bao giờ tôi ngước lên vòm trời ngắm bầu trời trong xanh rồi đưa mắt sang nhìn những tán cây đầy hoa mà tôi gắn bó suốt tuổi thơ đó. Vì tôi đã không thấy nó quan trọng.

Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi...

Xin lỗi vì đã không biết cảm ơn cho tháng ngày xuân xanh.

Xin lỗi vì đã vô tình bước đi để giờ ngoảnh lại. Người tôi kính trọng cũng không còn nữa. Ba năm cấp 3 tôi chưa nói Thầy đáng kính thế nào. Ba năm cấp ba hơn 1000 ngày, hơn cả 24000 giờ cũng chưa dành một phút trọn vẹn trò chuyện với thầy, chụp cùng thầy một tấm hình để bây giờ nhìn lại. Thanh xuân tôi đẹp hơn nhờ thầy nhưng căn phòng cũ của thầy và chúng tôi lại bị bỏ quên từ lâu. Tôi sẽ không bước vào lần nào nữa. Kỉ niệm đó, những con người của tuổi đó hãy để nó sống trong dòng kí ức cũ mèm. Đừng ai động vào. Thầy không thể chạm nữa. Và tôi cũng không muốn chạm làm gì. Có những kỉ niệm dù rất muốn nhớ nhưng bạn buộc lòng phải quên. Chỉ vì muốn ai đó bước đi thanh thản hơn. Xuân xanh của tôi đã từng xanh ngát bất tận như hàng cây của lối đi về, cũng từng xanh non mơm mỡm như cánh đồng lúa vừa trổ mạ non nhìn từ cửa sổ căn phòng cũ ấy. Xuân xanh của tôi bây giờ cũng xanh một màu, nhưng màu của lá mùa thu chuẩn bị úa vàng chờ ngày rơi rụng. Tuổi thanh xuân chóng đến, chóng qua quá.

blog radio,  Ngày cũ người xưa giữa cơn mưa Sài Gòn

Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi...

Xin lỗi vì đã từ bỏ chàng trai năm đó. Những dòng tin của chúng ta, tôi đã xóa. Mọi thứ thuộc về chúng ta, tôi cũng vứt đi rồi. Những ngày cuối của năm tôi chợt nhớ anh. Cơn gió bấc thổi ngược trên đoạn đường cũ chỉ mình tôi về. Góc hoa sữa anh từng kêu gào sao mà nồng nặc đến ngộp thở giờ đang mùa trổ. Tôi đứng dưới tán cây, nhìn lên từng chùm to tướng trắng sữa một màu, hít một hơi thật sâu. Ừ, nồng nàn thật nhưng sao lại có mùi thời gian thoáng qua đâu đây. Dòng người ngoài kia vẫn tay trong tay và hạnh phúc từng ngày, chỉ có tôi chờ anh trong mùa hoa nở như tháng cũ của mấy năm trước, anh đã đứng dưới tán sữa chờ tôi...

Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Vì đã dửng dưng giữa dòng người bận rộn trao nhau chữ kí ngày bế giảng cuối cùng. Tôi không tiếc, chúng tôi đã không tiếc những năm tháng cấp ba. Đã bước chân ra một nửa thanh xuân, tôi nán lại làm chi với màu xuân năm ấy. Đừng hoài niệm thứ cũ, hãy chôn vùi kí ức thật sâu mà sống cho hiện tại. Và tôi sai. Chính tôi đã sai. Người trẻ không thắng nổi thời gian, người trẻ không quên nổi kí ức, người trẻ không muốn trưởng thành nữa đâu.

Và tôi nợ chính tôi một lời xin lỗi. 19 năm qua đã là chính tôi chưa? Bây giờ có còn là tôi của ngày trước? Phố đường Sài Gòn đâu ai lẻ bước đơn côi cớ sao tôi lại không tìm bến đỗ. Bấy nhiêu năm âm thầm một cõi đi về vậy mà không giữ trọn lời thề năm cũ. Ai đã từng nói mù sa trên miền thượng sẽ bước đi cùng, mùa hoàng đầu ấn miền quê đợi ngày ta lớn. Tôi đã chờ anh cho những năm tháng quay đầu chỉ mong rằng anh sẽ ngoảnh lại. Và ai đã chờ ai suốt bao ngày tuổi trẻ? "Thanh xuân chúng ta là để chờ đợi một người không bao giờ đến". Thà là không đến để thanh xuân vẫn đẹp như mơ chứ cớ gì ta bên người ngày heo may vụt gió, rồi từ bỏ ngày nắng xuân sang.

Tôi đã đi qua một nửa của tuổi trẻ tươi đẹp và đã sống đẹp như bồ công anh trong gió. Nhưng đôi lần nhìn lại góc cũ người thương thấy sao mình tầm thường đến thế. Lời mời gọi trưởng thành không có sự từ chối buộc tôi thôi nhớ, thôi chờ cũng ngừng mơ chuyện quá khứ. Bước ra rồi, buông ra rồi vậy thì gói mọi thứ vào miền kí ức, cất kĩ trong dòng thời gian. Để một mình phiêu bạt là đủ rồi. Nửa xuân xanh còn lại đừng để hạ vàng nhuộm màu lần nào nữa. Chính tôi ơi...

© Lê Thị Thanh Dung – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người sống nội tâm - Họ im lặng hay nhút nhát?

Người sống nội tâm - Họ im lặng hay nhút nhát?

Nhiều người thường thắc mắc rằng người sống nội tâm khá nhút nhát và im lặng. Họ không thích gây sự chú ý, không được quá nổi bật và ngại tiếp xúc với người lạ. Thế nhưng nếu muốn nói đến người sống nội tâm thì sẽ phải kể đến những đặc điểm sau.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Anh nói chúng mình nên dừng lại. Vậy là trạm dừng ấy thấm thoắt đã một năm trôi qua. Anh dừng lại, rồi rẽ sang hướng khác và đã tìm được hạnh phúc riêng cho mình, còn em thì vẫn thế, vẫn đang chơi vơi trên chính con đường của hai chúng mình.

Nếu cuộc đời là một vở kịch, hãy là đạo diễn thật xuất sắc và diễn viên chính thật tài năng

Nếu cuộc đời là một vở kịch, hãy là đạo diễn thật xuất sắc và diễn viên chính thật tài năng

Đời người là một vở kịch, mỗi người lại là mỗi vở kịch khác nhau, nhưng lại chung một điểm. Vở kịch đời bạn thì bạn nên là đạo diễn và kiêm luôn cả diễn viên chính chứ đừng để ai biến bạn thành diễn viên phụ thậm chí là quần chúng trong chính vở kịch đời mình.

5 cung hoàng đạo nữ có khả năng thu phục trái tim chàng đa tình

5 cung hoàng đạo nữ có khả năng thu phục trái tim chàng đa tình

Top 5 cung hoàng đạo nữ dưới đây dù gặp bất cứ chàng trai nào cũng có thể kiểm soát họ và giúp cho tình yêu của mình đi đúng hướng

Ta phải chờ nhau đến bao giờ?

Ta phải chờ nhau đến bao giờ?

Chỉ ôm những nỗi buồn nhung nhớ Ta phải chờ nhau đến bao giờ?

Thì ra...

Thì ra...

Thì ra dù bật khóc Cũng chưa chắc nhẹ lòng...

Tôi từng thích cô gái ở sau lưng

Tôi từng thích cô gái ở sau lưng

Tình đơn phương không nhất thiết phải ở phía sau, đôi khi đứng trước vẫn có thể thích họ, quan tâm họ, hiểu thấu họ. Nhưng trước hay sau thì vẫn là tôi tự đa tình rồi tự làm mình đau

7 điều con gái không nên bỏ qua trước tuổi 25

7 điều con gái không nên bỏ qua trước tuổi 25

Khi bước sang tuổi 25 tức là bạn đã đi qua nửa quãng đường của tuổi trẻ, bạn hãy cứ làm những gì mình muốn, làm những điều bản thân thực sự thích, để sau này dù 30 hay 70 tuổi, khi ấy nhìn lại bạn sẽ không hối tiếc về khoảng thời gian này nhé.

Top 4 chòm sao có lối sống đơn giản nhất vòng tròn hoàng đạo, dù ở đâu cũng hạnh phúc

Top 4 chòm sao có lối sống đơn giản nhất vòng tròn hoàng đạo, dù ở đâu cũng hạnh phúc

Trong 12 cung hoàng đạo, mỗi chòm sao có một cách nhìn khác nhau về hạnh phúc. Với 4 chòm sao dưới đây, hạnh phúc dường như xuất hiện dễ dàng hơn nhờ cách các bạn ấy lựa chọn một cuộc sống đơn giản, không ràng buộc

Nhớ chi một chút duyên thừa

Nhớ chi một chút duyên thừa

Đơn phương chút tình thầm lặng Chiều nay nắng rớt bên thềm.

back to top