Được sinh ra đã là một điều tuyệt vời

Tác giả: Thiên Thủy
07-11-2018 01:27:000

blogradio.vn - Mọi người thường có xu hướng nghĩ lại quá khứ và tự trách bản thân tại sao khi đó mình lại làm như vậy. Nhưng tôi cho rằng tại thời điểm đó mọi quyết định đều là đúng đắn. Có ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Cuộc sống có nhiều sự lựa chọn và mỗi lựa chọn sẽ đưa ta đến một cánh cửa khác nhau. Đôi khi sự lựa chọn là giống nhau nhưng nó là sai lầm với người này nhưng lại đúng với người khác.

***

blog radio, Được sinh ra đã là một điều tuyệt vời

Tôi được sinh ra trong một gia đình nghèo ở một vùng quê lam lũ. Ký ức tuổi thơ trong tôi là những trận cãi vã của cha mẹ, những năm mất mùa gia đình tôi phải chạy ăn từng bữa. Ngày đó nhà tôi trồng được rất nhiều rau lang chúng tôi phải ăn nó hàng ngày. Cho đến bây giờ ba chị em tôi nhìn thấy loại rau đó vẫn còn thấy sợ. Rồi cả chuối tiêu cũng hiện diện trong bữa ăn của gia đình tôi. Kỳ giáp hạt mẹ tôi hay cho vào hấp cùng cơm để ăn cho khỏi đói. Mỗi khi hồi tưởng lại những năm tháng đó chúng vẫn luôn khiến tôi ám ảnh.

Tuy nhà nghèo khó nhưng ba mẹ tôi không để cho chúng tôi phải bỏ học. Nhiều khi nghe ba mẹ cãi nhau về tiền bạc tôi chỉ ước mình được nghỉ học và lớn thật nhanh để kiếm tiền. Vì cái nghèo cái khổ mà ba mẹ tôi nhiều khi ra ngoài cứ phải nhịn nhục, chịu đựng những lời cay nghiệt của người đời. Cảm giác đó làm tôi khó chịu vô cùng. Tôi cũng dần tự ti và tự tạo cho mình một vỏ ốc để tâm hồn mình được ẩn sâu vào trong đó.

Tôi ghét cái cách người làng tôi họ nói chuyện. Cứ câu nói đi thì nhẹ, nói lại thì nặng. Họ luôn đặt điều để nói xấu về nhau và ghen ăn tức ở khi có ai đó hơn mình. Vậy nên tôi ít tâm sự với mọi người xung quanh vì họ không làm cho tôi tin tưởng. Nhiều khi thấy bạn bè tụ tập nói chuyện nhỏ to tôi tự hỏi sao họ có nhiều thứ để nói với nhau thế nhỉ. Hóa ra là toàn chuyện của người khác, mà tôi thì chẳng thích những câu chuyện đó được mang ra để làm quà cho thiên hạ.

Cuộc sống của tôi cứ trôi qua như vậy vẫn tự ti mặc cảm và ít bạn bè. Tôi chỉ biết cố gắng nỗ lực học thật giỏi để sau này cho gia đình bớt khổ. Nhưng tôi cảm giác như tương lai của mình luôn mờ mịt phía trước. Chẳng ai có thể định hướng cho tôi nên học gì, làm gì sau này. Tôi không được tiếp cận nhiều với thế giới bên ngoài. Tôi chẳng biết chúng ra sao, chúng thay đổi từng ngày như thế nào.

Mười tám tuổi bước chân ra ngoài xã hội tôi giống như một đứa trẻ phải tự học mọi thứ lại từ đầu, thậm chí tôi còn chưa được sờ vào chiếc máy vi tính bao giờ. Cả lớp đại học chắc chỉ có mình tôi là chưa biết tắt, mở máy vi tính như thế nào. Nhưng kể từ đây tôi tự hứa với lòng mình rằng: Xuất phát điểm của mình không bằng ai vậy nên tôi phải nỗ lực hết mình và luôn nhìn về phía trước. Tôi cởi mở lòng mình hơn, kết bạn nhiều hơn, trao đổi với nhau về học tập và cuộc sống.

Năm tháng cứ vội vã trôi, thanh xuân cũng dần qua. Tôi trưởng thành theo năm tháng. Tôi không còn sợ hãi tự ti, không còn để ý đến những lời nói của người xung quanh. Tôi tập trung cho công việc của mình và thỉnh thoảng tận hưởng những chuyến du lịch khám phá thế giới xung quanh.

blog radio, Được sinh ra đã là một điều tuyệt vời

Tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của từ thanh xuân là như thế nào. Khi nào thì hết tuổi thanh xuân? Có lẽ thanh xuân là quãng thời gian từ 15 – 25 tuổi. Vì khi ở tuổi 30 tôi thấy mình đã trưởng thành hơn nhiều. Có những việc trước đây tôi coi nó là quan trọng nhưng bây giờ tôi lại coi đó chỉ là điều nhỏ nhặt bình thường. Lúc trước tôi hay suy nghĩ về tương lai xem mình sẽ như thế nào, luôn lo lắng cho những điều chưa xảy ra. Giờ đây tôi chợt nhận ra dù có những việc tồi tệ đến đâu đi nữa rồi cũng sẽ qua, tất cả đã có sự an bài. Hãy cứ tận hưởng và cảm nhận mọi thứ trong từng khoảnh khắc mà cuộc sống này mang lại.

Tôi không nghĩ thanh xuân là quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời mà vốn dĩ chúng ta được sinh ra trên thế gian này là thứ tuyệt diệu nhất và thanh xuân là một phần trong đó. Thanh xuân là quãng thời gian để cho ta khám phá bước chân vào thế giới này. Chẳng ai có thể nói cho ta biết được thanh xuân là như thế nào. Chỉ có tự mình lớn lên và trải nghiệm mới có một thanh xuân cho riêng mình. Dù cho đó là quãng thời gian buồn đau hay hạnh phúc chúng ta hãy tự hào và nói rằng không có thanh xuân thì không có chúng ta trưởng thành của ngày hôm nay.

Mọi người thường có xu hướng nghĩ lại quá khứ và tự trách bản thân tại sao khi đó mình lại làm như vậy. Nhưng tôi cho rằng tại thời điểm đó mọi quyết định đều là đúng đắn. Có ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Cuộc sống có nhiều sự lựa chọn và mỗi lựa chọn sẽ đưa ta đến một cánh cửa khác nhau. Đôi khi sự lựa chọn là giống nhau nhưng nó là sai lầm với người này nhưng lại đúng với người khác. Khi chưa thực sự trải qua có ai biết được sự lựa chọn đó là tốt cho bản thân mình. Chỉ khi nó xảy ra rồi chúng ta mới chiêm nghiệm lại và day dứt về nói. Nhưng khi lựa chọn sai lầm chúng ta vẫn có quyền bước tiếp. Vậy nên day dứt về quá khứ chính là lựa chọn sai lầm lớn nhất.

blog radio, Được sinh ra đã là một điều tuyệt vời

Nếu thanh xuân là những lựa chọn sai lầm thì ai có thể cam đoan rằng khi đã trưởng thành cho đến lúc về già mọi quyết định đều là sáng suốt. Vậy nên quyết định tại thời điểm mà ta đưa ra đều là sự lựa chọn hoàn hảo. Đừng bao giời tự trách bản thân mình vì sao lại có lựa chọn ngu ngốc như vậy.

Mỗi người đều có cho mình những giai đoạn của cuộc đời. Mỗi giai đoạn đều có ý nghĩa riêng của nó. Đừng tự dằn vặt về một thanh xuân không trọn vẹn mà làm hỏng cả đời người. Thời gian của con người là hữu hạn vậy nên đừng đắm chìm về quá khứ mà quên mất hiện tại và tương lai. Nếu cứ mãi đắm chìm trong quá khứ thì một ngày nào đó ta lại tiếc nuối nhiều hơn không chỉ một tuổi trẻ thanh xuân mà còn có một giai đoạn trưởng thành và sự chín muồi của đời người. Khi mái tóc đã bạc màu sương gió, ta hối hận khôn nguôi đã bỏ lỡ cả cuộc đời.

Tôi xin mượn một đoạn thơ để làm câu kết cho bài viết của mình:

“Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời”

"Trích đoạn trong bài thơ Vội Vàng của nhà thơ Xuân Diệu”

© Thiên Thủy – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+