23-10-2018 01:26:00

Những ngày bỏ lại hết những muộn phiền sau lưng, chỉ có tiếng cười thực sự là những ngày mà chúng tôi thoát xác để trở về sống với con người thật của chính mình, cười một nụ cười đơn thuần chỉ vì vui chứ không phải nụ cười giả tạo với đồng nghiệp, không phải nụ cười xã giao với khách hàng, và không phải nụ cười trừ để đối phó với sếp… Đôi khi chỉ cần 4 ngày ngắn ngủi cũng cứu vớt được 361 ngày lênh đênh.

22-10-2018 01:26:00

Chỉ khi bản thân được sống để làm những điều mà mình thích thì ta mới có thể hạnh phúc được, mới có thể làm cho những người mà ta yêu thương cùng hạnh phúc theo.

22-10-2018 01:22:00

Phải chăng thanh xuân là lúc nồng cháy nhất, yêu đến cuồng nhiệt. Thế đấy, chẳng ai định nghĩa hết được tuổi thanh xuân bởi vì mỗi trái tim là một xúc cảm, là một trải nghiệm, một tình yêu.

21-10-2018 01:28:00

Chỉ là em nghiện cảm giác ấy, em muốn thời khắc sự ấm áp xoa dịu cái se lạnh trên từng thớ da, từ từ và sâu sắc. Em muốn nghe tiếng mưa gõ nhạc trên mái nhà, giai điệu ấy, âm thanh ấy cộng hưởng với sự dễ chịu trong chiếc chăn bông, em có thể nằm đó cả ngày trời để vu vơ, để dại khờ với những suy nghĩ non nớt của một cô bé 18 tuổi đang chuẩn bị hành trang để phiêu lưu với cuộc đời. Em thèm một ngày như thế…

19-10-2018 01:26:00

Tôi đã đi qua 3 mùa mưa Sài Gòn. Chiều nay là chiều mưa cuối mùa thứ 3, những giọt cà phê cuối cùng đã nhiễu hết. Mưa dần nặng hạt hơn, như còn bao nhiêu nước ông trời dồn lại để trút hết xuống vậy.

19-10-2018 01:24:00

Mùa thu lặng lẽ trong từng bước đi âm thầm vậy mà đã khơi gợi trong lòng người bao cảm xúc, suy tư. Những tâm hồn hời hợt, khô khan và vô tâm nhất có lẽ cũng phải rung động, mơ màng trước nàng thu dịu dàng, điềm đạm.

18-10-2018 01:28:00

Những gánh hàng rong chở cả một khoảng trời kỉ niệm tuổi thơ tôi. Tôi lại nhớ đến hình ảnh người bà, người mẹ ngồi khâu lại những chiếc mẹt rách để đựng đồ bán hàng. Tôi thích những gánh hàng rong như thế này bởi một phần nó khiến tôi nhớ đến tôi khi còn nhỏ, mẹ tôi cũng từng là một người gánh hàng rong. Những gánh hàng rong của bà trĩu nặng sự mệt mỏi cùng những gánh nặng mưu sinh để lo toan cho cuộc sống gia đình.

18-10-2018 01:25:00

Ngày Sài Gòn mưa, thật dễ bắt gặp những cặp đôi cùng nhau che một cái ô, cùng nhau che một cái áo mưa đi thong dong trên phố để tận hưởng sự ấm áp ít ỏi có được khi bên cạnh nhau giữa cái lạnh ngoài kia.

17-10-2018 01:26:00

Đêm nay, Sài Gòn lại mưa. Tiếng mưa reo trên mái nhà trọ thật buồn. Mưa như cuốn lấy những ưu tư của tôi trôi về nơi quê cũ. Ánh mắt như người vô hồn.

17-10-2018 01:25:00

Thanh xuân là những ngày chưa bao giờ hết chênh vênh, là những ngày lạc lõng không ngừng chạy theo những cái gọi là “ước mơ” mà bản thân ngộ nhận, là những ngày vừa muốn điên cuồng lại vừa muốn bình yên.

16-10-2018 01:26:00

Mẹ tôi luôn có một nỗi sợ. Bà sợ mưa. Bà sợ những cơn mưa chiều sẽ diễn ra như những gì mà bản tin dự báo thời tiết đã báo trước đó. Ấy nhưng, bà vẫn bán dù biết trước điều đó.

back to top
+