Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 12 và ngăn khóa ký ức

2018-01-02 01:01

Tác giả: Nguyễn Thúy Hạnh Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Ta cảm thấy tâm hồn mình như một cái ngăn kéo chứa đựng bao nhiêu thứ linh tinh. Cái ngăn kéo ấy đã được khóa lại bấy lâu nay, khi người cầm chìa khóa đã ném chiếc chìa khóa đi rồi. Một áng mây trôi qua trời, một cơn mưa đi qua chiều, một bóng ai đi qua đời ta như ngọn khói nghi ngút từ ly cafe đen không đường không đá.

***

Thoắt một cái, tháng 12 thoảng qua như cơn gió. Tháng 12, những ngày sắp chia xa, sao làm ta bâng khuâng đến lạ. Với tất cả mọi người, tháng 12 là tháng cuối cùng của năm mới, nó sẽ qua đi để cho ta đón chào một năm mới tinh khôi với đủ đầy ước nguyện. Có ai ghét tháng 12 không nhỉ? Chắc là không, bởi vì tháng này rất quan trọng với mỗi chúng ta.

Bố nới với ta, tháng 12 là tháng củ mật nên nó rất thiêng liêng với mỗi người.

Anh bảo tháng 12 trở nên quan trọng vì đã được người ta đã trao cho nó cái quyền được phán xét 11 tháng còn lại.

Tháng 12 đi qua cánh đồng, hanh hao chiều chỉ còn chỏng chơ gốc rạ. Ai đó cắt những cuống rạ rồi đốt lên giữa đồng chiều. Những ngọn khói bốc lên sao ta cảm thấy ấm áp lạ lùng. Từ lâu, ta thấy thích cái mùi của khói, cho dù nó làm ta cay xè đôi mắt. Đứng từ xa quan sát làn khói ấy, ta thấy sau cái mở ảo đó - có một điều gì thật gần gũi với ta. Đi xa, nhớ quê hương, ta nhớ một cột khói cao dài xám xịt lan tỏa giữa đồng chiều.
Tháng 12 và ngăn khóa ký ức

Trên chuyến xe buýt nọ, cô bé gặp lại người bạn trai cũ. Rồi họ yêu nhau để cùng ôn lại những ngày tháng tuổi học trò không quên của mình. Vì họ ở xa nhau nên tình yêu của họ ngày càng lớn hơn sau mỗi lần gặp gỡ. Đi bên nhau, họ chỉ biết có nhau thôi mà không biết rằng có bao người đang tồn tại xung quanh họ. Hình như giới trẻ bây giờ là thế, yêu chóng vánh vội vàng. Trong mắt họ, chỉ có bạn của mình thôi, không biết xung quanh còn có ai khác cả. Đến một ngày, họ chia tay nhau cũng chóng vánh như khi họ gặp nhau vậy.

Từng ngày, từng ngày trôi qua. Một tháng 12 nữa sẽ lại dần dần đi qua ta như thế. Gấp gáp, bận rộn, ồn ào, vội vã như khi nó được sinh ra. Vào những ngày cuối cùng của năm này, bất giác ta cảm thấy nhớ vô cùng những tháng đã qua, những ngày đã qua. Nhớ lắm những người đã xa. Trong số những người đã xa ấy, có người làm ta khóc, có người làm ta cười, có người làm ta vui, có người làm ta đau. Tất cả những gì đã qua tự nhiên ùa về trong chốc lát. Những vui, những buồn, những da diết bâng khuâng bất giác quay trở lại.

Ta cảm thấy tâm hồn mình như một cái ngăn kéo chứa đựng bao nhiêu thứ linh tinh. Cái ngăn kéo ấy đã được khóa lại bấy lâu nay, khi người cầm chìa khóa đã ném chiếc chìa khóa đi rồi. Một áng mây trôi qua trời, một cơn mưa đi qua chiều, một bóng ai đi qua đời ta như ngọn khói nghi ngút từ ly cafe đen không đường không đá. Thấm thoắt một năm đã qua, 365 ngày vẫn đủ đầy tròn trịa nhắc cho ta nhớ lại những thứ đã xa mà ta không thể xa. “Tít…tít”, một dòng tin nhắn bay đến, tin nhắn từ một số điện thoại lạ: “Người ơi! Ta đã tìm được mật mã để mở chiếc ngăn kéo của người”. Tin nhắn của ai đó làm cho ta bật cười, tiếng cười làm xua tan màn đêm.

Trời chạng vạng sáng, bên ngoài thêm một nụ đào phai hé nở, thêm một sắc mai vàng hé mở cùng ta chia tay tháng 12.

© Nguyễn Thúy Hạnh - blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Nguyễn Thúy Hạnh

Thích viết lách

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tâm thế nào tướng thế ấy…

Tâm thế nào tướng thế ấy…

Người đẹp không phải chỉ nói đến là vẻ đẹp bề ngoài mà quan trọng hơn là vẻ đẹp của tâm linh. Người có tâm linh đẹp thì dung mạo cũng sẽ đẹp.

Nhật ký hành trình làm mẹ

Nhật ký hành trình làm mẹ

Cứ vậy các cuộc nói chuyện của ba mẹ và bà nội chỉ xoay quanh duy nhất mình con. Con đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố mẹ con ạ.

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

Tôi lặng lẽ yêu anh bằng tình yêu đầu dại khờ, non nớt. Anh cũng chẳng nói lời nào mà yêu tôi bằng tất cả thấu hiểu và chở che.

Replay Blog Radio: Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Replay Blog Radio: Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Tình yêu là khi ta có đủ duyên và nợ. Tôi với em chỉ có duyên, không nợ nhau.

Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài): Đọc truyện và Phân tích

Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài): Đọc truyện và Phân tích

Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa.

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì.

Cưới nhau đi

Cưới nhau đi

Em sẽ cùng anh đi qua mọi chuyện dù vui hay buồn, dù thành công hay thất bại, dù cuộc sống khó khăn hay cuộc sống hạnh phúc, anh nhé.

4 câu chuyện hay để thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh của mình

4 câu chuyện hay để thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh của mình

Trên đường đời không cần điều gì cao quý, chỉ cần làm việc bằng một trái tim chân thực là đủ. Nếu muốn có được những người bạn tốt, trước tiên bạn phải đối tốt với người khác.

Ngày của mẹ, nỗi niềm riêng của mẹ!

Ngày của mẹ, nỗi niềm riêng của mẹ!

Ngày của mẹ, nó thường không có một ngày cố định, vì nó rơi vào ngày Chủ nhật thứ hai của tháng 5. Và năm nay, ngày của mẹ rơi vào ngày 12/5. Nhân ngày của mẹ, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về nỗi niềm riêng của mẹ.

Blog Radio 598: Gã bạn thân năm ấy giờ là chồng tôi

Blog Radio 598: Gã bạn thân năm ấy giờ là chồng tôi

Tôi vẫn cứ nhớ và yêu hắn như cái thuở mới đầu. Giấc ngủ chìm sâu. Tôi mơ được gối đầu lên cánh tay rắn khỏe của hắn, hít hà cái mùi hôi hám nhà quê trên cơ thể hắn để ngủ ngon lành đến sáng.

back to top