Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em à, chúng ta đừng chối bỏ thanh xuân đã qua

2018-11-28 09:24

Tác giả: Tóc Rối Giọng đọc: Cao Trí

blogradio.vn - Chúng ta đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, hãy thẳng thắn với lòng mình rằng bản thân mỗi người đã tự đổi thay. Em à! Em có thể mạnh mẽ không hối hận với những gì em cho là đẹp đẽ ở hiện tại. Hãy sống để chính em hạnh phúc, đừng sống để người khác ngưỡng mộ nghe em!

***

Tôi không biết với em kỷ niệm có nghĩa gì, nhưng với tôi, kỷ niệm giống như một phần thiêng liêng của cuộc sống. Đến nỗi mà mỗi lần khép bờ mi mắt, những thước phim ấy lại hiện về một cách sống động khiến tôi hoặc bồi hồi xúc động hoặc đau nhói vỡ òa hoặc day dứt mà không ngừng nuối tiếc. Bởi vì chẳng biết từ bao giờ thước phim ấy đã thành quá khứ, chỉ còn là những hoài niệm, một đoạn phim vỏn vẹn với hai chứ "đã từng" lướt qua cuộc đời.

Đôi lúc nhìn những mảng xanh trên bầu trời lộng gió, rồi những vệt trắng của những đám mây ngang qua trời, tôi vô thức trôi về những thước phim đầy hồi ức ấy. Vẳng bên tai vẫn là tiếng cười nói không ngớt của hai ta. Chúng ta của thời điểm ấy, từng cùng ngang qua những ngày nắng nóng, từng cùng ướt đẫm dưới những cơn mưa, từng cùng kề vai bên nhau đi qua những năm dài tháng rộng. Chúng ta của hiện tại một cử chỉ, một câu nói vô tình cũng làm tổn thương nhau. Nếu như trước đây chúng ta thản nhiên ôm nhau ấm ức khóc với đời, thì giờ một ánh nhìn thôi cũng trở nên thật xa xỉ. Thời gian thay đổi hay lòng người đổi thay? Những hiềm khích, những hiểu lầm không đáng len lỏi vào mối quan hệ của chúng ta. Thật đáng tiếc thay tình cảm tôi từng trân quý đến tuyệt đối cũng không thể cứu vãn nổi tình hình. Thời gian trôi tàn nhẫn đến đáng sợ, tình cảm chúng ta dần dần cũng trôi vào lãng quên thật rồi.

Hơi thở gần kề nhau những ngày quật cường đối mặt với gian khổ, một cái kề vai, một câu hỏi thăm cũng thành lý do để vỡ òa những dồn nén bên trong ta ngày đó. Nếu không phải vì chân thành, nếu không phải vì thấu hiểu, nếu không phải vì tình nghĩa chắc hẳn đoạn phim này chỉ như một kịch bản mờ nhạt lặp lại trong cuốn phim cuộc đời em.

Thi thoảng tôi vẫn thường hoài niệm về những khoảnh khắc ấy. Mỉm cười một cách ngốc nghếch vì đã từng tin tuyệt đối vào sự vĩnh cửu. Rồi rùng mình bị đánh thức bởi hiện tại. Chúng ta chẳng thể quay lại như lúc đầu.
Em à, chúng ta đừng chối bỏ thanh xuân đã qua

Này em ơi tình cảm là thứ khó nói nhất thế gian, không phải nói kết thúc là kết thúc. Để đi đến quyết định đặt dấu chấm hết cho một đoạn tình cảm, hẳn một người phải đấu tranh dằn vặt biết bao nhiêu. Thế nhưng em đừng dễ dàng buông bỏ. Bởi vì dù gì đấy cũng từng là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng em, cũng từng là điều đặc biệt trong những ngày tháng thanh xuân của em lúc ấy. Bởi vì có họ, có những thước phim như thế em mới trưởng thành và vững chãi như hôm nay.

Tôi chẳng biết em có giống tôi thích hồi tưởng về quá khứ. Giống như một cuốn nhật ký nhỏ, lưu giữ thời gian đã tuột khỏi tầm tay, mỗi ngày tôi đều không ngừng nhớ về những ngày đã qua để trân trọng hiện tại và bảo vệ sợi dây tình cảm vốn dĩ mong manh đó. Thế nên em đừng hỏi tôi tại sao cứ nhắc hoài những hồi ức xưa cũ, cũng đừng thắc mắc tại sao tôi nhớ như in cả những khoảnh khắc em yếu lòng, những món ăn em yêu thích, rồi thản nhiên nói với em rằng tất cả rồi sẽ qua, rằng luôn có tôi ở đằng sau. Chẳng phải để khoe khoang kể công này nọ, chỉ là để nhắc em và cả tôi nhớ rằng mình đã từng cùng nhau trải qua thời khắc nghiệt ngã nhất. Rằng mình từng xuất hiện trong thanh xuân của nhau.

Tôi biết có nhiều chuyện xảy ra, đường đột đến mức ta chẳng kịp nói rõ lòng mình ra. Em buồn bã, tôi cũng chết mòn trong mệt mỏi. Chúng ta đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, hãy thẳng thắn với lòng mình rằng bản thân mỗi người đã tự đổi thay. Em có dám thừa nhận với tôi rằng em chưa bao giờ thao thức về thước phim chúng ta cùng từng trải. Hãy nhắm mắt thật khẽ, để gió đưa em về bầu trời năm ấy, về ký ức đã dồn nén trong em như thứ nước có ga đã xóc sẵn trong chai thủy tinh nhỏ. Em à! Em có thể mạnh mẽ không hối hận với những gì em cho là đẹp đẽ ở hiện tại. Rốt cuộc rồi em cũng cô độc với vỏ bọc riêng em thôi.

Hãy sống để chính em hạnh phúc, đừng sống để người khác ngưỡng mộ nghe em!

© Tóc Rối – blogradio.vn

Giọng đọc: Cao Trí
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

***

Tôi không biết với em kỷ niệm có nghĩa gì, nhưng với tôi, kỷ niệm giống như một phần thiêng liêng của cuộc sống. Đến nỗi mà mỗi lần khép bờ mi mắt, những thước phim ấy lại hiện về một cách sống động khiến tôi hoặc bồi hồi xúc động hoặc đau nhói vỡ òa hoặc day dứt mà không ngừng nuối tiếc. Bởi vì chẳng biết từ bao giờ thước phim ấy đã thành quá khứ, chỉ còn là những hoài niệm, một đoạn phim vỏn vẹn với hai chứ "đã từng" lướt qua cuộc đời.

Đôi lúc nhìn những mảng xanh trên bầu trời lộng gió, rồi những vệt trắng của những đám mây ngang qua trời, tôi vô thức trôi về những thước phim đầy hồi ức ấy. Vẳng bên tai vẫn là tiếng cười nói không ngớt của hai ta. Chúng ta của thời điểm ấy, từng cùng ngang qua những ngày nắng nóng, từng cùng ướt đẫm dưới những cơn mưa, từng cùng kề vai bên nhau đi qua những năm dài tháng rộng. Chúng ta của hiện tại một cử chỉ, một câu nói vô tình cũng làm tổn thương nhau. Nếu như trước đây chúng ta thản nhiên ôm nhau ấm ức khóc với đời, thì giờ một ánh nhìn thôi cũng trở nên thật xa xỉ. Thời gian thay đổi hay lòng người đổi thay? Những hiềm khích, những hiểu lầm không đáng len lỏi vào mối quan hệ của chúng ta. Thật đáng tiếc thay tình cảm tôi từng trân quý đến tuyệt đối cũng không thể cứu vãn nổi tình hình. Thời gian trôi tàn nhẫn đến đáng sợ, tình cảm chúng ta dần dần cũng trôi vào lãng quên thật rồi.

Hơi thở gần kề nhau những ngày quật cường đối mặt với gian khổ, một cái kề vai, một câu hỏi thăm cũng thành lý do để vỡ òa những dồn nén bên trong ta ngày đó. Nếu không phải vì chân thành, nếu không phải vì thấu hiểu, nếu không phải vì tình nghĩa chắc hẳn đoạn phim này chỉ như một kịch bản mờ nhạt lặp lại trong cuốn phim cuộc đời em.

Thi thoảng tôi vẫn thường hoài niệm về những khoảnh khắc ấy. Mỉm cười một cách ngốc nghếch vì đã từng tin tuyệt đối vào sự vĩnh cửu. Rồi rùng mình bị đánh thức bởi hiện tại. Chúng ta chẳng thể quay lại như lúc đầu.
Em à, chúng ta đừng chối bỏ thanh xuân đã qua

Này em ơi tình cảm là thứ khó nói nhất thế gian, không phải nói kết thúc là kết thúc. Để đi đến quyết định đặt dấu chấm hết cho một đoạn tình cảm, hẳn một người phải đấu tranh dằn vặt biết bao nhiêu. Thế nhưng em đừng dễ dàng buông bỏ. Bởi vì dù gì đấy cũng từng là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng em, cũng từng là điều đặc biệt trong những ngày tháng thanh xuân của em lúc ấy. Bởi vì có họ, có những thước phim như thế em mới trưởng thành và vững chãi như hôm nay.

Tôi chẳng biết em có giống tôi thích hồi tưởng về quá khứ. Giống như một cuốn nhật ký nhỏ, lưu giữ thời gian đã tuột khỏi tầm tay, mỗi ngày tôi đều không ngừng nhớ về những ngày đã qua để trân trọng hiện tại và bảo vệ sợi dây tình cảm vốn dĩ mong manh đó. Thế nên em đừng hỏi tôi tại sao cứ nhắc hoài những hồi ức xưa cũ, cũng đừng thắc mắc tại sao tôi nhớ như in cả những khoảnh khắc em yếu lòng, những món ăn em yêu thích, rồi thản nhiên nói với em rằng tất cả rồi sẽ qua, rằng luôn có tôi ở đằng sau. Chẳng phải để khoe khoang kể công này nọ, chỉ là để nhắc em và cả tôi nhớ rằng mình đã từng cùng nhau trải qua thời khắc nghiệt ngã nhất. Rằng mình từng xuất hiện trong thanh xuân của nhau.

Tôi biết có nhiều chuyện xảy ra, đường đột đến mức ta chẳng kịp nói rõ lòng mình ra. Em buồn bã, tôi cũng chết mòn trong mệt mỏi. Chúng ta đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, hãy thẳng thắn với lòng mình rằng bản thân mỗi người đã tự đổi thay. Em có dám thừa nhận với tôi rằng em chưa bao giờ thao thức về thước phim chúng ta cùng từng trải. Hãy nhắm mắt thật khẽ, để gió đưa em về bầu trời năm ấy, về ký ức đã dồn nén trong em như thứ nước có ga đã xóc sẵn trong chai thủy tinh nhỏ. Em à! Em có thể mạnh mẽ không hối hận với những gì em cho là đẹp đẽ ở hiện tại. Rốt cuộc rồi em cũng cô độc với vỏ bọc riêng em thôi.

Hãy sống để chính em hạnh phúc, đừng sống để người khác ngưỡng mộ nghe em!

© Tóc Rối – blogradio.vn

Giọng đọc: Cao Trí
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Tóc Rối

Cất nỗi buồn vào ngày hôm qua

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

Này em, tháng 8 gọi mùa thu về rồi đấy

Này em, tháng 8 gọi mùa thu về rồi đấy

Có ai nhận ra sự thay đổi của đất trời trong những ngày đầu thu… Dường như nắng đã bớt gay gắt hơn, gió đã mát mẻ hơn lòng người cũng dịu dần theo vị ngòn ngọt của mùa thu.

10 câu trích dẫn hay nhất về mẹ, không thể không đọc trong tháng Vu Lan báo hiếu

10 câu trích dẫn hay nhất về mẹ, không thể không đọc trong tháng Vu Lan báo hiếu

Nhân tháng Vu Lan này, cùng đọc lại những câu nói trích dẫn về mẹ được triệu người dân trên thế giới biết đến và đừng ngần ngại chia sẻ thông điệp này đến mẹ hoặc những người phụ nữ mà bạn kính trọng.

back to top