28 tuổi, muốn tìm một người thương sao khó quá

Tác giả: Đang cập nhật!
Giọng đọc: Hà Diễm
06-02-2019 01:34:150
Loading the player...

28 tuổi với mong muốn tìm được người thương sao mà quá đỗi khó khăn đối với tôi. Giờ ở quê, bạn bè cùng độ tuổi cô đã có chồng, thậm chí con cái, công việc ổn định. Còn cô vẫn còn ngồi đây với cô đơn, với công việc bấp bênh, thu nhập không ổn định.

Sài Gòn hôm nay sao ngột ngạt quá, mở toang cửa phòng, đứng từ ban công nhìn xuống đường phố. Nước mắt tôi không ngừng rơi. Lòng tôi giờ trống rỗng và đầy ngổn ngang suy nghĩ. Áp lực công việc, áp lực cuộc sống khiến tôi nhiều khi muốn buông bỏ nơi này để đi thật xa. Tôi không biết quyết định vào Sài Gòn của cô đến lúc này là sai hay là đúng nữa.

Giữa cái thành phố Sài Gòn nhộn nhịp này muốn kết giao, làm bạn với một người để trải lòng những suy nghĩ, dốc bầu tâm sự hay hẹn hò ăn uống cũng đã thật là khó huống gì tìm một người đàn ông yêu thương, đi bên cạnh. Nó cô đơn hơn cả tôi nghĩ. Đặc biệt càng về đêm, mọi suy nghĩ như cứ trỗi dậy, chiếm giữ lấy lòng cô, vùi cô vào một mớ hỗn độn của suy nghĩ với đầy những giằng xéo trong lòng. Nhiều lúc đi làm về, một mình trong bốn bức tường của căn phòng trọ chật hẹp, tôi thấy ngột ngạt vô cùng. Muốn lấy xe, dạo vòng quanh phố xá, hòa vào dòng người nhộn nhịp với hi vọng sẽ bớt trống trải hơn. Nhưng tôi lại sợ, sợ ra đường nhìn cảnh người ta tay trong tay đầy hạnh phúc, sợ những cái ôm, những nụ hôn của những đôi trai gái trao nhau trên phố càng làm tôi buồn.

28 tuổi với mong muốn tìm được người thương sao mà quá đỗi khó khăn đối với tôi. Giờ ở quê, bạn bè cùng độ tuổi cô đã có chồng, thậm chí con cái, công việc ổn định. Còn cô vẫn còn ngồi đây với cô đơn, với công việc bấp bênh, thu nhập không ổn định. Cuộc sống nhiều khi đúng thật không như con người ta nghĩ. Trước đây tôi luôn nghĩ, học xong Thạc sĩ, tìm kiếm một công việc ổn định rồi mới nghĩ đến chuyện lấy chồng, yên bề gia thất, như vậy cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Nhưng giờ tôi thấy cái suy nghĩ hồi trước của cô đến lúc này thật sự là sai. Thanh xuân của đời người không bao giờ đợi ai, nó đến và đi một cách vội vã.

28 tuổi, muốn tìm một người thương sao khó quá

Và thanh xuân của tôi cũng vậy. Như trước đây anh đến, bước vào cuộc đời cô cũng bất chợt và ra đi cũng thật bất ngờ. Thanh xuân của tôi là những hi vọng, ước muốn, những ước mơ tương lai được cô ấp ủ và vun đắp mỗi ngày. Và hạnh phúc trong đó có anh. Nhưng rồi, khi anh quay bước đi, đồng nghĩa với mọi cố gắng vì hạnh phúc của tôi cũng vụn vỡ, tan biến trong thoáng chốc. Nghĩ đến viễn cảnh hạnh phúc trước đây và cái cô đơn ở hiện tại ngay lúc này mà tôi không sao cầm được nước mắt. Cuộc sống này thật kì lạ, trớ trêu khi cứ để cho người với người gặp nhau, dốc lòng yêu thương nhau rồi lại bất ngờ đẩy ra xa, đọng lại trong kí ức toàn những buồn đau, mất mát.

Sài Gòn kì lắm, lúc mưa lúc nắng. Kì giống như bộ mặt của mỗi con người vậy. Lúc vui, lúc buồn, lúc ngọt ngào lúc thì mặn chát, thật khó lòng đoán được. Nhìn khoảng không vô định, tôi ước giá như thời gian quay lại, cho tôi được sống với một thanh xuân thật tươi đẹp, mạnh mẽ và quyết liệt hơn so với những gì đã trải qua. Được sống hết mình với đam mê, với tình yêu và với công việc thì tốt biết mấy.

Giữa một thành phố xấp xỉ 13 triệu dân như Sài Gòn, nhưng sao để tìm một mảnh ghép cho riêng mình khó quá. Chỉ mong là thoáng qua thôi cũng là một điều không thể, huống gì mãi bên cạnh nắm tay nhau lâu dài. Đến bao giờ hạnh phúc mới mỉm cười sau mùa đông năm trước có một bàn tay kia đã buông lơi đôi bàn tay bé nhỏ của tôi. Đến bao giờ giữa thành phố này mảnh ghép vô tình đó mới tìm được thấy nhau?

Tôi thở dài. Những tâm tư suy nghĩ cứ bao trùm lấy cô cùng với tiếng thở trong đêm nghe nặng nhọc quá đỗi.

© Trần Thị Quỳnh Giang – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top