Người vẫn luôn ở bên con những ngày mệt mỏi nhất

Tác giả: Minh Nhàn Ngô
11-01-2019 01:24:000

blogradio.vn - Mẹ ơi! Đã nhiều lần con muốn nói câu “Con yêu mẹ, cảm ơn mẹ!” nhưng chẳng hiểu vì sao tiếng nói ấy mãi không thể thành câu. Mẹ đừng giận, đừng buồn con nhé, vì đứng trước mặt mẹ con dường như không thể làm được.

***

Quê hương xứ dừa – Bến Tre một tối bầu trời đầy những vì tinh tú.

Tôi ngồi bên những dòng tâm sự đầy ấp yêu thương về mẹ - ánh sáng cả đời tôi. Sao trời hôm nay lên khuya quá, mẹ tôi vẫn thức, thức để chuẩn bị cho buổi chợ sáng mai, buổi chợ mưu sinh, buổi chợ mẹ gửi gắm biết bao tình yêu hy vọng để cố gắng lo cho cả ước mơ, khao khát của tôi trên giảng đường đại học. Tôi chợt nhớ đến câu thơ mà tôi đã từng được học nhưng không nhớ tự bao giờ:

“Những ngôi sao thức ngoài kia

Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con.”

Mẹ tôi lúc này thật đẹp, tựa như những ánh sao đêm đang lấp lánh trên bầu trời ngoài kia vậy. Tôi may mắn hơn các bạn sinh viên xa nhà khác, hễ cuối tuần là tôi có thể được về với gia đình, được về với mẹ. Cũng chính vì vậy nên tôi đã phần nào biết được mẹ tôi đã cơ cực như thế nào, biết thương mẹ hơn vì những hy sinh, những tần tảo của mẹ để lo cho tôi, lo cho những đồng tiền, con chữ để tôi được thực hiện ước mơ trên giảng đường đầy hy vọng. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mẹ tôi đành phải kết thúc chuyện học hành khi mới vào lớp 4. Chính vì vậy mẹ gửi hết tương lai, hy vọng của gia đình vào tôi cả.


Mẹ tôi hay nói: “Mẹ chẳng có gì cho con cả, mẹ chỉ có sức lực này, có đôi tay này, có cả mạng sống này nữa để lo cho con ăn học thành tài. Mẹ không hy vọng gì cả, chỉ mong sao cuộc sống sau này của con tốt hơn thôi. Mẹ tin con. Cố lên nha con trai!”. Ngày tháng trôi qua, tay mẹ tôi chay dần đi, tần tảo cuộc đời hằng lên mắt mẹ những vết chân chim của “cuộc sống”. Hơn mười chín năm qua dường như mẹ đã bắt đầu dành trọn đời mình, trọn sự hy sinh vì tôi. Ngày nào cũng thế chưa bao giờ mẹ thôi lo toàn, tần tảo bên gánh nặng mà mẹ cho là hạnh phúc - đó chính là tương lai của tôi.

Đã bao năm trôi qua, tôi chưa từng lần nào nói lên câu: “Con yêu mẹ!”, thậm chí tôi cũng không biết được sinh nhật mẹ tôi là ngày nào. Tôi chưa từng tự tay tặng mẹ một món quà nào cả, chỉ biết nổ lực hết mình để mẹ không buồn mà thôi.

Mẹ ơi! Đã nhiều lần con muốn nói câu “Con yêu mẹ, cảm ơn mẹ!” nhưng chẳng hiểu vì sao tiếng nói ấy mãi không thể thành câu. Mẹ đừng giận, đừng buồn con nhé, vì đứng trước mặt mẹ con dường như không thể làm được. Nhưng mẹ ơi! Thật sự trong con mẹ luôn là nguồn sáng, là ánh sao đêm dẫn lối sáng soi cho những bước đường của con. Mẹ là người luôn bên con mỗi khi con mỏi mệt trên bước đường chập chững bước vào cuộc đời đầy xô bồ hối hả. “Con trai ơi, có mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ và che chở cho con. Đứng dậy và bản lĩnh lên chiến sĩ" chỉ cần như thế con lại thấy cuộc đời này sao bình yên quá. “Con yêu mẹ!” dù con chẳng nói được nên lời nhưng con sẽ bằng hành động để chứng minh điều đó. Con sẽ cố gắng thật nhiều để đáp lại những hy sinh, vất vả của mẹ. Con sẽ trưởng thành hơn, chính chắn hơn để mẹ hiểu rằng con trai yêu dấu của mẹ nay đã lớn đã thấu được tình yêu thương của mẹ dành cho con.

Mẹ ơi! Ánh đèn dầu hôm nay sao kỳ diệu quá, ánh đèn dầu mà hơn mười năm nay con đã dần quen với những lần thức khuya, dậy sớm của mẹ. Nhưng hôm nay con cảm nhận được cả một bầu trời yêu thương, hy vọng lớn lao mà mẹ gửi vào đó. Ánh sáng thật lung linh, lung linh như ánh hào quang của một cuộc đời, tấm lòng cao cả của mẹ.


Mẹ yên tâm mẹ nhé! Rồi mẹ sẽ lại mỉm cười vì con sẽ cố gắng thật nhiều để mẹ khỏi buồn lòng. Con mẹ hôm nay đã trưởng thành rồi mẹ ạ! Hãy luôn bên cạnh con, theo dõi từng bước chân con. Chỉ cần có mẹ ở bên cạnh thì con tin mình sẽ vượt qua được tất cả những giông bão của cuộc đời.

Sao trời ơi hãy tỏa sáng nhé, để ngày mai trời thật đẹp để mẹ về không còn nặng gánh ban trưa!

Đèn dầu loe loét đêm khuya

Mồ hôi từng giọt đầm đìa trán ai!

Mẹ hiền nặng gánh đôi vai

Gửi bao gian khó vào niềm tin con!

© Ngô Minh Nhàn – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top