23-10-2018 01:10:00

Tuổi thơ tôi gắn liền với đồng ruộng nên không mùa đốt đồng nào tôi không lẽo đẽo theo chân ba mẹ ra đồng để cảm nhận cái vị của đất trời trong khoảnh khắc giao mùa với mùi thơm của khói và cảm giác mắt cay xè vì khói.

22-10-2018 01:20:00

Mỗi người chúng ta đi qua thanh xuân ít nhiều đều có sự tiếc nuối, còn anh thì không gì cả. Chỉ có những nỗi đau bệnh tật, những ký ức, và nỗi đau được người khác nhớ lại, giữ lại giùm. Là nỗi buồn, sự đau khổ của bản thân và cho cả những người thân, những người xung quanh. Đến bây giờ, tuổi ba mươi của người đàn ông này còn chẳng tự lo nổi những sinh hoạt cơ bản thất cho bản thân mình.

20-10-2018 01:30:00

Đã nhiều lần hồi tưởng lại trong kí ức, và tôi chợt nhớ ra những đêm nằm ngủ tôi nghe thấy tiếng "sụt sịt" của mẹ. Hay những lần khóe mi mẹ đỏ hoe và chỉ nói là bị thứ gì đó bay vào mắt. Tôi dường như đã hoàn toàn lãng quên những điều như thế trong cuộc sống bộn bè này.

19-10-2018 01:30:00

Thế giới của mẹ nhỏ bé, chỉ có thể chứa một mình con. Thế giới của con to lớn, vì vậy thường quên mất mẹ. Cuộc sống không có quá nhiều những lần kích động nói ra lời, chỉ là ở trong lòng luôn cảm thấy biết ơn. Mẹ, con muốn nói với mẹ “Con yêu mẹ, cảm ơn vì đã có mẹ trên đời”.

19-10-2018 01:18:00

Người ta nói, thấy đó tưởng còn đó, nhưng khi ngoảnh lại, người thương đã không còn. Tui sợ cái suy nghĩ đó. Tui cũng biết thời gian tàn nhẫn lắm, nên thanh xuân của tui không giống như người khác, nó thiếu…

18-10-2018 01:18:00

Nhớ những ngày còn trẻ, tôi suốt ngày lên mạng, lướt Facebook, xem ti vi và chơi games. Tôi hối hận vì những tháng năm tuổi trẻ của tôi hoài phí vào những thứ đó. Thanh xuân của tôi trôi qua êm đềm và trầm lặng. Tôi không hi sinh và dám dấn thân, vì thế kết quả tôi thu về là một con số không tròn trĩnh.

17-10-2018 01:20:00

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn và mẹ vẫn tiếp tục những cuộc hành trình làm mẹ và chứng kiến sự lớn lên trong con mỗi ngày, thấy con khôn lớn, khỏe mạnh là một điều bà mẹ nào cũng mong ngóng và hạnh phúc.

16-10-2018 01:20:00

Thời gian trôi qua thật mau, con cũng đã đủ trưởng thành để tự đi tìm cho mình một lối đi riêng nhưng sao con cảm thấy lạ lắm, một cảm giác tiếc nuối như thể con sắp mất đi một điều quý giá trong cuộc đời mình.

15-10-2018 01:20:00

Sao con luôn thấy bất an với cái thành phố mà con đã chọn, nơi ai ai cũng vội vã kiếm tiền, vội sống, vội yêu, vội nắm rồi vội bỏ? Con thèm đứng trên mảnh đất quê mình, thảnh thơi nhìn đời chân thật hơn một chút, chậm rãi ngắm bầu trời, thong dong bước đi để dù có trượt ngã thì cũng chẳng cần cố gồng lên mạnh mẽ vì đã có cha và anh chị con ở đó.

10-10-2018 01:20:00

Mẹ biết cuộc đời còn dài, con đường phía trước còn nhiều gian nan, mẹ không thể lập trình cho con đường mà con sẽ phải đi, nhưng bằng tất cả những gì mẹ có, mẹ hứa sẽ giúp con lựa chọn cách sống để tìm đến phiên bản tốt nhất của chính mình.

02-10-2018 01:24:00

Thanh xuân của mẹ đã qua, thanh xuân của con cũng sắp hết. Cho đến bây giờ, dù là thanh xuân của mẹ, hay của con, con đều nợ mẹ.

back to top
+