23-10-2018 01:28:00

Cũng đã bảy năm rồi, em đã quên đi sự tồn tại của anh, nhưng những kí ức đẹp đẽ nhất của hai ta không thể nào phai mờ được trong tâm trí em. Em đã từng trách anh, hận anh, sao có thể nỡ làm tổn thương trái tim bé nhỏ này. Người ta hỏi em rằng: “Có đáng không?” Không! Anh không đáng để em hao phí thứ tình cảm này, anh không đáng để em phải rơi nước mắt, không đáng để bỏ mất cái tuổi xuân.

23-10-2018 01:27:00

Duyên số chính là kỳ cục như thế, vào những lúc ta không ngờ tới lại bất ngờ sắp xếp một cuộc tương phùng khiến ta không biết phải đối diện thế nào cho phải. Như bản thân tôi bây giờ, anh đang từ phía bên kia đường bước qua đây, ngày một gần hơn.

23-10-2018 01:26:00

Những ngày bỏ lại hết những muộn phiền sau lưng, chỉ có tiếng cười thực sự là những ngày mà chúng tôi thoát xác để trở về sống với con người thật của chính mình, cười một nụ cười đơn thuần chỉ vì vui chứ không phải nụ cười giả tạo với đồng nghiệp, không phải nụ cười xã giao với khách hàng, và không phải nụ cười trừ để đối phó với sếp… Đôi khi chỉ cần 4 ngày ngắn ngủi cũng cứu vớt được 361 ngày lênh đênh.

23-10-2018 01:23:00

Những sợi gió bay theo dáng em. Tôi quay quắt tìm. Đi về phía bóng em biến mất tôi dựa gốc cây xà cừ già thầm gọi tên em. Có phải em không?

23-10-2018 01:16:00

Tháng Mười về, Hà Nội lạnh lắm không? Ngọn bấc đầu đông mang theo cơn rét đậm Em ra đường nhớ mặc thêm áo ấm Kẻo gió lùa nứt nẻ môi khô

23-10-2018 01:10:00

Tuổi thơ tôi gắn liền với đồng ruộng nên không mùa đốt đồng nào tôi không lẽo đẽo theo chân ba mẹ ra đồng để cảm nhận cái vị của đất trời trong khoảnh khắc giao mùa với mùi thơm của khói và cảm giác mắt cay xè vì khói.

22-10-2018 01:26:00

Chỉ khi bản thân được sống để làm những điều mà mình thích thì ta mới có thể hạnh phúc được, mới có thể làm cho những người mà ta yêu thương cùng hạnh phúc theo.

22-10-2018 01:24:00

Bây giờ giữa Hà Nội đông đúc, tôi chẳng biết tìm em nơi nào... Lần đầu tiên tôi hình dung được một thành phố rộng đến mức nào, rộng đến mức tôi không nhìn thấy được em.

22-10-2018 01:23:00

Thanh xuân tôi mơ hồ gặp cậu, rồi lại mơ hồ bỏ lỡ, có chăng thanh xuân sinh ra là để gặp sai người sai luôn cả thời điểm. Nhưng có bỏ lỡ, có tiếc nuối, có đau lòng mới làm nên thanh xuân.

back to top
+