Đâu là người mình thương?

Tác giả:
11-01-2018 01:30:000

blogradio.vn - Thanh xuân của một người, nhìn về phía trước thì thấy còn dài lắm, nhưng qua đi rồi nhìn lại có là bao. Bao nhiêu người lướt qua, tình yêu có, ngộ nhận có, và cả thương nữa. Liệu có ai nhận ra được đâu là người mình thương, hay đợi đến lúc vụt tay thì mới hối tiếc?

***
blog radio, Đâu là người mình thương?

Có một thứ tình cảm, chẳng phải là yêu, chẳng phải là thương, và chẳng thể nói ra. Duyên chưa đủ, người không muốn nắm, người chưa kịp nắm đã vội buông. Tiếc nuối rồi lại thôi.

Thanh xuân của một người, nhìn về phía trước thì thấy còn dài lắm, nhưng qua đi rồi nhìn lại có là bao. Bao nhiêu người lướt qua, tình yêu có, ngộ nhận có, và cả thương nữa. Liệu có ai nhận ra được đâu là người mình thương, hay đợi đến lúc vụt tay thì mới hối tiếc?

Người bước vào cuộc đời ta một khoảng ngắn ngủi trong cái gọi là thanh xuân ấy, đủ để xoa dịu con tim ta, đủ để thức tỉnh ta khỏi sân si của những bão giông mà ta trải qua trước đó. Để vào một ngày trời trở gió, ta đẩy người ra khỏi cuộc sống của ta, là từ bỏ, là buông tay, là chạy trốn khỏi những hỗn độn trong cảm xúc của mình, là do ta.

Ta không có lý do để bên người, để níu tay người. Ta đã đơn độc chống chọi lại thế giới này, tự mình dựng nên cho mình một bức tường lớn, chỉ cần bước qua nó là có thể biết được mọi thứ về ta. Ta không muốn ai bước vào đấy, để biết được rằng sau bức tường ấy ta yếu đuối đến nhường nào, ta cô đơn đến nhường nào, và ta đáng thương đến nhường nào. Ừ thì ta ích kỉ. Ta chỉ muốn thế giới này biết đến ta như một con sư tử dũng mãnh, kiên cường. Người như làm ta trở nên yếu đuối hơn ta nghĩ. Ta không dám đối mặt với con người thật sự của mình, nên ta ngại đối mặt với người. Nhưng những lúc ta bất chấp tất cả để muốn gặp người thì người lại trốn tránh ta. Ừ thì ông trời trêu ngươi...

Ta cứ nghĩ rằng ta im lặng người cũng im lặng, rồi một ngày nào đó ta cũng quên được người. Đến bây giờ thì ta mới nhận ra ta đã lầm, rằng dù ta đã cố gắng nhưng vẫn không quên được người. Đối với ta, người thật sự tốt hơn bất cứ ai. Nhưng đối với người thì ta như thế nào? Chắc ta sẽ không bao giờ biết được. Ngày ta quyết định bước ra khỏi thế giới của người, có gì đó tiếc nuối, có gì đó rất đau.

Ừ ta và người không là gì của nhau cả.

Ừ thì do ta ngộ nhận, do ta đa tình.

Ta biết rằng dù ta có cố gắng bao nhiêu thì người cũng không là của ta, nên thay vì để đến lúc ngu ngốc cố gắng bám lấy thứ tình cảm mù quáng ấy rồi bẽ bàng nhận ra là mình sai, ta vội vàng rời bỏ người, đẩy mình đi thật xa thế giới của người.

blog radio, Đâu là người mình thương?


Để đến bây giờ thì sao? Trong đêm tối, vẫn chỉ mình ta ngồi đây và nhớ về người,. Nhớ những kỉ niệm ngắn ngủi. Nhớ những dòng tin nhắn chính tay ta xóa đi. Ta như trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết. Ta không thể cứ mãi dối lòng dối mình rằng ta không nhớ người. Ta có thể chạy trốn bất kì ai nhưng ta không thể chạy trốn chính bản thân mình. Vì nếu người có thương ta, người đâu để ta lang thang những đêm dài để chờ đợi sự xuất hiện của người, phải không?

Ta thương người, ta chỉ mong người được sống bình yên và hạnh phúc. Ta cũng mong ta hạnh phúc, với một ai đó ở trong tương lai. Ta sẽ cất người ở một ngăn gọn gàng trong kí ức của ta, để sau này khi nhớ lại, ta thấy rằng thì ra mình đã từng sân si và đã từng cố chấp đến đau lòng như vậy. Nhưng đó sẽ là kí ức đẹp trong khoảng thanh xuân ngắn ngủi của ta. Đó là lần đầu tiên ta vì một người mà cố gắng thay đổi để sống tốt hơn. Đó là lần đầu tiên ta cảm thấy con tim ta rạo rực khi gặp người. Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng ta nói yêu người.

Ta với người duyên không đủ mà tim cũng ngược hướng nhau. Vốn dĩ đó chẳng phải là một mối quan hệ, nó chẳng đủ làm ta hạnh phúc mà chỉ khiến tim đau. Nhưng nó làm ta nhận ra rằng ta nên trân trọng những người xuất hiện trong cuộc đời ta.

Ta và người rồi ai cũng sẽ hạnh phúc thôi, phải không? Chỉ là ta với người không cùng đi trên con đường, không cùng nhau hạnh phúc mà thôi. 

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top