30-06-2017 01:30:00

Đâu phải cứ cùng nhau đi tới cùng trời cuối đất, cùng bước trên một con đường mới là hạnh phúc. Đi hai con đường riêng, hạnh phúc hai chốn, mừng cho nhau, mừng khi nhìn thấy nhau, mừng khi nhớ về nhau. Có phải như thế hạnh phúc và trọn vẹn hơn không!

29-06-2017 01:30:00

Nhiều khi, chỉ muốn gửi cho anh vài dòng tin nhắn thôi, ấy vậy mà em lại chẳng thể làm được, bởi em sợ rồi anh sẽ lại trả lời những tin nhắn của em, sợ anh sẽ lại quan tâm em mà làm em không thể ngăn nổi cảm xúc mình. Em sợ rồi sẽ lại mềm yếu trước những yêu thương của anh.

28-06-2017 01:30:00

Người dưng là người thấy coi như không thấy, chứ đâu phải là người chưa từng biết nhau trong đời đâu phải không anh? Nếu sau này mình không giữ ước hẹn, rồi anh thành người đàn ông của cô gái khác, em trở thành vợ người ta, cùng nhìn lại, chúng ta sẽ tiếc nuối hay biết ơn những ngày cùng nhau trải qua đắng cay cuộc đời?

27-06-2017 01:30:00

Khi bạn bè cùng trang lứa lần lượt có tổ ấm riêng, khi mà ai cũng đặt câu hỏi “Khi nào hai chúng ta định chấm dứt cuộc sống độc thân”. Lúc ấy em mới giật mình tự hỏi, em - anh - chúng ta cần gì từ nhau nhỉ, tình yêu, sự quan tâm chăm sóc, hay một cái kết mà mọi người đều nghĩ rằng dĩ nhiên cần phải có cho một chuyện tình lâu năm.

26-06-2017 01:30:00

Đau đớn mãi nên tim kia giờ thành ra hồ nghi tất thảy. Sợ lời yêu chót lưỡi đầu môi, sợ ánh mắt vô tình không biết đâu là điểm cuối, sợ bước chân cứ mãi rong ruổi chẳng muốn dừng. Sợ cả cái lạc nhịp bất ngờ trong một ngày đầu đông chạm tay với người lạ vô tình trên phố. Em như con chim sợ cành cong, đứng đâu cũng thấy chông chênh, dễ ngã.

24-06-2017 01:30:00

Tự dưng hôm nay lại muốn được yêu, nhưng em không biết nói thế nào với chừng ấy cảm xúc sẵn có. Nếu như may mắn có ai muốn gánh vác cùng em những bộn bề trong đời, em có sẵn sàng cùng họ bước qua chông gai?

22-06-2017 01:25:00

Khoảnh khắc này đây tôi cần ai đó có thể cho tôi nhờ bờ vai để dựa dẫm, cho tôi nhờ vòng tay để siết chặt tôi lại để tôi khỏi chới với. Tôi thèm những lời khuyên, thèm sự an ủi để lòng đỡ vỡ nát hơn.

20-06-2017 01:25:00

Cơn mưa chiều làm em tan nỗi nhớ, những giọt mưa tí tách va vào mặt làm em bừng tỉnh, lúc này em đã ở đây rồi, em đã tồn tại ở giữa lòng thành phố mơ ước từ những thuở còn yêu anh. Nhưng cơn mưa chiều nay dữ dội quá, gió mạnh như muốn thổi tan thân hình mảnh dẻ của em.

back to top