29-04-2017 01:30:00

Cuối cùng thì em không trốn tránh nữa, em trở về vì dù có trốn tránh thế nào nếu như vẫn có duyên với nhau dù xa thế nào em và anh vẫn gặp lại. Thành phố, đón em vào buổi đêm đầu mùa thu, khi những kỉ niệm chợt ùa về thổn thức. Em đã quay trở lại chờ một chữ duyên đưa anh về bên em. Lần này để em nắm lấy đôi tay anh.

28-04-2017 01:30:00

Đọc lại những tin nhắn cũ em vẫn cười với câu chuyện không đầu không cuối rồi bất giác nhận ra ta đã chia tay nhau mặn đắng hai bờ môi khô. Giá như ngày xưa em biết kìm chế cảm xúc của mình, nghĩ cho anh một chút thì có lẽ giờ đây ta đã không thế này. Để giờ đây khi ai đó vô tình nhắc tên anh em đã không buồn

27-04-2017 01:30:00

Cô mỉm cười có cả nước mắt. Chia tay nhẹ nhàng thế thôi. Cũng không đau đớn như cô tưởng tượng. Cô và anh ít liên lạc, thỉnh thoảng không kìm lòng, cô nhắn vu vơ vài câu “Em thích anh”, anh hồi âm tức thì “Anh yêu em”, rồi im lặng. Cô và anh thích chơi trò im lặng với nhau. Nhưng nó lại khiến cô hy vọng hơn thất vọng. Đôi khi cô tự giễu mình, cứ tự yêu rồi tự khổ.

26-04-2017 01:30:00

Anh và em mình chỉ thoáng bước qua nhau một lần trong đời rồi mãi mãi mất nhau. Giờ đây anh và em mình bước đi trên những lối rẽ cuộc đời ở đó mình không còn là gì của nhau nữa

25-04-2017 01:30:00

Tháng tư kia cũng sẽ lặng lẽ trôi đi nếu như tôi không vội vã nói lời thích cậu. Ngắn gọn và đầy ngượng ngùng. Tôi vẫn biết rõ rằng cơn cảm nắng bất ngờ ấy rồi sẽ chẳng được đáp lại đâu. Tôi biết chứ...

24-04-2017 01:30:00

Lướt facebook thấy em chụp bức ảnh hai cốc Capuchino cùng một dòng cảm xúc hạnh phúc và gửi lời cảm ơn tới một ai đấy. Tôi cười cay đắng, muốn đập mạnh vào đầu để cái đau có thể kéo tôi ra khỏi cơn mộng mị này. Giật mình nhìn lại tôi mới nhận ra, em đã thuộc về người khác - người mà khiến nụ cười em rạng ngời dưới nắng chiều bàng bạc, người đang làm trái tim của em nhảy múa, khiến em hạnh phúc, và khiến một kẻ si tình như tôi phát điên.

22-04-2017 01:30:00

Cô bảo cô không chúc anh ấy hạnh phúc với người đến sau. Bởi, sau ngần ấy năm cô đã hạnh phúc được bao lâu mà lại mong anh hạnh phúc. Khi còn yêu, ai nỡ đành lòng chúc người mình yêu thương hạnh phúc? Thôi thì hết duyên hết nợ ta đành xa nhau. Cô gái tuổi đôi mươi của tôi tự một mình bước qua mảnh vỡ của tình đầu. Tình đầu của cô ấy thật đẹp – mà cũng thật đau.

21-04-2017 01:30:00

Nhưng anh à, cũng đến lúc em nên tập quên những thứ thuộc về anh, vì em biết thanh xuân của người con gái thật ngắn, vì thế nên em không muốn bỏ lỡ một khoảnh khắc nào nữa. Thanh xuân của em cũng chính vì anh mà trở nên tươi đẹp, cũng vì anh ra đi khiến thanh xuân của em ngập tràn trong nước mắt. Vậy nên em sẽ từ bỏ anh, từ bỏ một người em rất yêu…

20-04-2017 01:30:00

Em gặp anh năm em 20 tuổi, vừa đủ trưởng thành để yêu, để biết chịu trách nhiệm. Em chưa phải bận tâm về cuộc sống, chưa phải bon chen, chưa phải đứng giữa những lựa chọn. Trái tim nhiệt huyết của em khi ấy chỉ để dành yêu anh. Đó là thời điểm tuyệt vời để yêu đúng không anh?

19-04-2017 01:42:19

Anh không gọi em là người yêu cũ bởi với anh, những gì đã cũ đều được bỏ đi hoặc thay thế một cái mới, nhưng em thì không, em vẫn luôn ở trong tâm trí của anh không ai có thể thay thế nên anh gọi em là "người từng thương".

18-04-2017 01:30:00

Yêu một người có thể mở lòng, nhưng nhớ nhung một người là không thể từ bỏ. Đến với nhau, gặp gỡ nhau và yêu nhau trên đời này chung quy cũng chỉ là một chữ “duyên”, nhưng liệu có thể cùng nhau đi đến tận cuối con đường hay không còn do một chữ “phận”.

back to top