03-04-2017 01:30:00

Dặn với lòng là hãy quên anh đi. Đôi lúc, em tưởng chừng như đã quên anh, thế nhưng sau bao nhiêu thời gian nỗi nhớ anh vẫn cứ quay quắt vì hình bóng anh đã in đậm trong trái tim em. Em vùi đầu vào công việc với một nỗi niềm duy nhất là để quên nhưng sự thật thì càng cố quên thì càng nhớ.

03-04-2017 01:28:00

Em đã đi một vòng để tìm cho mình một nửa đích thực. Nhưng những đàn ông đến bên em là một nửa của ai đó, chứ không phải của em. Một sự tình cờ, ngẫu nhiên nào đó, em và họ gặp nhau, vấn vương lưu luyến nhẹ qua, nắm vội tay nhau qua những góc đường chật hẹp, chen chúc những đôi lứa yêu nhau. Em và họ đã yêu, nhưng là một tình yêu ngộ nhận giữa năm tháng mưa phảng phất cô đơn.

02-04-2017 01:30:00

Phật dạy ở đời nên tin vào chữ tùy duyên. Duyên đến thì ta có chối cũng không được, duyên đi thì ta có níu cũng khó. Duyên có, nợ có, phận là cái chưa có nên mới có chữ "tùy duyên" thì phải? Một chữ "tùy" day dứt cả một kiếp người.

01-04-2017 01:30:00

Mình bước ra phố với hai bàn tay đút sâu túi áo, tâm trí treo ngược cành cao, chẳng còn bận tâm lá cây hai bên đường đã chuyển màu gì. Chỉ biết lầm lũi cúi mặt bước đi, thỉnh thoảng muốn khóc thì ngửa lên để dòng chảy đổi thành chiều ngược. Tự an ủi mình: “Không sao hết, bầu trời nhìn qua làn nước mắt càng trong xanh. Mặc dù nhìn không thấy, chạm không được, nhưng người đó vẫn luôn hiện diện trong trái tim mình. Vậy thì tương tư một người chắc không được tính là cô đơn đâu.”

31-03-2017 01:30:00

Có nhiều lúc, em thấy tim mình đối lập lắm. Muốn đi thật xa khỏi Hà Nội, nhưng lại chẳng muốn đi một mình. Hà Nội có gió mùa đông bắc lạnh thấu tim gan, có phố cổ rêu phong phủ kín tường, có hoa sữa ướp hương nồng nàn khắp phố, có hàng sấu lá rơi nhẹ bay. Và Hà Nội có anh, nhưng là anh với cô ấy...

30-03-2017 01:25:00

Hãy nói em nghe có phải trong anh còn chút hơi lạnh của sương, chút bồn chồn lời cay ngọt của xuân. Hay chỉ đơn giản chữ duyên anh chưa muốn nắm cầm. Hay khoảng cách giữa em và anh vẫn còn quá xa, vẫn chưa đủ gần để chạm nhẹ vào tim nhau. Hay còn muôn vàn lý do nào khác nữa?

29-03-2017 01:30:00

“Thời hạn của hai người là 3 giây” Trong 3 giây đủ để có thể nhìn thẳng vào mắt đối phương, đủ để rung động, đủ để quyết định muốn ở lại hay rời đi. Nếu có thể đủ dũng khí nhìn vào mắt đối phương quá 3 giây tức là có thể ở bên nhau rồi.

28-03-2017 01:25:00

Em ngồi đây uống ly cà phê đắng, chợt mỉm cười khi thấy ngọt đầu môi. Cảm ơn anh đã đến và cho em những cảm xúc khó phai. Những hỉ, nộ, ái, ố luôn luôn tồn tại trong kiếp người, nên khó trách ai vô tình quên lãng, chỉ trách duyên đến nhưng phận lại không thương.

27-03-2017 01:35:00

Duyên nợ đã trả hết cho nhau rồi, cứ thế mà rời xa. Mai này có gặp nhau trên đường đời tấp nập kia, em vẫn sẽ gọi tên anh đong đầy như thế. Cảm ơn đã ở bên, cùng em đi hết một đoạn đường sóng gió. Cảm ơn thanh xuân tươi đẹp của em từng có anh.

26-03-2017 01:30:00

Em luôn mơ ước được nói cho anh biết rằng em rất thích anh, nhưng có thể sao? Em sợ khi nói ra, sợ khi tình yêu chạm ngõ thì ngay cả tình bạn này em cũng không giữ được nữa. Em sợ khi bỗng dưng ai đó gọi tên anh, sợ khi hồi ức về anh vây quanh, sợ mỗi khi cô đơn một mình, vì khi đó em lại nhớ anh… Không phải vì cô đơn mới nhớ anh, mà vì nhớ anh nên mới thấy cô đơn. Em luôn cố gắng không nghe theo trái tim của mình, em sợ sẽ vô thức đáp lại quan tâm của anh, em sợ bản thân sẽ rung động, và em sợ khi ấy em sẽ lại yêu anh…

back to top