13-07-2017 01:30:00

Cuộc tình bình yên của chúng tôi cứ ngỡ sẽ êm đềm như thế, ngày tôi nhận được dòng tin nhắn "Dừng lại thôi... anh chán em rồi" tôi như chết lặng. Tôi bắt đầu lục tung trí nhớ xem mình đã gây ra lỗi lầm gì, tôi bắt đầu từ dày vò rằng hay do tôi không xinh đẹp, không thông minh, không giỏi giang, hay do tôi quá đơn giản và không cuồng nhiệt...

12-07-2017 01:30:00

Một người từng rất thương em, rất thương Hà Nội đã bỏ đi rồi. Em không khóc. Trong khoảnh khắc anh buông lời chia tay ấy em chỉ nhìn anh mà lặng lẽ, nở một nụ cười đầy gượng gạo rồi dõi mắt theo bóng lưng quen thuộc ấy khuất dần dưới bóng hoàng hôn đang đổ xuống. Không phải em không muốn khóc mà em chỉ đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.

11-07-2017 01:30:00

Tháng Bảy vẫn nắng nhưng không đáng ghét như trước nữa bởi tháng Bảy có anh. Phải chăng sinh ra vào mùa nắng nên anh mới ấm áp như vậy? Em hạnh phúc và biết ơn vì những điều anh đã mang đến, về quá khứ, hiện tại và thậm chí là tương lai của chúng mình, anh ạ.

10-07-2017 01:30:00

Tôi rất sợ, sợ một ngày lướt qua nhau trong hai hoàn cảnh khác biệt. Tôi sợ mình chẳng dám dừng lại và đối diện với ký ức mình từng nâng niu. Chẳng ai yếu đuối trong tình yêu cả. Chỉ là vì chúng ta còn yêu, và đã yêu rất chân thành nên mới xót xa. Phụ nữ vốn rất dễ chạnh lòng. Nhất là trong những mối quan hệ mà mình biết rõ bản thân đã đặt vào đấy nhiều hy vọng và ước mơ.

09-07-2017 01:30:00

Bài học nào trong cuộc sống ta cũng cần một người thầy, duy chỉ có học cách yêu một người là ta phải tự học lấy... Trưởng thành sau bao nhiêu vấp ngã và đổ vỡ, để rồi ta nhận ra, tình yêu kì diệu đến mức thay đổi con người ta - nuôi cảm xúc của ta lớn lên từng ngày, từng ngày như thế.

08-07-2017 01:30:00

Những chiều mưa cuối tháng năm lất phất buồn, trên chiếc xe đạp anh chở em ngồi sau với khuôn mặt ướt mềm. Mình đã từng lang thang rất nhiều.Và em có còn nhớ? Về những bản nhạc lúc đó hai đứa đã từng nghe? Thật vui, vì đôi khi anh vẫn vô tình bắt gặp lại những giai điệu thân thuộc và cũ mèm đó.

07-07-2017 01:30:00

Em tự hỏi một năm qua, em là gì trong anh? Tại sao mang đến cho em nhiều hi vọng, rồi cuối cùng dập tắt đi không chút vướng bận? Anh có từng nhìn lại khoảng thời gian hai ta đã trải qua. Phải chăng anh chỉ cần người để lắp đầy cuộc sống thiếu thốn tình cảm của anh, không phải là em thì cũng là một người khác.

06-07-2017 01:30:00

Tình cảm là một thứ thật sự màu nhiệm, sự yêu thương khởi điểm từ một người thì cũng ngọt ngào và đủ vị không kém nhưng vì yêu một mình nên thiếu cái nắm tay đi hết con đường đời phía trước. Nếu một ngày, tôi là nhân vật phải nói “Mình yêu nhau được không anh?” thì tôi không mong nhận được câu trả lời. Nhưng tôi sẽ như cô gái ấy, can đảm một lần.

05-07-2017 01:30:00

Chỉ sau một ngày gặp lại nhau, mọi thứ trong em chợt ùa về. Tim em lại khẽ rung động khi được anh quan tâm, lo lắng. Nhìn vào ánh mắt anh, sự kiên định ban đầu trong em như dần mất. Một cái tay nắm tay, một nụ hôn nhẹ vào tay đủ làm tim em lỗi nhịp. Từng câu nói, từng cử chỉ của anh sao lại khiến em bận lòng đến vậy? Phải chăng lại một lần nữa, em đã yêu anh?

04-07-2017 01:30:00

Có những ngày mình tựa đầu vào vai nhau mà nghe chông chênh đến lạ. Rõ ràng hơi thở anh vẫn rất gần và vòng tay anh vẫn vững chãi như xưa, vậy mà em ngỡ chỉ còn mình em đơn độc giữa thành phố xa lạ này.

03-07-2017 01:30:00

Tôi biết, chúng ta không phải là loại quan hệ yêu đương, cũng không phải chỉ dừng lại ở mức bạn bè, lại chẳng thể cùng nhau đi lâu dài. Chỉ đi bên nhau, làm nhiều việc cùng nhau, có những phút giây vui vẻ cũng nhiều khi mệt mỏi đến chán chường cùng nhau. Quãng thời gian gần một năm, quả thật không dài, cũng chẳng thể gọi là đủ để chứng minh bất cứ điều gì. Đôi lúc tôi tự hỏi những dòng cảm xúc dành cho cậu liệu có phải là những ngộ nhận hay là phút giây yếu mềm, cô đơn mà bám víu lấy chút hờ hững quan tâm của cậu để cho rằng đó là chân lý, là điểm tựa cho cuộc đời mình.

back to top