15-05-2017 01:30:00

Người ta nói tình đầu là khó quên, nhưng không phải là không quên đúng không anh? Chắc sẽ mất một thời gian dài, nhưng em cũng sẽ tốt thôi. Dù sao thì, mỗi ngày cũng chỉ là bớt đi vài lời kêu ca, than vãn, bớt đi mấy câu nũng nịu thôi mà.

12-05-2017 01:30:00

Em không có quyền chọn lựa ba mẹ, gia đình hay nơi mình sinh ra, và em cũng không cảm thấy xấu hổ với xuất thân của mình, ngược lại em cảm thấy rất tự hào về ba mẹ về gia đình mình, là nhà nông nhưng ba mẹ cho chúng em ăn học đường hoàng, thà cái bụng của ba mẹ trống rỗng nhưng tuyệt đối ba mẹ không để cho con cái mình có cái đầu trống rỗng.

12-05-2017 01:05:00

Thì ra bấy lâu nay anh luôn qua tâm đến tôi mà tôi không hề hay biết. Tôi lại còn lạnh nhạt với anh. Tôi không biết trân trọng thời gian khi chúng tôi còn ở bên nhau. Để giờ anh đi rồi tôi mới cảm thấy nuối tiếc. Tôi ước thời gian quay trở lại để chúng tôi sẽ có những tháng ngày vui vẻ bên nhau. Tôi cầu mong có một ngày được gặp lại anh để nói lời xin lỗi.

11-05-2017 01:30:00

Chúng ta đã từng uống chung một tách cà phê buổi sáng, cùng nhau nấu những bữa ăn, cùng ôm nhau qua những ngày cô đơn len lỏi đến tận sâu tâm can. Và… hơn hết, chúng ta đã từng nhấp chung những vị cay đắng của cuộc đời. Tất cả những điều ấy, đâu dễ lãng quên.

11-05-2017 01:30:00

Tại sao em không xuất hiện sớm hơn? Tại sao nhất định là khi này? Chính thời điểm này, khi anh không còn là những năm tháng rực rỡ của tuổi trẻ, của đỉnh cao sự nghiệp? Tại sao không phải là cuối năm đó mà phải là một năm sau, khi anh về nước, ta nhìn thấy nhau? Trong thành phố chật hẹp này, ta đi qua nhau bao lần, ta lướt qua nhau bao bận, tại sao anh phải đi xa tới vậy, lâu tới vậy để rồi trở về gặp em?

11-05-2017 01:22:00

Người ta nói xa mặt thì cách lòng, còn khi hai người mà cứ gặp nhau hoài mà chỉ chia sẻ, tâm sự với nhau thì trước sau cũng nảy sinh tình cảm. Bởi vậy cho nên, khi gặp nhau bên ngoài nhiều hơn các cuộc nói chuyện điện thoại, em vô tình không biết rằng mình càng xoáy sâu vào mối quan hệ đó. Nhưng cuộc sống thì vẫn luôn có một cái giá, cái giá đánh đổi đôi khi sẽ là rất đắt vì trên ngón áp út của anh vẫn đeo chiếc nhẫn cưới.

10-05-2017 01:30:00

Tình yêu, rốt cuộc là gì khi những yêu thương kia không đủ sức để níu giữ người ở lại. Cô cũng không thể trách cứ hay phản đối việc anh rời Hà Nội. Nhưng cô bỗng thấy lòng hụt hẫng, hoang hoải như vừa đánh mất một thứ gì đó rất thân thuộc.

09-05-2017 01:30:00

Thanh xuân của em vì có anh nên trọn vẹn, nụ cười của anh là điều mà em trân trọng nhất. Anh đã từng là tất cả mến thương trong em. Mai này, khi anh khoác lên mình bộ áo vest, trở thành chú rể của người ấy, em sẽ mỉm cười quay đi, từ biệt một người đã từng là thanh xuân của mình trong những năm tháng vội vã...

09-05-2017 01:15:00

Tớ gọi cậu khi tớ cần, cậu sẵn sàng đến vì cậu là người tốt bụng đến không tưởng. Tớ thì chưa từng giúp cậu được gì. Tưởng như chỉ có sự cho từ cậu đến tớ. Hay nhỉ. Thế mà tớ lại thích cậu mà cậu chỉ coi tớ đơn giản như một người bạn. Bạn thân.

08-05-2017 01:30:00

Em đã từng nghĩ, cho dù thành phố này có bao nhiêu ngả đường, em cũng chẳng bận tâm mà nhớ đến. Vì mỗi lần em gọi, anh luôn bên cạnh đi cùng em, hoặc ít nhất cũng sẽ hướng dẫn em một lối đi nhanh nhất. Vậy mà bây giờ, mỗi khi lạc đường, em chỉ biết lái xe trong vô thức, chứ chẳng dám gọi anh nữa. Bởi vì mình còn là gì của nhau nữa đâu.

back to top