23-02-2018 01:30:00

Anh có biết không, mùa đông ùa đến đã lâu lắm rồi mà cả hai chúng ta vẫn chưa thể tìm thấy nhau. Phải chăng chúng ta cứ mãi đi lạc, chả bao giờ gặp được mảnh ghép của đời mình. Anh sẽ không chê em chứ khi cái ngày chúng ta gặp nhau thì em đã thôi không còn trẻ, xinh xắn và hồn nhiên như những cô nàng mười tám, đôi mươi ngoài kia nữa.

22-02-2018 01:28:00

Tôi dành cả tuổi thành xuân để đi tìm một tình yêu nhưng cuối cùng lại tự nhận về những nỗi đau mà chẳng có ai hiểu. Tôi thương anh, yêu anh nhưng lại chỉ là từ một phía. Anh khiến tôi phải ngổn ngang giữa câu chuyện chỉ của riêng mình.

21-02-2018 01:30:00

Em à, nếu buông được thì cứ buông đi em, em hãy để dành người trong bầu trời kỷ niệm, để nỗi đau người mang ngủ yên trong ngăn cửa tâm hồn em.

14-02-2018 01:30:00

Ngày cuối cùng em cũng không thấy anh cười mà lại la rầy em sao đã gầy rồi còn ít ăn, ăn nhiều vào đừng có để thừa sẽ phí lắm. Rồi em cũng chỉ cười cười rồi nhìn luôn, chẳng ăn được miếng nào. Nếu biết đó là ngày cuối cùng em được thấy anh, nếu em biết được đó là cái ngày định mệnh, em đã nghe lời anh rồi, đã ăn cho anh vui, chọc cho anh cười vì nụ cười anh rất đẹp.

13-02-2018 01:31:00

Noel không có anh bên cạnh, em tủi thân một chút thôi. Ngày đầu tiên của năm mới, không có anh bên cạnh, em cũng tủi thân một chút thôi. Nhưng anh ạ, sắp tới là Valentine rồi, Lễ tình nhân đầu tiên khi hai ta là của nhau, không có anh bên cạnh, em tủi thân nhiều lắm đấy.

10-02-2018 01:30:00

Trong phút giây anh chật vật, anh hoang mang, em cũng trở lên hoảng loạn. Em lại mong người ấy trở về bên anh. Vì em chẳng muốn nhìn thấy anh đau khổ như vậy nữa. Vì em đã nhìn thấy nụ cười đẹp nhất của anh khi bên cạnh người ta, nụ cười không ưu phiền gượng gạo.

09-02-2018 01:30:00

Anh có biết tuyệt vọng là như thế nào không? Là khi chính đôi bàn tay của mình xóa bỏ, đạp nát đi cái khu vườn đẹp đẽ mà mình tạo nên. Là khi em luôn cố bảo lý trí gắng chống chọi cho con tim ngưng rên rỉ để đi qua cơn giông bão này. Là khi tình yêu xây dựng trong ba năm bỗng hóa thành tro tàn trong vòng ba giây.

07-02-2018 01:30:00

Ly cafe đen không đường của anh đã vơi hơn nửa, đàn ông thường như thế nhỉ, thích nhâm nhi cái vị đăng đắng đầy ma mị ấy. Cô bỗng gật gù: “Ừ thì, chẳng phải người ta hay ví cafe như một người đàn bà mang bùa ngải, cafe là gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn sao?”

back to top
+