23-07-2018 01:27:00

Rừng cười, tôi đã tưởng rằng là khu rừng của vui vẻ, hạnh phúc, mà hóa ra lại là khu rừng của chiến tranh tàn khốc. Sáu cô gái nhỏ bé, các cô đã sống và chiến đấu oanh liệt, không phải với khói đạn, mà với cô đơn. Để rồi, trong một ngày nọ, căn bệnh quái ác giày vò không chỉ thân xác, mà còn cái lòng trinh bạch của tâm hồn các cô. Đau đớn làm sao!

19-07-2018 01:22:00

Tại sao cứ phải đi du lịch đến những vùng thật hẻo lánh, kết bạn với những người vô bổ và phù phiếm hơn cuộc sống phù phiếm của thủ đô London? Tại sao lại cứ phải đến những miền ở đâu đâu, hoài phí tiền bạc, hoài phí thời gian cho những kiếm tìm vô mục đích, mà chính những điều mình cần trân trọng lại không nhận ra?

18-07-2018 01:24:00

Mưa lúc nào cũng buồn, có ai gọi là mưa vui bao giờ? Nhưng tại sao khi còn có anh bên cạnh, vòng tay anh nhẹ nhàng ôm lấy vai em dưới những cơn mưa, em lại chẳng nhận ra điều đó. Em còn cảm thấy ấm áp ngay cả khi trời mưa. Còn hôm nay, khi chẳng còn vòng tay nào chở che, chẳng còn ai bận tâm em có bị ướt hay không, mọi thứ lại khó khăn đến thế.

16-07-2018 01:26:00

Khi đọc “Một ý niệm khác về hạnh phúc”, tôi đã trăn trở rất nhiều và tôi tin sẽ có nhiều người khác cũng giống như tôi mỗi khi nghĩ về TÌNH BẠN. Tình bạn giữa Agatha và những người bạn của cô thật sự khiến người ta phải ngưỡng mộ, phải trân quý. Trong những năm tháng tuổi trẻ, họ có nhau, cùng nhau sẻ chia hạnh phúc, buồn vui, vinh nhục. Khi đã là những ông, những bà, họ có nhau, giúp đỡ nhau tìm lại tự do, hạnh phúc.

08-07-2018 01:25:00

Lần đầu tiên ta biết thế nào là cảm nắng một người, họ vui ta vui, họ buồn ta buồn, họ đau như chính bản thân ta đau. Lần đầu ta biết muộn phiền vì một người lạ. Mọi dư vị của tình đầu đều như những mối tình khác, nó giống như thanh socola – ban đầu rất ngọt ngào, mang lại cho người ta cảm giác dễ chịu nhưng tận cùng lại vương vấn một vị đắng nhẹ trên bờ môi.

05-07-2018 01:23:00

Qua thời gian, chúng ta có lẽ đều sẽ thay đổi, dù là cách này hay cách khác song những tình cảm chân thành, tình yêu gia đình sẽ sống mãi và ngọn lửa của yêu thương sẽ không bao giờ phải tàn lụi.

06-06-2018 01:27:27

Mỗi một phút trôi qua chúng ta chẳng thể nào níu giữ, con tim vì thế cũng thôi hững hờ mà lặng lẽ đi tìm một bờ vai mới. Nơi mà ta có thể chia sẻ, thấy hiểu và đồng cảm, nơi mà ta có thể viết tiếp câu chuyện cổ tích của đời mình.

back to top
+