Anh có đợi em được không? (Vlog Radio)

Tác giả: Bùi Phương Dung
Giọng đọc: Việt Nho
03-12-2017 01:00:000
Loading the player...

                             blogradio.vn - Mọi thứ với em bây giờ quá hỗn độn và em chưa thể tìm cho mình một lối ra. Em vẫn nghe mình hoang hoải trong từng giấc mơ. Nghe mình chênh vênh khi chiều tà xuống phố. Vẫn thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, lặng im và mằn mặn. Chỉ hi vọng anh đủ kiên nhẫn để đợi em trở về, trở về là em với những nói cười nhắng nhít. Anh có đợi được em không?


***

Có những ngày thật lạ, trượt ra khỏi quỹ đạo của cảm xúc quen thuộc, lạc khỏi những thói quen thường nhật, chệch mất những nhịp yêu thương, ta dường như trở thành một người khác. Đó là những lúc ta chỉ muốn ở một mình, để tìm ra điều gì đang xảy ra trong tâm hồn ta, tìm lại sự bình yên quen thuộc. Bạn đã bao giờ có những tháng ngày như thế? Tác giả Bùi Phương Dung đã viết vể những ngày tháng như vậy trong bài viết “Anh có đợi em được không?” Mời bạn cùng lắng nghe và cảm nhận.

Sài Gòn bao giờ hết nắng thế? À, em quên mất, Sài Gòn có bao giờ thôi nắng đâu. Hết nắng lại mưa. Em và Sài Gòn giống hệt nhau, đỏng đảnh, tính tình thay đổi như thời tiết, khó chiều lắm.

Miền Nam cũng có những ngày ỉu như bánh quy để lâu ngày trong không khí, nắng chẳng buồn lên, mưa chẳng buồn nặng hạt. Từ góc cửa sổ quán cafe nghiêng mình chếch xuống phía ngã tư, thấy phố vắng người, đường hanh hao như đang giấu điều gì phiền muộn. Mấy cột đèn xanh đỏ ì ạch, hình như đèn xanh đang chậm rãi chuyển vàng.

Những buổi giao mùa lê thê, bẽn lẽn khiến người ta oải đến rỗng lòng. Điện thoại đổ chuông, tin nhắn của anh đến, em đọc nhưng cũng chẳng buồn reply. Xin lỗi, hôm nay thiếu nắng, em muốn ở một mình trầm lặng!

Có những ngày xúc cảm học cách biết chùng chình anh ạ. Em đánh rơi đâu đó niềm hân hoan những tối ngồi nói chuyện với anh qua màn hình vi tính, đánh rơi cái ngượng ngùng khi anh nói muốn ôm em một cái, đánh rơi cả việc thì thầm qua điện thoại rất khẽ rằng “em nhớ anh!”

Anh có đợi em được không?

Em quên mất phải mỉm cười khi anh nói yêu em, quên mất trái tim mình phải loạn nhịp khi nghe những lời anh hứa hẹn, quên mất mình phải ghen khi anh trêu đùa về một cô gái nào đó, quên mất rằng chúng mình vẫn yêu nhau.

Em đánh rơi hết những tháng ngày cần anh vào một nỗi chán chường không tên. Là những ngày cần một cái nắm tay nhưng chỉ có nhiều hơn một khoảng trống. Những ngày thấy lòng thiếu nắng, tình yêu chậm rãi như người giữa phố hãm ga khi trông thấy đèn vàng.

Có những ngày hình như hạnh phúc muốn nghỉ ngơi anh ạ. Khi những thói quen cứ lặp đi lặp lại, khô khan đến ráo hoảnh. Quanh quẩn, rối đường, vẫy vùng, quan tâm bao nhiêu cũng chỉ làm tình yêu ngược hướng. Thốt lên thì dễ, nhưng mấy ai đánh vần được hai chữ tình yêu. Nó chẳng thể giản đơn là câu chuyện một người chỉ nói yêu một người là sẽ ở cạnh nhau đến dài lâu.

Chẳng có định mệnh nào dạy cho ta cách yêu một người mà không cần cố gắng. Tất cả đều thuộc về mình, và những hành xử vốn của trái tim. Và thi thoảng em vô tình làm anh lo lắng, khổ sở, em biết nhưng chẳng thể nào làm khác được. Em cứ cuộn tròn trong cái thế giới của riêng mình, không muốn ai bước vào, thực tế là sợ ai bước vào rồi sẽ không hiểu được những thứ trong đó và nói những câu mà em chẳng còn xa lạ gì, giống như câu nói của cô nàng Naoko trong cuốn tiểu thuyết Rừng Nauy mà em đã từng đọc:

"Cậu chẳng nói được điều gì mà mình chưa biết. Thả lỏng người đi, và mọi thứ khác của cậu sẽ nhẹ nhàng hơn. Nói thế với mình thì có nghĩa gì? Nếu mình thả lỏng thân xác mình bây giờ, mình sẽ tan rã. Mình đã luôn sống như thế này, và đó là cách sống duy nhất mà mình biết. Nếu mình thả lỏng trong một giây, mình sẽ không thể tìm được đường về. Mình sẽ tan thành từng mảnh, và những mảnh ấy sẽ bị thổi tung đi khắp nơi. Tại sao cậu không thấy được điều đó?”

Mọi thứ với em bây giờ quá hỗn độn và em chưa thể tìm cho mình một lối ra. Em vẫn nghe mình hoang hoải trong từng giấc mơ. Nghe mình chênh vênh khi chiều tà xuống phố. Vẫn thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, lặng im và mằn mặn. Chỉ hi vọng anh đủ kiên nhẫn để đợi em trở về, trở về là em với những nói cười nhắng nhít. Anh có đợi được em không?

© Bùi Phương Dung – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top