02-03-2017 01:25:00

Hai năm, chúng tôi biết nhau, yêu nhau và đến với nhau, chuyện tình chúng tôi không dài như chuyện tình chin năm, không đủ thăng trầm sóng gió như những câu truyện ngôn tình, mà tình yêu của tôi đơn giản là chờ đợi mà thôi. Tôi chỉ cần đứng đó, anh dù đi đâu cũng về bên tôi.

01-03-2017 01:20:00

Tôi bước như chạy về phía trước, mong mình sẽ tới nơi kịp trước khi mặt trời mọc. Tôi chạy đua với bình mình, chạy đua với mặt trời. Tôi đến nơi vừa kịp lúc những tia nắng đầu tiên xuất hiện trên đường chân trời xám nhạt. Và cũng là lúc chuyến bay đầu tiên đang vào đường băng chuẩn bị cất cánh. Gió lùa thông thốc qua khoảng không gian rộng lớn. Tôi giơ bàn tay của mình ra. Năm ngón tay in lên bóng chiếc máy bay to lớn đậu phía xa xa một vệt đen mờ mờ.

28-02-2017 01:20:00

“Chúng mình cưới nhau đi.” - Nàng bảo anh thế, anh, anh chết đứng người, cái cảm giác muốn nổ tung, muốn gào lên cho thế giới biết anh hạnh phúc biết bao khi nghe câu ấy. Anh nhìn nàng trân trân, tại sao luôn là nàng, là nàng nói yêu anh, rồi nàng cầu hôn anh.

27-02-2017 01:20:00

Hai người phụ nữ, hai người mà tôi thương chỉ biết đứng nhìn tôi phản ứng, một người lộ vẻ bất ngờ, hoảng hốt. Người còn lại nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào và lặng thinh. Tôi cũng đau nỗi đau của hai người nhưng giờ trong tình cảnh này tôi không thể bảo vệ cả hai, tôi chỉ biết bảo vệ em để cứu lấy tình yêu. Còn má, tôi trở thành đứa con bất hiếu.

26-02-2017 01:34:48

Thanh xuân vốn là thế, tươi đẹp và rực rỡ biết bao! Dù sao tôi cũng cảm ơn anh vì đã cho tôi những năm tháng được học tập và yêu hết mình. Bởi tôi vẫn luôn tâm đắc một câu nói “Tuổi 18 chúng ta sẽ dễ dàng yêu một ai đó. Cũng thường lo âu những chuyện cỏn con. Tuổi 18 người lớn thường hay nói, chúng ta dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Nhưng lúc ấy, chúng ta đều thật lòng. Dốc lòng dốc sức hơn cả người lớn”.

24-02-2017 01:22:00

Đôi lần chúng ta cảm thấy mình chán nản và tuyệt vọng trong những nỗi buồn, họ thường chọn chạy trốn hoặc vô cảm. Nhưng rồi càng chạy trốn càng ám ảnh mà thôi. Thay vì gồng mình trốn chạy thì hãy nhìn những nỗi buồn trong mình, đối diện với những gì mình đã chịu đựng.

23-02-2017 01:20:00

Con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ. Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững.

22-02-2017 01:20:00

Sẻ? Bạn gái? Nguyệt đưa mắt xuống nhìn chiếc đồng hồ - món quà Minh đã tặng cô vào ngày sinh nhật hai năm trước. Từ sau đêm đó, điều duy nhất Nguyệt nhận được chỉ là sự im lặng đáng sợ từ con người kỳ lạ kia. Rồi vài ba hôm sau, Nguyệt nhìn thấy Minh được gắn thẻ trong ảnh đại diện facebook của một cô gái xa lạ. Tấm ảnh lưu lại hình ảnh rất đỗi tình cảm của đôi nam thanh nữ tú. Nguyệt "À" một tiếng rồi bật cười.

21-02-2017 01:22:00

"Tôi đã tìm thấy chàng trai ấy, một người vừa gặp đã yêu, gặp lại càng yêu mãnh liệt hơn. Một người có thể khiến tôi tình nguyện gắn bó cả đời. Trãi qua bao mùa xuân hạ thu đông, trãi qua bao lần xốn xang với những người con trai khác, rốt cuộc, trái tim tôi vẫn một lòng hướng về chàng trai ấy."

20-02-2017 01:20:00

Chữ nhưng bóp nát trái tim tôi hoang hoải, anh là người đàn ông đã có vợ, là người dù đã từng yêu và quan tâm nhiều như thế nào đi chăng nữa cũng không còn thuộc về tôi, Cận không còn là của tôi. Bên kia con phố, thật gần mà cũng thật vời vợi xa xôi…

back to top