30-01-2017 01:30:00

Cho dù là ai, đã từng ghi nhớ một người, sau này dù đi cùng nhau hết đoạn đường đời hay phải dừng lại ở một khúc nào đó thì hẳn mỗi khi nghĩ về người ấy dù thấy đau lòng hay hạnh phúc cũng sẽ chứng minh rằng thời thanh xuân của cuộc đời, bạn đã từng yêu tha thiết.

29-01-2017 01:25:00

Hôm nay, bữa ăn có vẻ tươm tất hơn mọi khi rất nhiều. Không khí gia đình cũng trở nên đầm ấm và vui vẻ hơn. Vừa ăn, mọi người lại kể cho nhau nghe đủ chuyện từ nhà ra phố. Thỉnh thoảng, ông bà Phong lại quay sang nháy mắt nhau cười thủ thỉ đầy vẻ bí mật. Trong nhà ngập tràn tiếng cười nói rộn ràng chẳng khác gì ngày Tết.

27-01-2017 01:25:00

Gia đình này quá hảo tâm, hắn không thể làm việc xấu với họ được. Hắn chợt liên tưởng đến người cha đã khuất. Ngày còn sống, ông luôn dạy dỗ hắn: đói cho sạch, rách cho thơm. Hắn nhớ đến những giọt nước mắt của mẹ khi ngăn cản hắn bỏ quê lên thành phố, chỉ vì sợ hắn sa vào cái xấu. Hắn cần làm một việc ngay lúc này là tìm cách trả lại số tài sản đã lấy, xong mau chóng rời khỏi đây. Có lẽ viện cớ vào nhà vệ sinh rồi để lại trong đó mà thôi!

23-01-2017 01:20:00

Hình ảnh về người con gái tôi đã yêu lại hiện lên trong tâm trí. Từng góc phố chúng tôi qua, từng quán chúng tôi đến. Cảnh vật đều đẹp hơn khi có cô ấy. Từng khoảnh khắc tuyệt đẹp của cô ấy vừa được tôi lưu trữ bằng ống kính vừa được tôi lưu trữ bằng cả tâm hồn.

22-01-2017 01:30:00

Hình như anh còn yêu cô thì phải, nhưng mai anh lấy vợ rồi mà, nốt hôm nay thôi, cô và anh sẽ chẳng nghĩ về nhau nữa, khi anh và cô mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng…

20-01-2017 01:27:00

Ai cũng có thời thanh xuân với nhiều kỷ niệm đẹp, khó quên. Chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, sống không vội vàng, luôn nhìn cuộc sống bằng ánh mắt trong veo và tâm hồn ngây thơ, giản đơn và thánh thiện. Theo thời gian, chúng ta dần thay đổi. Kỉ niệm cũ giờ đã xanh rêu. Lá thư xưa đã ố vàng theo thời gian, chữ nghĩa đã phai dần cùng năm tháng.

19-01-2017 01:22:00

Cậu nắm tay nó thật chặt thay một cái chào tạm biệt ra về. Gió mùa táp vào mặt nó, mặc kệ cảm giác rát buốt của những vết nẻ trên gò má, hít một ngụm không khí lạnh đầy lồng ngực nhưng lòng nó vẫn là một mối tơ vò. Giờ nó mới phát hiện ra, nó chẳng hiểu gì về chính mình, thậm chí Bách hiểu con người nó hơn chính nó. Sân thượng chỉ còn mình nó với gió lạnh thoang thoảng mùi thơm của hoa lưu ly vừa nở - loài hoa mang ý nghĩa “forget me not”.

18-01-2017 01:10:00

Ám ảnh nhất đối với Quyên chính là nỗi buồn của mẹ khi xa ba. Không một lần nào đọc thư hay điện thoại mà mẹ không khóc, không đầm đìa nước mắt trên khuôn mặt. Em cũng được nghe ba hỏi thăm tình hình học tập bằng giọng nói trầm đục của người đàn ông đang ưu tư. Vắng ba, giao thừa nào hai mẹ con Quyên cũng ôm nhau khóc. Bởi thế, em sợ sự cách xa giữa hai người yêu nhau.

17-01-2017 01:20:00

Từ xa tôi nhìn thấy chàng trai đó đứng xoay lưng về phía tôi đang nói chuyện với mọi người một cách vui vẻ. Tôi nhìn kĩ thêm một lần nữa, cơn choáng váng ập tới. Tôi đưa tay vịn vào tường để không ngã gục. Dù không trông rõ mặt mũi nhưng tấm lưng êm ái đó, tôi đã từng vùi mặt vào khóc rưng rưng trong lần phỏng vấn đầu tiên không thành. Làm sao tôi có thể quên được.

16-01-2017 01:05:00

Ngày tôi lên xe hoa đi lấy chồng, mặc dù tôi có gửi thiệp mời nhưng Khánh vắng mặt. Tuy nhiên trong số quà mừng có một hộp đựng bên trong một con gấu bông màu hồng rất to, không ghi tên người tặng. Chồng tôi thì cười bảo: “Ai lại đem tặng gấu bông cho đám cưới!” Nhưng chỉ mình tôi biết quà ấy của ai vì chỉ Khánh biết tôi thích các con thú nhồi bông mà thôi.

back to top