21-09-2017 01:20:00

Cơn mưa chiều nay lại tới bất chợt, mưa rơi, dòng người đang hối hả chạy mưa, có người mẹ trẻ nắm tay con rồi hai mẹ con cùng chạy vào một góc quán để trú mưa. Khoảnh khắc ấy làm cô thấy nơi sống mũi cay cay khóe mắt ướt nhèm, cô nhớ mẹ, nhớ cha, cô thèm cảm giác được yêu thương.

19-09-2017 01:25:00

Đưa tay chạm vào dấu mưa, cô thật muốn một lần ướt đẫm. Một điều muốn điên rồ và mãi chẳng thể là sự thật bởi cô biết mình chẳng có cách nào xuất hiện trước mặt Huy bằng một bộ dạng không tươm tất. Phàm là con gái luôn muốn đẹp vẹn toàn trong mắt người mình yêu, cô không phải là ngoại lệ.

17-09-2017 01:20:00

Bước chân tôi chậm dần rồi dừng hẳn, tôi thấy Lệ, Lệ đang ngồi co ro dưới đường, hai tay ôm đầu gối mà khóc nấc lên. Khóe mắt tôi chầm chậm rơi nước, tôi thờ thẫn đến gần ôm chầm lấy người bạn thân đang đau khổ, tôi thấu hiểu nỗi đau của nó, hiểu được tôi cần phải làm gì, tôi cũng khóc mỗi lúc một to.

16-09-2017 01:20:00

Anh luồn tay vào sau gáy, một tay ôm chặt lấy eo nó mà phủ môi mình lên cánh hồng đào nhỏ nhắn, ngoài trời mưa lạnh nhưng lòng nó lại đang cảm thấy ấm áp vô cùng. Nó nhất thời đỏ mặt, cúi đầu xuống đất không thốt lên được lời nào, nhìn cái bộ dạng cừu non tội nghiệp này của nó làm anh thích thú hơn bao giờ hết.

13-09-2017 01:25:00

Tại sao cậu không bao giờ nghĩ cho tớ dù chỉ một chút thế? Cậu chẳng bao giờ chịu cố gắng bất cứ điều gì, làm sao người khác có thể bên cậu được đây? Cậu lúc nào cũng chỉ biết chạy trốn và bỏ cuộc.

12-09-2017 01:20:00

Tình bạn đó, tình yêu chưa nói ra, tớ không viết nên hồi kết đâu vì tớ biết cậu luôn ở bên cạnh tớ. Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi. Nỗi buồn sẽ chóng qua thôi. Tớ tin một ngày nào đó tớ sẽ đứng trên đầu ngọn sóng, băng qua nghìn trùng biển khơi, qua ngàn mây muôn hình muôn sắc và rồi tớ sẽ lại thấy cậu mỉm cười với tớ trong ánh tịch dương hôm nào.

11-09-2017 01:26:00

Ngày kỷ niệm một năm tình yêu của bọn mình, chúng ta đã cùng nhau đi ăn. Mình cũng nhớ như in dáng vẻ bạn cúi người để tháo giày cho mình giữa quán mì cay đông kín người. Mặc dù bạn không phải người đầu tiên làm điều đó cho mình nhưng bạn là người duy nhất khiến mình hàm ơn vì hành động đó.

08-09-2017 01:20:00

Hóa ra khi tôi không muốn gặp em thì em sẽ không để tôi nhìn thấy được em. Chỉ có em đang ở một góc nào đó phía sau tôi, nhìn theo bóng lưng của tôi; em đang ở một góc nào đó im lặng, cầm cuốn nhật kí mang tên tôi.

31-08-2017 01:14:00

Có người nói Hạ Thanh không biết nên cho là bản lĩnh hay ngu ngốc? Thời gian đó một mình đã gánh chịu tất cả, chẳng nói chẳng rằng vẫn cứ vượt qua tháng ngày bầu bí như vậy.

back to top