15-12-2017 01:20:00

Trên đời này, thứ vô nghĩa nhất là câu xin lỗi, làm tổn thương nhau rồi xin lỗi liệu vết thương có lành được không.

14-12-2017 01:25:00

Tháng 12 năm ấy, tôi ôm trong tay bó cúc họa mi với ý định tỏ tình dang dở… Tháng 12 năm nay, tôi vẫn ôm bó cúc họa mi trong tay tặng em. Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi tặng em cúc họa mi, bởi vì sẽ chẳng còn tình yêu lặng lẽ nào nữa.

13-12-2017 01:25:00

Anh trở về sau những năm tháng kiếm tìm ước mơ đến mệt mỏi, nhưng tất cả những gì anh tìm được dường như chẳng phải điều anh mong muốn. Ước mơ của anh đó là vẽ nên những kiệt tác, nhưng sau ngần ấy năm rong ruổi, thứ duy nhất khiến anh nhớ đến là cô, là quán cà phê nhỏ của anh, nơi hai người gặp, và anh quyết định trở về nơi đó lần nữa.

12-12-2017 01:25:00

Cô những tưởng, khi bước qua những yêu thương tưởng như đã rút cạn đi sức lực trong cô như thế, cô sẽ chẳng thể nào yêu thương được nữa. Cô đã ngỡ rằng, bản thân mình chẳng thể nào tìm được bình yên lần nữa. Người ta vẫn nói, sau khi bước qua giông bão, con người ta sẽ càng mạnh mẽ hơn. Thế nhưng, để được trở nên mạnh mẽ như vậy, cần cả một quãng dài gọi là chông chênh tuyệt vọng.

06-12-2017 01:28:00

Anh hay ngồi cùng cô, một góc của hành lang bệnh viện. Cô thích ngồi như vậy và nhìn cô khi ấy quá đỗi cô đơn và nhỏ bé vô cùng. Cô của ban ngày là nắng là nụ cười và là sức sống. Cô của màn đêm, là ủ rũ, là nỗi buồn và có gì đó là sự tuyệt vọng hiện rõ thêm mỗi ngày.

05-12-2017 01:20:00

Gặp em, anh mới biết đến tình yêu. Trong đắng có ngọt, trong ngọt có đắng. Đó mới là một tình yêu hoàn hảo nhất, đúng không? Có nhiều lúc anh hoài nghi chính mình, không biết anh có thật lòng yêu em mà sao khi em đi, anh không một lần níu giữ? Nhưng nếu anh níu tay em lại, liệu em có thể đừng đi? Các giả thuyết anh đưa ra chỉ để an ủi chính anh thôi. Có lẽ tình yêu thôi vẫn chưa đủ.

04-12-2017 01:32:00

Khi chúng tôi dừng chân nơi đèn đỏ, trong buổi hẹn đầu tiên, Nguyễn đã áp sát má vào má tôi. Tôi khẽ quay lại thì tay Nguyễn đã đặt lên vai tôi khẽ khàng. Tôi cảm thấy ấm áp theo cách dại khờ nhất có thể. Như một phản xạ tự nhiên, tôi đặt nhẹ môi hôn lên vai Nguyễn. Tôi biết Nguyễn thích điều đó. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra rằng dại khờ có khi cũng làm con người ta hạnh phúc.

01-12-2017 01:22:00

Dưới con phố kia, một cặp đôi tay trong tay, dựa sát vào nhau bước đi bình lặng. Hạnh phúc, tình yêu họa chăng chỉ đơn giản thế thôi. Mưa gió mù mịt chẳng thể ngăn cản hai người yêu nhau về bên nhau. Trải qua bao hợp tan, thương nhớ ta chỉ cần biết vẫn có thể nắm tay người thương là đủ.

30-11-2017 01:25:00

Thật buồn cười, khi suốt sáu năm qua tôi luôn là người ở bên cạnh chăm sóc anh ấy, nhưng không một ngày nào anh ấy không nhắc đến tên cô, kể cả khi không có hình bóng cô tồn tại xung quanh, tôi vẫn không tài nào đi được vào trái tim anh ấy...

back to top
+