10-05-2017 01:16:00

“Anh gõ cửa trái tim em lâu rồi có biết không? Mở cửa cho anh nhé!” Yêu thương dâng tràn. Thật nhanh. Mắt nàng và anh chạm vào nhau, cảm xúc chạm cảm xúc, môi chạm môi. Và khoảng lặng về giữa thật lâu, để anh và nàng nhận ra: Mình đã về phía trái tim nhau.

09-05-2017 01:00:00

Đi đi về về một mình, đôi lúc An cũng thấy mệt. Mớ tiền kiếm được nhờ kinh doanh, An xoay xở mua được một căn nhà nho nhỏ. Ở đây, miếng đất vẫn chưa phải là miếng vàng. Có nhà rồi nhưng những đêm đi hội họp về muộn, nhìn cửa kính tối thẳm, tự dưng An muốn đi trốn. Hôm bất lực vì cố thay bóng đèn trần trong nhà vệ sinh rồi bị ngã, An tức tưởi khóc như thể bị ai hiếp đáp. Cảm giác cô độc cứ đeo bám An dai dẳng không thôi.

08-05-2017 01:25:00

Thói quen của An là mỗi chiều thứ 7 hàng tuần sẽ ghé kí túc đợi Kiên xuống, hai đứa cùng nhau đi siêu thị rồi bắt xe bus về quê. Lúc nào An cũng giành phần mua nhiều hơn. Kiên chỉ im lặng đi theo An qua mấy quầy đồ, thi thoảng lựa vài ba món thiết yếu hay túi bánh gói kẹo cho bé Mi ở nhà. Nhiều lần An định hỏi, trường cấp những triệu rưỡi tháng cơ mà, sao Kiên không mua nhiều hơn. Nhưng dầu có vô tư tới mấy An cũng thừa biết hoàn cảnh Kiên khác mình. Lâu lâu, hứng lên An lại mua vài thứ, tính tiền rồi giúi vào túi của Kiên, bảo là phần bé Mi. Ánh mắt Kiên lúc ấy nhìn An vừa vui vừa phức tạp kiểu gì.

07-05-2017 01:30:00

Trong sự cô đơn đến tuyệt vọng của khoảng thời gian ấy, tôi luôn hoài niệm về những thứ đã cũ. Những thứ đã từng là men say tình yêu dẫn lối, tôi đã từng yêu bằng tất cả những gì đang có. Một cách nào đó để tôi thoát ra, nhưng không thể được. Tôi thường lang thang quay lại trường, nơi mà tôi và cô gái tôi yêu có nhiều kỷ niệm để vơi bớt nỗi buồn.

05-05-2017 01:15:00

Yêu một người thật lâu, nhớ một người rất sâu. Hạnh phúc, đơn giản là mãi mãi bên nhau, mãi mãi nắm chặt tay nhau và chung lối về. Nhưng liệu có ai biết rằng “mãi mãi” kia là bao lâu? “Mãi mãi” vốn dĩ cũng chỉ là một khoảng thời gian mông lung nào nó mà chẳng biết điểm dừng ở đâu mà thôi. Những tưởng đến với nhau là mãi mãi nhưng hóa ra mãi mãi kia vốn dĩ nó ngắn ngủi đến thế.

04-05-2017 01:22:00

"Ừ thì mưa buồn!”. Tôi chỉ đáp lại ngắn gọn cùng một nụ cười nhẹ. Và rồi cả hai cùng nhìn những gợn mưa tuôn rả rích, liên hồi trên ô cửa kính ở phía ngoài trời kia. Mưa là cầu nối, là chất xúc tác để con tim vang lên lời ca yêu đời, là tuổi thanh xuân anh nắm em giữ của đôi ta. Và qua muôn vàn cơn mưa, tuổi thanh xuân bị đánh cắp của tôi lại trở về bằng chính cơn mưa tình yêu anh mang đến bên cuộc đời tôi, chỉ cần trái tim hòa chung một nhip đập thì họ sẽ mãi là của nhau.

03-05-2017 01:25:00

"Anh giờ ở đâu?" - Tôi lặp đi lặp lại câu hỏi ấy trong suy nghĩ, nữa muốn tìm anh, nữa lại sợ. Sợ điều gì tôi không rõ nữa. Rõ ràng con người ta luôn mâu thuẫn với chính bản thân mình. Người ta luôn muốn tốt cho người mình yêu nhưng lại sợ thấy người mình yêu hạnh phúc bên ai khác. Người ta luôn muốn tốt cho người mình yêu nhưng lại sợ thấy người mình yêu đau khổ vì ai khác.ạnh phúc của anh, dù rằng niềm hạnh phúc ấy tôi không may mắn có được.

02-05-2017 01:30:00

“Em ước được ở bên cạnh người em thích. Anh ấy là một lữ khách, vốn dĩ không thuộc về nơi này nhưng định mệnh đã đưa bọn em gặp nhau. Khi thích một ai đó, em chẳng cầu mong anh ấy sẽ đáp lại, chẳng cầu mong có một cái kết viên mãn, chỉ mong được bên người, thương người dù ngày mai người sẽ phải ra đi, chỉ mong được nhìn thấy người an vui, hạnh phúc. Như vậy là tình cảm trong em đã vẹn tròn rồi. Ánh sáng của sao băng chỉ sáng trong thời gian ngắn nhưng để lại hồi ức đẹp nhất. Chúng ta nên trân trọng mối nhân duyên mà ông trời ban tặng dù là mối nhân duyên ấy vĩnh hằng hay dở dang, không đúng sao?”

28-04-2017 01:28:00

Bình yên, không phải là đã quên một người, mà vẫn nhớ, nhưng không đau lòng nữa... Ngồi lặng yên một góc trong nhà thờ, nghe tiếng chuông nhà thờ ngân, tự nhiên anh thấy mình nhớ cô đến lạ, chỉ là nhớ mong thôi, chỉ là muốn nói chuyện với cô thôi, chỉ là một chút thôi.

27-04-2017 01:25:00

Cà phê đen là món nghiền của anh nhưng sao lần này Kiên thấy vị nó đắng đến lạ. Vị đắng của cà phê len lõi trong miệng và trôi nhanh xuống cổ họng khiến anh đột nhiên nhăn mặt phải với vội ly nước lọc bên cạnh. Không gian quán cà phê “Đơn Côi” vẫn y như cũ, bàn ghế và cả những bản nhạc Trịnh vẫn như xưa thế nhưng giờ đây anh và Lam mang một tâm trạng khác để “hẹn hò”.

26-04-2017 01:20:00

Bạn tôi bảo đừng quá nặng lòng hay đặt tình yêu lên trên tất cả mọi thứ, bởi vì sợ rằng một ngày chính tình yêu sẽ khiến tôi đau. Tôi chỉ cười, tỏ vẻ không quan tâm, tôi đang rất hạnh phúc vì những ngày có Phong bên cạnh, sẽ chẳng có lí do gì mà tôi phải bắt buộc mình thôi thương người mà thực lòng tôi muốn thương đến suốt cuộc đời này.

back to top