10-10-2017 01:20:00

Ai biết được đằng sau xe hàng rong ấy là cả một gánh nặng trên vai, có thể là những đứa con đang học hành dang dở, có thể là người nhà bệnh tật, có thể là nỗi lo cơm áo, gạo tiền hằng ngày. Thế nên mới có những tiếng rao đêm.

09-10-2017 01:20:00

Đến tận giây phút cuối cùng, anh vẫn quyết định không cho tôi một câu trả lời thích đáng. Chúng tôi rời đi, trả lại cho nhau những tháng ngày riêng biệt. Chỉ là, anh quên trả lại cho tôi đoạn tình cảm sâu đến đau lòng kia.

06-10-2017 01:20:00

Cô muốn cùng anh sóng bước cả đời này, cố chấp thay đổi bản thân chỉ mong rằng anh sẽ thoải mái, không hấp tấp vội vàng để anh không khó xử. Tình yêu của cô là như thế, không mạnh mẽ cuộn trào như sóng biển, cũng không to lớn như núi đá, nó chỉ âm thầm lặng lẽ như dòng suối nhỏ, thấm dần qua năm tháng nhưng đủ để bao mòn sỏi đá.

05-10-2017 01:20:00

Cô khóc, không phải vì anh xa lánh cô, không phải vì anh nặng lời với cô, mà là vì cô không thể giữ được anh ở lại. Cô chìm vào khoảng không vô định, ánh mắt ngây dại cứ nhìn mãi hướng đó.

04-10-2017 01:20:00

Hoàng vẫn nghĩ cô chia tay anh là do anh chỉ là sinh viên nghèo? Minh không khinh Hoàng nghèo, ba mẹ Minh cũng chưa bao giờ có suy nghĩ đó. Ba mẹ Minh còn rất quý Hoàng. Không phải Minh chia tay Hoàng là do Hoàng yêu Nguyệt Hồng - bạn thân của cô khi ba cô gặp chuyện sao?

03-10-2017 01:20:00

Cả hai nói cười với nhau tự nhiên như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, như là hôm qua hãy còn chơi với nhau rất thân, vô tư và hồn nhiên… như là, ngày mai Hoài vẫn sẽ ngồi sau yên xe tôi như thế!

02-10-2017 01:20:00

Hạnh phúc không thể nắm lấy đặt vào lòng bàn tay rồi cất giấu. Hạnh phúc tựa như nắng mai, tuy không chạm vào được nhưng đủ sưởi ấm trái tim trong khoảng thời gian nào đấy.

29-09-2017 01:20:00

Mẹ tôi bảo, tuổi thanh xuân bắt đầu khi con mười tám, đó là lúc con đủ chín chắn để bước ra cuộc đời, chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của bản thân, là lúc con đủ lông đủ cánh bay lượn trên bầu trời rộng lớn. Tuổi thanh xuân trôi qua rất nhanh nên hãy trân trọng những tháng ngày này.

28-09-2017 01:20:00

Tôi lập úp quyển sách để lên gối mình, ngẩng đầu nhìn xa xăm. Những mùa thu ở Vancouver dạy tôi cách đứng lên sau mỗi lần vấp ngã, dạy tôi quên đi những điều không đáng nhớ, dạy tôi cách sống tự lập nơi xứ người.

27-09-2017 01:20:00

“Lúc đầu ai cũng than khó khăn, thậm chí bỏ cuộc, không muốn bước tiếp nữa. Nhưng chính những khó khăn đó sẽ giúp đôi chân con vững vàng hơn trên chặng đường sau này.”

25-09-2017 01:20:00

Anh và tôi không cãi nhau, không một câu từ biệt anh im lặng rời đi. Điện thoại tắt, Facebook không online, tôi mất liên lạc, một ngày, một tuần, một tháng rồi cả một năm.

back to top