15-06-2017 01:20:00

“Nếu như những vết thương không thể tự lành được, thì hãy để thời gian bào mòn đi những vết sẹo. Và nếu như chốn cũ còn chứa những luyến tiếc và thương nhớ, thì hãy tìm cho mình một nơi thật xa, để trốn chạy những ký ức vụn vỡ.”

14-06-2017 01:22:00

Lúc ngồi cạnh Tân, Linh lại nghĩ đến Phong, Linh nghĩ anh đã rất kiên nhẫn khi ngồi hàng giờ nghe cô than vãn mà vẫn cười tươi và rồi vui vẻ đưa Linh đi ăn hay chở cô đi dạo quanh thành phố. Linh đã sai chăng? Cô đã đặt nhiều niềm tin ở Tân – một người bạn mới quen qua mạng mà phớt lờ Phong, cô suýt quên đi người bạn, người anh và một người luôn cạnh cô suốt bốn năm dù lúc buồn hay khi vui.

09-06-2017 01:05:00

Đã mấy hôm rồi nó nằm co ro trong phòng, phần vì lạnh quá, phần vì không biết phải đi đâu, có một mình thì biết đi đâu bây giờ. Hôm nay cũng vậy, nằm một mình trong phòng nghe headphone, đâu đó vang lên vài câu hát, hình như âm thanh phát ra từ quán cà phê đối diện ký túc xá: “Quà nào bằng gia đình sum họp, Tết nào vui bằng Tết đoàn viên…”, nó thoáng thấy buồn, thấy nhớ nhà nhưng nó cố không nghĩ gì thêm, nó sợ nó không kiềm chế được rồi sẽ khóc nức nở. Nó cố nghĩ đến những chuyện vui để quên đi cảm giác nhớ nhà, rồi nó thiếp đi lúc nào chẳng biết…

05-06-2017 01:28:00

Anh có bao giờ hỏi tại sao nhật ký này em lại viết cho anh không? Sự thật thì là vì không ai có thể thay thế được anh trong những ký ức mà em mang theo đến thiên đường. Anh có biết tại sao em lại yêu anh nhiều đến vậy không? Là vì em rất yêu anh!

02-06-2017 01:16:00

Tớ nhớ mãi ngày đó cậu biết không? Tan học, mưa vẫn cứ rả rích không nguôi, chiếc cub cũ kĩ dở chứng không chịu nổ máy. Bất lực, tớ gồng mình dắt chiếc xe nặng trịch, đội cả cơn mưa ra về. Vẫn là người con trai ấy, âm thầm, lặng lẽ phía sau dõi theo tớ, ngốc nghếch, điên rồ cùng tớ, bất chấp cơn mưa chầm chậm kề cạnh tớ đến chỗ sửa xe. Chiều hôm ấy, có một kẻ ngốc nghếch đã đưa một kẻ cố chấp về nhà. Hai kẻ tưởng chừng cách biệt ở hai thế giới khác nhau.

01-06-2017 01:21:00

Có lẽ, là khi tôi nhận ra xung quanh tôi chẳng còn ai cả, bạn bè không, người yêu, người thân cũng không. Nỗi cô đơn, thật đáng sợ! Bức ảnh của chúng tôi vỡ tan tành vì những bước đi loạng choạng của tôi, những vết thủy tinh cứa làm tôi tỉnh rượu. Cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực của tôi, trực giác của tôi, lần này, rất chính xác.

31-05-2017 01:25:00

Có lẽ, hiện tại em chưa thực sự can đảm để chấp nhận tình yêu của anh nhưng anh sẽ không từ bỏ đâu. Bởi vì, em chính là ngôi sao sáng của đời anh, mang lại niềm tin và hi vọng trong anh. Em đã làm thay đổi cuộc sống của anh và bản thân anh đã học được từ em sự hi sinh, niềm vui khi giúp mọi người. Và anh luôn tin tưởng rằng thời gian sẽ làm thay đổi suy nghĩ của em. Người đàn ông này sẽ chờ em suốt cả cuộc đời, chờ đến khi em đồng ý thôi.

30-05-2017 01:18:00

Tôi ngước nhìn anh, buổi chiều sao nhiều sương thế, anh ngồi đây ngay gần tôi, mà sao tôi thấy xa xôi, tôi lại cúi nhìn thành phố, có lẽ, anh không bao giờ thuộc về tôi, và vốn dĩ, anh không bao giờ thuộc về miền sương núi này.

back to top