24-07-2017 01:27:00

Tôi chẳng thể dùng cả đời mình để đợi Hoàng, trong khi anh mãi theo đuổi niềm vui mà đam mê. Thanh xuân của tôi đã trôi qua cùng anh, chàng trai có nụ cười má lúm thân thiện và đáng mến ngày xưa. Vậy nhưng tương lai phía trước có lẽ chỉ thuộc về riêng tôi mà thôi.

23-07-2017 01:30:00

Có phải khi yêu con người ta dại khờ như thế? Vì yêu mà tôi chấp nhận đánh đổi hết tuổi thanh xuân để bên anh, để nhìn người mình yêu vui vẻ rồi đau khổ vì một người con gái khác. Khi yêu trái tim thường chẳng nghe lời lý trí là vì thế đấy.

20-07-2017 01:20:00

Trên đường đời, chúng ta đã đánh rơi rất nhiều kí ức. Nhưng mà, có lẽ điều khiến ta cảm thấy tiếc nuối nhất, chính là chưa thể thực sự tạm biệt một vài người. Ví dụ như cậu ấy, ví dụ như thanh xuân.

19-07-2017 01:14:00

Vy đã chút được hết mọi đau đớn rồi. Con bé có thể ngủ thanh thản, như vậy cũng tốt. Nước mắt Nam chảy hàng dài, chỉ có tiếng nấc nghẹn anh ghìm trong cổ họng cùng những run rẩy của trái tim, anh muốn Vy ra đi trong thanh thản, trên bờ vai anh. Phía xa bầu trời, một ngôi sao rơi xuống mang theo ánh sáng ấm áp hiếm hoi trong mùa đông lạnh giá này.

18-07-2017 01:21:00

Những bức ảnh Vy chụp thường là những cơn mưa thay vì nắng. Vậy mà giờ đây, khi thế giới của cô sắp chìm trong bóng tối, Vy mới thấy những tia nắng mới rực rỡ nhường nào. Hai tròng mắt Vy nóng hổi chờ trực những giọt nước mắt trào ra.

17-07-2017 01:20:00

Vì sao Lọ Lem lại bỏ chạy lúc nửa đêm? Là để chúng ta biết rằng, cái gì cũng có giới hạn của nó. Kể cả những giấc mơ. Cậu không muốn mình cứ mãi mơ giấc mộng vô thật nên quyết định bay đến đất nước Phù Tang để gặp lại tình yêu của mình. Có lẽ, tôi cũng nên như vậy. Đã đến lúc tôi phải thức dậy, thoát khỏi giấc mơ vô vọng này và lại bắt đầu chuyến hành trình kiếm tìm yêu thương khác. Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó.

14-07-2017 01:15:00

Những năm tháng ấy, chúng tôi đã gửi lại sự cuồng nhiệt, điên cuồng của tuổi trẻ lại đây. Nhưng tôi đã chờ nguyên một buổi sáng mà chẳng gặp được Vân, có lẽ cô ấy đang hạnh phúc hoặc đã quên đi lời nói năm nào….

12-07-2017 01:18:00

Mưa rơi lộp bộp trên mái, chúng tôi ngồi dưới đó ngắm nhìn ngôi trường, ngắm nhìn hoàng hôn sắp tắt, ngắm nhìn tuổi trẻ đang dần đi qua, ngắm nhìn một nỗi buồn mang tên trưởng thành đang từng bước một tiến đến với chúng tôi. Dẫu biết ai rồi cũng phải lớn lên nhưng tôi vẫn luôn sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ đánh mất họ, sẽ đánh mất Dương – bông hoa hướng dương của tôi.

11-07-2017 01:17:00

An chọn nghề báo cũng vì ước mơ, cô sẽ được đi nhiều và sẽ được viết. Nhưng bao giờ cô mới làm được, bao giờ được đi như ước muốn và được viết như đam mê. Bốn năm nữa sau khi tốt nghiệp ư? Vậy giờ đến đấy cô không được viết, không được đi và phải tiếp tục với guồng quay hiện tại. Cô dần quên mất chính mình sau những ngày bon chen nơi thị thành, cô dần quên những khát khao, những ước mơ. An không viết nhiều như trước, cô như vô cảm với mọi thứ đang diễn ra.

06-07-2017 01:20:00

Cô lại giả vờ, giả vờ không quan tâm anh, giả vờ mình vẫn ổn, vẫn vui vẻ với cuộc sống. Nhưng Linh luôn nhớ đến anh trong mọi khoảnh khắc. Linh quyết định đi Đà Lạt để tạm quên đi mọi thứ, quên đi cuộc sống tất bật nơi thành phố năng động cô đang ở, quên đi chuyện bài vở trên lớp học và quên đi anh. Mà kỳ lạ thay, mỗi nơi cô đến, cô đều nghĩ tới anh, lại ước giá mà cô có thể đi cùng anh.

04-07-2017 01:22:00

Trước giờ tôi cứ nghĩ chỉ cần em bên tôi là đủ, chỉ cần thế thôi tôi sẽ giấu mãi nỗi lòng của mình mà bên em yên bình như thế. Nhưng trái tim em lại mang một bóng hình khác không phải tôi. Và tôi luôn ngây ngô không nhận ra những ngôn ngữ trong im lặng của em. Bẽ bàng là tôi lúc này, đau lòng là em lúc này. Chúng tôi bên nhau, em tựa đầu vào ngực tôi rưng rưng nước mắt, tôi lại càng đau đớn hơn ngàn lần.

back to top