25-03-2017 01:30:00

“Tại sao lại không tin vào duyên phận.” Đến lúc nhìn rõ câu trả lời tôi mới chợt nhớ ra vội vội vàng vàng mở bài viết lúc chiều mà mình đã để lại bình luận. “Tại vì người ta hay dùng hai từ duyên phận để làm lý do cho sự thay lòng.”

24-03-2017 01:25:00

Cô hay nguệch ngoạc trên giấy những câu hỏi viết cho anh, rằng: “Nếu được thay đổi một điều trong quá khứ anh sẽ muốn thay đổi điều gì?”. Anh nghĩ một lúc rồi nói: “Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Bởi vì nếu muốn thay đổi điều gì đó trong quá khứ thì hẳn đó là điều rất kinh khủng khiến anh muốn thay đổi. Mà anh thì không muốn nhớ lại bất cứ câu chuyện kinh khủng nào đó”. Cô nhìn anh, rồi lại viết: “Còn em, nếu em được thay đổi một điều trong quá khứ, em ngày hôm đó em đã không bắt chuyện với anh, gặp anh, yêu anh, để khiến anh bây giờ phải chịu nhiều muộn phiền như thế này...”.

22-03-2017 01:10:00

Dẫu biết mỗi người có một số phận riêng, nhưng sao thấy quý thấy yêu những con người như thế. Sống giữa khó nghèo mà tâm sạch, hồn trong, cứ sáng như ánh sao đêm dẫu nhỏ nhoi giữa mùa giông bão.

20-03-2017 01:31:00

Tôi vẫn nhớ câu cuối cùng mà anh nói “Còn một điều cuối cùng anh phải nói, anh vẫn yêu em.” Tôi cũng yêu anh ấy. Anh ấy cũng yêu tôi. Hà cớ gì cứ phải xa nhau? Xa nhau, không một câu chia tay, tạm biệt. Chúng tôi cứ thế, cứ im lặng rồi rồi chìm vào dĩ vãng.

18-03-2017 01:20:00

Để rời xa một nơi mình từng gắn bó quả thật không dễ dàng, nếu mình không muốn rời xa một vùng đất, không muốn rời xa một người, xa một con vật thì tức là giữa ta và thứ đó có mối lương duyên. Lương duyên không phải chỉ là người với người mà còn là người với vật, là người với đất, với rừng, với những thứ mà ta thương yêu.

15-03-2017 01:20:00

Bọn trẻ cũng nhìn nó cười với đôi mắt sáng rỡ, ánh lên những vệt sáng của hy vọng và niềm tin. Dường như bóng tối không làm bất cứ ai ở đây cảm thấy sợ hãi. Có thể bởi vì chúng đã quen với sự lạnh giá của chốn rừng núi, có thể vì suy nghĩ của chúng quá đơn giản và thánh thiện, cũng có thể vì những đứa trẻ ở đây biết chúng không chỉ đơn độc một mình, bên cạnh chúng còn có những người bạn và chúng sẽ không bao giờ bị bỏ rơi một lần nữa.

13-03-2017 01:18:00

Em cũng đã từng muốn đi rất xa, nhưng rồi, nơi này nhiều kỉ niệm quá, nên chẳng nỡ rời bỏ. Anh có nhìn thấy đám rêu xanh trên bức tường bọc quanh khu tập thể em sống không? Chúng xanh mởn vào những ngày hạ chói nhất và chết rũ giữa những cơn gió lạnh ào về, nhưng chưa một lần chúng rời khỏi bức tường ấy, vẫn bám chặt.

back to top