30-08-2017 01:30:00

Có những nỗi buồn vu vơ lắm. Nhiều khi ngổn ngang không biết bản thân đang buồn vì điều gì, có khi cũng chỉ vì nhìn quanh chẳng lấy một ai để bấu víu, để trấn an lòng mình rằng ta không hề cô đơn. Vì mình đã trưởng thành hay vì khi trưởng thành mình không còn cách nào khác là phải tự bước qua nỗi buồn một mình?

13-08-2017 01:56:03

Ở Sài Thành không vui như ở trên ti vi cậu ạ, ở đó nhiều người lắm, cuộc sống ở đó lúc nào cũng vội vã, cũng tấp nập, cũng bề bộn. Thức ăn ở đó cũng không ngon, mà còn đắt nữa, Con nhớ lắm chén cơm canh chua, với con cá khô kho mặn ở nhà, con nhớ lắm bữa cơm đạm bạc thôi nhưng ấm áp bên gia đình. Con nhớ nụ cười của cậu, con nhớ hơi ấm từ vòng tay cậu, và đôi bàn tay thô rám và chai sạm xoa đầu con khi con được điểm tốt. Con nhớ cậu nhiều lắm…

back to top