29-03-2017 01:20:00

Năm tháng vẫn như một thứ men say mê hoặc con người tìm về kỉ niệm cũ, những hoài niệm dấu yêu, làm sao tôi có thể quên được đôi môi, ánh mắt, bờ vai của em. Em cứ thế hiện về bùng cháy trong đam mê của một thời tuổi trẻ.

28-03-2017 01:30:00

Hà Nội hôm nay chợt bừng sáng, những vệt nắng tháng 3 cũng vừa tung mình sau chuỗi ngày mưa phùn ẩm ướt. Hà Nội đang ở những ngày tháng 3 đẹp mê mẩn, khiến em lại lạc bước giữa phố phường đông đúc kia, bởi em đang nhớ anh.

23-03-2017 01:18:00

Em ngược chiều thương để thấy lòng vẫn nhớ, vẫn yêu và nuối tiếc một cuộc tình. Nhờ gió về nơi xa mang chút tình mong manh gửi vào bầu trời xanh thẳm, trả lại anh thương nhớ đã qua.

21-03-2017 01:20:00

Nắm tay em đi, rồi chúng mình sẽ dành cho nhau thật nhiều kỉ niệm, vui cũng được, buồn cũng được, miễn là thời khắc ấy, chúng ta ở bên nhau và trải qua cùng nhau. Em sẽ khiến thế giới của anh ngập trong tiếng cười. Cuộc sống đâu có đủ dài để mình chờ đợi nhau và nhìn nhau như vậy.

19-03-2017 01:30:00

Tôi mơ về những buổi chiều hoàng hôn trải đỏ quanh cầu Long Biên, những tia nắng cuối ngày sưởi ấm trái tim thủ đô như nhắc nhở mọi người trở về với “mái ngói rêu phong”.

13-03-2017 01:20:00

Thời gian giúp em quên anh. Nhưng thời gian ấy cũng khiến em bị chai sạn với yêu thương và chẳng còn cảm giác với những người khác nữa. Làm sao đây anh?

10-03-2017 01:20:00

Sau lần vấp ngã của cuộc tình đầu tiên, em bỗng mất niềm tin vào chính cái gọi là tình yêu mãi mãi. Em bỗng chai lì với cảm xúc, sợ hãi với cái gọi là niềm tin, cái gọi là mãi mãi của tình yêu ấy. Em nép mình vào cái vỏ bọc dày cộm, đã nhiều lần em tự hỏi yêu thương một người là quá khổ đau? Em chạy trốn với những cuộc tình, bỏ qua những mối nhân duyên.

09-03-2017 01:56:53

Kẻ ngồi trước, người ngồi sau nhưng khoảng cách lại xa đến ngàn dặm, chỉ một cái quay đầu là có thể nhìn thấy nụ cười của nhau. Nhưng bước mãi bước mãi cũng chỉ cách nhau một bước chân thế mà bước hoài vẫn không tới.

08-03-2017 01:20:00

Yêu, giúp con người ta học được nhiều điều, em là người con gái anh thương, luôn mang đến cho anh những niềm vui và nổi nhớ, giúp anh trưởng thành hơn trong từng suy nghĩ, có can đảm để bước tiếp trên con đường thực hiện ước mơ. Thật lòng, anh trân trọng điều đó, không muốn nghĩ đến phải lời từ bỏ. Nhưng dòng đời nghiệt ngã cứ đẩy xô, như những con sóng vỗ bờ, ngàn năm mãi chẳng nghỉ.

back to top