Tớ vẫn nhớ tất cả những gì đã đi qua

Tác giả: Tâm An
12-01-2017 01:25:000

blogradio.vn - Lâu rồi chúng ta không liên lạc, chẳng một hỏi thăm nhau. Số điện thoại của cậu tớ vẫn lưu bằng tên cũ cách đây bảy năm về trước. Danh sách Facebook của tớ, nickname cậu vẫn sáng mỗi đêm. Nhưng sao chẳng thể mở lời dù chỉ là một câu hỏi thăm. Ta đã quá thờ ơ và vô tình rồi cậu nhỉ?

***

Rất lâu rồi mình không cùng trò chuyện, không bước cùng nhau trên con đường cũ, không còn trốn nhà giữa ban trưa bắt dế và...chẳng còn chung một giấc mơ nữa...

Tuổi thơ là thứ chỉ để người ta nhớ về mà thôi. Cuộc sống này khó tính cậu nhỉ? Nó khiến ta dở khóc, dở cười... chông chênh chẳng nơi bấu víu những lúc nặng lòng. Ai rồi cũng chọn cho mình những lối đi riêng, chọn cho mình những ước mơ để sống và cố gắng.

Thời gian thì vô tình quá đỗi. Mới đây thôi, tớ và cậu hay những đứa trẻ đồng trang lứa khác vẫn đang còn mặt búng ra sữa, hồn nhiên và vô tư lự với cuộc sống này. Ngày ngày lên lớp, bắn bi, nhảy lò cò...chiều về ra đồng chăn trâu, cắt cỏ... Vậy mà bỗng chốc, ai cũng đã mang trên mình hai chữ trưởng thành. Bận bịu với công việc, học tập, yêu thương...ta bỏ quên nhau khi nào không hay biết.

Nơi ấy, có khi nào cậu nhớ về tớ, nghĩ về những chuyện đã qua... những lần giận nhau không thèm nhìn mặt?

Còn tớ, tớ vẫn nhớ cậu. Cô bé hay cười, xinh đẹp và giỏi giang. Tớ vẫn giữ nguyên hình ảnh đó rồi cười một mình ngốc nghếch. Thỉnh thoảng tớ lại ước mình bé lại, để được sống với tuổi thơ thêm nhiều lần nữa. Tớ ích kỷ thật nhỉ, đến bây giờ vẫn chưa chịu lớn.

Tớ vẫn nhớ tất cả những gì đã đi qua

Lâu rồi chúng ta không liên lạc, chẳng một hỏi thăm nhau. Số điện thoại của cậu tớ vẫn lưu bằng tên cũ cách đây bảy năm về trước. Danh sách Facebook của tớ, nickname cậu vẫn sáng mỗi đêm. Nhưng sao chẳng thể mở lời dù chỉ là một câu hỏi thăm. Ta đã quá thờ ơ và vô tình rồi cậu nhỉ?

Cậu đã lớn, đã trưởng thành thật rồi. Cậu có thể giải quyết mọi khó khăn mà không cần tớ, cậu mạnh mẽ hơn và không còn khóc nhè mỗi lúc nhớ nhà như hồi đại học. Cậu có thể tự chạy xe một mình dẫu lúc trước luôn dành chỗ phía sau lưng tớ... Cậu lớn rồi hay tại tớ còn bé?

Tớ nhớ, nhớ tất cả những gì ta đã cùng nhau đi qua. Tớ mong ngày nào đấy mình gặp lại, chúng ta cùng hẹn hò trên những lối cũ. Quán chè hẻm cậu thích, món kem tớ ghiền ăn vào mùa Đông, lang thang trên cánh đồng bằng chiếc xe đạp cũ hay cùng nhau tám hết chuyện trên trời dưới đất, như vậy được không cậu? Tớ muốn nghe những ngày cậu đi qua, những ngày không có tớ. Tớ đợi ngày ấy nhé.

Cậu phải luôn vui và thật hạnh phúc đấy. Giây phút này tớ nhớ và nghĩ về cậu thật nhiều. Gửi cậu... thanh xuân của tớ.

© Tâm An – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top