13-03-2017 01:35:00

Giữa thế giới bao la rộng lớn, một người gặp được một người, dù là do khoảng cách địa lý hay yếu tố thời gian đều có thể được xem là giữa họ có duyên phận. Bất chấp tất cả để yêu người không quan tâm đến những đớn đau mà trong quá trình yêu không thể nào tránh khỏi, ngu muội xem người là cả thế giới, yêu người bằng tất cả thanh xuân,...

12-03-2017 01:30:00

Có lẽ đúng hơn đó là do duyên đã mang chúng tôi đến với cuộc hành trình ấy và trở thành người bạn đồng hành của nhau trong tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Rồi tôi mỉm cười khi nhận ra một điều, duyên phận lấy đi của tôi một tình yêu nhỏ, nhưng đã trả lại cho tôi một tình yêu to bự, tình yêu giành cho những người bạn đồng hành, cho quê hương và cho chính tuổi trẻ của mình, tình yêu mà tôi đã góp nhặt chính từ những vùng đất mà chúng tôi đặt chân qua.

11-03-2017 01:30:00

Tháng ba vẫn lặng lẽ bên ta! Tháng ba đang nhẹ nhàng chuyển mình để chuẩn bị đón một mùa mưa gió. Chỉ cần một chút nhìn ngắm, một chút lắng nghe, một chút suy tư là ta có thể nghe thấy tháng ba đang khe khẽ thở. Và ta sẽ lại yêu tháng ba nhiều hơn nhé, lặng lẽ khúc giao mùa.

10-03-2017 01:35:00

Thành phố những ngày mưa ẩm như một tâm hồn mang nỗi buồn suy tư. Nhâm nhi bên tách cafe, lật giở những trang sách, lắng đọng lòng mình ta nghe tháng ba đang về.

09-03-2017 01:50:40

Cô và anh đã bước qua đời nhau và để lại trong nhau những vết thương lòng bởi lạc mùa cơn gió ngược nên anh và cô phải đi về hai hướng khác nhau. Cô nhủ với lòng rồi sẽ ổn thôi. Cô hiểu thời gian sẽ trôi và không bao giờ quay lại, cô phải bước tiếp dù chỉ có một mình. Cô sẽ vẫn là cô an nhiên đi qua những ngày bão giông. Cô sẽ tìm vui bên công việc, sẽ đi đến những vùng đất lạ, lắng nghe từng hơi thở của thời gian.

08-03-2017 01:35:00

Có lẽ khi người ta lớn lên, trưởng thành và va chạm nhiều hơn với cuộc sống đầy rẫy thị phi ngoài kia, cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ không còn thời gian để nhìn lại quá khứ thắc mắc mình từng là ai, đã làm những gì và ai là người đã cùng họ vượt qua những ngày tháng chông chênh ấy. Những mối quan hệ đã từng rất quan trọng luôn cận kề bên nhau, hóa ra lại mong manh như sợi tơ mảnh khảnh trước gió, chỉ một tác động nhỏ cũng đủ tan tành vào hư vô.

07-03-2017 01:35:00

Tôi sẽ không khuyên bạn xếp nỗi đau vào một góc hay chôn nó đi ở đâu đó trong tim. Tôi muốn bạn hãy can đảm đối mặt với nó, đừng lãng tránh, bởi chỉ có thế bạn mới tìm lại được niềm vui thật sự.

06-03-2017 01:35:00

Tại sao con người ta lại thường có cảm giác một mình giữa mênh mang vũ trụ? Thở dài một cái mới phát hiện ra bản thân đã bất lực nhiều đến mức nào từ trước cho đến giờ. Ngay từ lúc bắt đầu biết vấn vương một người, biết vì nụ cười của ai đó mà rụng rời tâm can, biết nhói đau vì cái siết tay không bao giờ dành cho mình. Hóa ra không phải bị cả thế giới bỏ rơi mới gọi là cô đơn, mà chỉ cần một người không xem ta là gì trong mắt, thì cũng đủ mang lại cho ta cảm giác cô đơn đến kiệt cùng.

05-03-2017 01:30:00

Có lẽ khi con người ta yêu thương nhau chân thật, sẽ cố chấp mà nhớ nhung dù rằng đôi bàn tay ấy từ lâu đã buông tay. Gặp được nhau ghán chắt rằng là do duyên số, rời xa rồi mới biết phận vốn cô đơn. Chút tình cảm ngày xưa hóa ra không đầy đặn, chỉ một biến động nhỏ cũng đủ làm nứt rạn không thể nào lành lặn được như ban đầu. Vết thương nơi trái tim là thứ duy nhất có thể cử động khi một người hóa xa xăm, còn bản thân chỉ có thể nuôi dưỡng những yêu thương thầm lặng, nuốt cay nuốt đắng để mà cố gắng lãng quên.

03-03-2017 01:35:00

Bạn thân dần dần đều có thêm mối bận tâm khác, còn tôi đều lại đứng ngoài nhìn vào mối quan tâm ấy của bạn. Nhiều lúc thấy cuộc sống của mình thật tẻ nhạt. Nhưng lại chẳng biết than phiền với ai. Cũng có vài người đi ngang, nhưng hẳn đó chỉ là những người dưng qua đường. Bởi tôi chẳng có nhiều kỳ vọng vào họ mà cần một niềm thương thật sự xuất phát từ trái tim.

02-03-2017 01:25:00

Bài toán cơm, áo, gạo, tiền luôn làm người đời trăn trở. Nhưng nếu sống một cuộc đời cam chịu với số phận liệu có đáng hay không, đó lại là một câu hỏi khác. Với nó mọi thứ đều rất công bằng, ông trời vốn không lấy của ai quá nhiều, hay cho ai quá ít. Chỉ là cách mà ta sống và con đường ta chọn cho tương lai của mình, điều đó mới quan trọng.

back to top