18-06-2017 01:30:00

Tuổi trẻ còn dài, bạn đừng ngại yêu, ngại khổ đau hay sợ hãi, hãy sống hết mình vì một ai đó, dẫu sẽ hạnh phúc hay bất thành thì bản thân ta khi nhìn lại sẽ không cảm thấy tiếc nuối.

16-06-2017 01:25:00

Liệu có thể cho tôi xin lại những ngày không mưa, để thôi nhớ những ký ức, những nỗi buồn và những nỗi nhớ nhung. Xin cho tôi lại những ngày không mưa, không những giọt khiến lòng tôi dao động và lòng được bình yên.

15-06-2017 01:25:00

Chúng ta đều đã trưởng thành cớ sao cứ tạo cho nhau thêm những khoảng cách, đã chọn đi bên nhau lại ái ngại điều chi? Cuộc sống có bao lâu mà hững hờ, mà lại chọn bước cùng nhau bằng lí trí làm khoảnh khắc bên nhau thêm mờ nhạt. Bây giờ mình bắt đầu yêu thật sự nhé bởi em biết em còn muốn yêu, trái tim chẳng muốn giả vờ mạnh mẽ nữa. Mình sẽ cùng nhau hẹn hò vội vàng giữa cuộc đời, vòng quanh những phố vắng quanh co không điểm dừng, cứ đi bởi chẳng cần nghỉ đến ngày mai, tình yêu là trọn vẹn hôm nay đã.

14-06-2017 01:20:00

Chùm phượng đỏ người tặng, ta mang về đặt ngay góc trái lồng ngực, rồi xót xa khi qua mỗi ngày sắc hoa nhợt nhạt, héo úa. Lòng ta mênh mông quá đỗi, mùa hoa sau liệu người có để ta chơi vơi trong nỗi đau tình khờ, giữa những cơn say dài, cứ mãi mơ về một hạnh phúc nhỏ bé nhưng biết sẽ chẳng bao giờ là sự thật, vì người đã xa ta, mãi mãi. Kỷ niệm cùng người rồi cũng thành một ngăn trong ký ức, ngủ yên, chỉ mỗi khi tháng năm - mùa hoa phượng về lại khẽ làm ta nhói lòng.

13-06-2017 01:35:00

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau.

11-06-2017 01:25:00

Mùa hạ cuối, anh và em cố gắng bước thật vững vào đời, cùng nhau. Trên đôi vai không chỉ là mớ kiến thức hay trải nghiệm vừa qua, mà còn trách nhiệm trên chặng đường dài tương lai. Những tháng ngày tự lập và lo lắng về sự nghiệp cứ ập đến. Phiền lo lẫn chênh vênh! Hẳn là mệt mỏi lắm, phải không anh?

07-06-2017 01:30:00

Đến với nhau là do duyên, rời xa nhau là do số phận, ta có thể buồn, có thể khóc, nhưng sau tất cả, chúng ta cũng đành phải chấp nhận rằng, mọi chuyện đã qua rồi. Nếu một người thật sự muốn làm ta hạnh phúc, họ sẽ không làm ta tổn thương, nếu một người đã cố ý làm ta tổn thương, sao ta còn phải khờ dại tự làm đau chính bản thân mình?

06-06-2017 01:35:00

25 rồi vẫn cứ chênh vênh. Những con đường giờ lại một mình bước, một mình làm tất cả mọi thứ, một mình buồn, một mình vui, một mình giấu nhẹm nỗi lòng. Nhiều năm rồi, tôi vẫn vậy, thích tìm đến những thứ buồn khi lòng mình chông chênh. Để rồi một mình gặm nhấm nó, lặng im nghe, rồi viết vu vơ, rồi ngẩn ngơ nhớ…

back to top