22-01-2018 01:35:00

Có những buổi sáng tràn đầy sức sống, ta mở mắt dậy, mỉm cười một cái, rồi bước xuống giường, vươn vai đón chào ngày mới.

20-01-2018 01:30:00

Đời này chẳng mong sống thọ đến trăm tuổi, chỉ cần mỗi một ngày được sống. Mình sống bằng cung tầng cảm xúc nơi trái tim mình. Khờ dại cũng được khôn ngoan cũng được. Chỉ cần mình được là chính mình. Chớ không phải bản sao của một ai đó. Bởi vì con người ta chỉ có một lần để sống mà thôi. Chỉ cần mình sống trọn vẹn thì một ngày cũng là đủ.

18-01-2018 01:25:00

Chúng ta luôn giữ những vết thương trong lòng không thể nào quên, người đau chân lại có lúc nào quên cái chân đau của mình. Đột nhiên tôi cảm thấy thương chính mình và thương mọi người. Vì những nỗi buồn sâu bên trong, muốn nói nhưng không diễn tả bằng lời. Chúng ta khắc khổ chắc vì nghĩ mình sống lâu, nên cái gì cũng lâu dài ổn định, cứ giữ mãi cho đời vướng bận. Nhưng chao ôi, đời ngắn lắm, sống sao cho mình thích là được.

16-01-2018 01:25:00

Có thứ tình yêu đau lòng đến vậy, giá như đừng gặp lại để giữ lại được kỉ niệm đẹp cho những rung động đầu đời ấy. Giá như và giá như nhưng cuộc đời này là thế làm gì có chữ giá như, làm gì có thể quay ngược lại thời gian! Chỉ có thể học cách chấp nhận và bước qua những kỉ niệm, bước qua những tháng ngày đau lòng ấy!

10-01-2018 01:22:00

Ai cũng cần có một quãng đời tươi đẹp và hết lòng như thế, điên cuồng theo đuổi, yêu hết lòng, cống hiến hết mình; để khi quay đầu lại mới không nuối tiếc, mới có thể thanh thản mà mỉm cười.

09-01-2018 01:25:30

Ta cứ luôn mặc định thứ làm ta hạnh phúc phải là những thứ đắt nhất, có giá trị nhất nhưng có những thứ chỉ hào nhoáng ở bên ngoài, có những điều đẹp đẽ lại ẩn giấu trong vỏ bọc rất bình thường. Hạnh phúc không đo bằng những điều ta có, nó phụ thuộc vào nhận thức của chúng ta khi đón nhận mọi thứ đến với mình, đó là cảm giác ở trong tim.

07-01-2018 01:30:00

Lại nghĩ về những năm tháng trôi qua đầy lãng phí, em tự nhủ với bản thân mình phải thay đổi, để mỗi ngày thức dậy là được sống thay vì cứ tồn tại qua ngày. Và rồi em rơi vào vòng xoáy "cơm áo gạo tiền" của cuộc sống, làm bất kể việc gì để nuôi bản thân, để lo cho gia đình, nhưng vô tình lại làm cho những người xung quanh lo lắng thêm.

back to top
+