25-03-2018 01:30:00

Và cậu hỏi vì sao tớ thích mưa? Tớ cũng không biết nữa… Bởi hỗn độn và gấp gáp chăng? Bởi câu chuyện của tớ luôn bắt đầu vào những ngày mưa. Có phải không khi mùa mưa về nó lại mang đến những tình cảm thật lạ?

23-03-2018 01:25:00

Càng đi nhiều, bản thân mình càng nhỏ bé lại. Cho dù bạn sinh ra ở đâu trên trái đất này, bạn là dân tộc nào đi chăng nữa thì bạn vẫn khao khát được yêu thương. Vậy nên mỗi chúng ta hãy vứt bỏ hết những tính toán để nhận được vui vẻ, hạnh phúc. Hãy trao yêu thương để nhận được rất nhiều yêu thương.

21-03-2018 01:35:00

Tuổi trẻ của chúng ta kiêu hãnh như vậy, nhưng lại không giữ nổi được một người. Bởi vì tuổi xuân của chúng ta quá rực rỡ, nên định mệnh mới cố tình để lại một vài khiếm khuyết trên đấy. Có thể là một mối tình, có thể là một người bạn, có thể là những kí ức vô cùng đau buồn.

20-03-2018 01:35:00

Thật ra trưởng thành không đáng sợ, nó chỉ khiến bạn khó chịu mà thôi. Bạn khó chịu vì tại sao trưởng thành không hoàn mĩ như bức vẽ ngày xưa của bạn. Bạn khó chịu khi chính trưởng thành khiến bạn phải sống theo một lối sống khác không như mong muốn của bạn. Bạn khó chịu vì trưởng thành đã tạo nên một con người không hề giống với bản chất con người bạn.

19-03-2018 01:35:00

26 mình vẫn chưa chính thức bắt đầu một mối quan hệ rõ ràng nào cả. Cũng có những lúc bị lầm tưởng về một số cái na ná giống như yêu, nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Có thể lắm lỡ mình FA cả đời thì sao. Nhưng cũng tự nhủ là kệ thôi…

17-03-2018 01:31:00

25 tuổi, chúng ta có vài ba năm đi làm, đã gặp gỡ một số kiểu người, biết đến một số kinh nghiệm trong cuộc sống. Thế nhưng chính chút ít kinh nghiệm đôi khi tưởng là nhiều đó lại khiến ta hoang mang hơn bởi vì ít không phải quá ít mà nhiều cũng phải là nhiều để ta đủ sức chống chọi với hàng tá khó khăn ngoài kia. Thế nhưng khủng hoảng tuổi 25 ai mà chẳng phải trải qua…

15-03-2018 01:25:00

Anh có biết đôi ta tàn nhẫn với nhau thế nào không? Anh, đến một lý do để rời đi cũng chẳng thể để lại. Em, đến một chút bình tĩnh để nhận ra rõ ràng chuyện của chúng ta cũng không thể. Vậy đấy, rồi chúng ta ngược hướng nhau mãi mãi, tàn nhẫn chứ?

13-03-2018 01:22:00

Nhiều lúc muốn đi đâu đó thật xa, đi một cách vô định, không rõ ngày đi cũng chẳng cần biết ngày về. Đi mà chẳng cần biết điểm đến, rong ruổi cho quên đi những chênh vênh, những khó khăn của tuổi trẻ. Đi đâu cũng được, chỉ cần bản thân thấy được thoải mái. Lại có những ngày chỉ muốn ở nhà cuộn tròn và ngủ một giấc thật dài để không cần nghĩ ngợi gì cả.

12-03-2018 01:25:00

Đàn bà không còn khóc, họ tự học được cách yêu thương bản thân và tàn nhẫn với kẻ làm họ đau. Tất nhiên là không ai mạnh mẽ cả, chỉ là che giấu cảm xúc giỏi thôi, dù sao thì họ vẫn là phụ nữ thôi, nếu một ngày gặp được một trái tim nóng đến sưởi ấm tâm hồn, họ vẫn sẽ trở nên yêu kiều và dịu dàng đón nhận chỉ tiếc là không còn nồng nàn không còn thờ ơ như trước thôi.

09-03-2018 01:25:00

Tuổi 20, bạn đã học được cách buông bỏ một điều gì đó, một người nào đó chưa? Buông bỏ không có nghĩa là thừa nhận thất bại, đơn giản chỉ là bạn cần chuẩn bị một điều kiện tốt hơn để đón nhận những điều phù hợp. Bạn không cần phải cố gắng giành lấy thứ vốn dĩ không thuộc về mình. Sự phù hợp mới mang đến hạnh phúc thật sự.

back to top
+