19-01-2017 01:35:00

Nhiều lúc ở một mình trong căn phòng vắng vẻ, một bản nhạc xa xưa được tôi vô thức bật lên. Nước mắt tự rơi trên đôi gò má, rồi vội vàng tôi gạt nhanh chúng đi... Thì ra tôi đang tủi thân, thì ra tôi đang trống vắng, thì ra tôi đang cô độc giữa cuộc đời.

18-01-2017 01:30:00

Mỗi người nghĩ về tết và đón nhận nó một cách khác nhau, người này thích Tết hiện đại, người khác lại thích Tết cổ truyền. Tết Việt là một nét văn hoá đẹp của con người Việt Nam, ấm áp, vui vẻ và sung túc đáng để cho chúng ta hưởng thụ sau một năm lao động vất vả, nhưng không nên chỉ cảm nhận và hưởng thụ những cái đẹp ấy mà quên mất nó từ đâu mà có. Bởi lẽ Tết chính là sự gắn bó, kết nối con người với con người gần lại với nhau hơn.

17-01-2017 01:25:00

Gió se se thổi, bàn tay bỗng run rẩy khiến tôi nắm chặt tay lái hơn. Vừa chạy xe vừa xuýt xoa vì lạnh. Bỗng dưng phút chốc tôi chợt nhớ cái lạnh của Hà thành. Lạnh đến se sắt, tím tái cõi lòng. Cái chất lạnh của mùa Đđông không thể lẫn vào đâu được. Tôi muốn được lang thang những quán nướng, thưởng thức tách trà ấm pha lẫn ánh đèn đêm.

16-01-2017 01:25:00

Tôi 21 với một cuộc sống không kế hoạch đã phung phí không biết bao nhiêu tiền của và công sức của bố mẹ. Đã bao lần bật khóc khi lúc tôi đi mẹ nhét thêm vào tay tôi vài trăm nghìn tiền lẻ.

13-01-2017 01:25:00

25 sẽ thường xuyên nghe những câu càm ràm, những lời nhắc nhở bao giờ thì lấy chồng, già rồi đấy, rồi kiêu, rồi chảnh, rồi ế. Ờ, biết sao ta lựa chọn thế đấy, có ai sống thay ta được được đâu vậy nên kệ đi. Đến một thời điểm nào đó đủ duyên, đủ phận, đủ yêu thương thì người ắt sẽ đến.

12-01-2017 01:25:00

Lâu rồi chúng ta không liên lạc, chẳng một hỏi thăm nhau. Số điện thoại của cậu tớ vẫn lưu bằng tên cũ cách đây bảy năm về trước. Danh sách Facebook của tớ, nickname cậu vẫn sáng mỗi đêm. Nhưng sao chẳng thể mở lời dù chỉ là một câu hỏi thăm. Ta đã quá thờ ơ và vô tình rồi cậu nhỉ?

11-01-2017 00:25:00

Khóc mà cười, cười mà khóc có lẽ điều này lớn lên ta mới có thể hiểu được, và cũng lúc này chúng ta mới nhận ra rằng giá trị của nụ cười không chỉ là thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc mà còn để che giấu.

10-01-2017 00:35:00

Cà phê sẽ ngọt hơn nếu cho thêm sữa nhưng không ai nói nó sẽ không còn đắng nữa – giống như tình yêu, như cuộc đời, như chính trái tim nhỏ bé này, lâu lâu vẫn tự vỗ về mình bằng những lời an ủi, niềm tin... nhưng ai dám khẳng định nó không còn thấy xót xa?

09-01-2017 01:35:00

Hiểu rằng, qua 25 tuổi, con gái và chưa yêu… mệt đến nỗi nào. Tôi luôn bơi trong mớ bòng bong “sắp lấy chồng chưa con” và “bao giờ thì Hạ hết ế”. Thế đấy, sáng sáng đi làm, chiều chiều đi về, đi qua đi lại giữa nhà và công ty thì mong gì tông được vào soái ca mà ảo tưởng là sẽ hết ế.

07-01-2017 00:10:00

Hoa bằng lăng không nức mùi như hoa sữa, hoa sứ, mùi hương chỉ dịu nhẹ chỉ đến gần mới biết được. Mỗi khi bằng lăng nở, tôi cùng bạn bè luôn cố tình đi vòng đường xa về theo lối này để đạp xe chầm chậm, ngước mặt lên ngắm hoa. Những ngày còn bé, đôi lần chúng tôi nghịch dại trèo cây bẻ hoa, rồi mang về mà tiếc vì hoa bằng lăng rời cành thì tàn đi rất nhanh. Những hôm mưa lớn, hoa rụng khắp con đường lả tả.

06-01-2017 00:25:00

Một năm lại sắp qua đi, tôi một cô gái 22 tuổi sắp sang một cái độ tuổi mà sự trẻ con sẽ không được chấp nhận trong tôi nữa. Nhắm mắt lại, tôi tự hỏi mình năm vừa rồi mình đã làm được những gì. Hình như rất nhiều mà hình như cũng không có gì cả.

back to top