20-08-2017 01:30:00

Tuổi ba mươi, đem giấu biệt nỗi buồn đâu đó, chẳng dễ gì tỏ bày cùng ai khác. Những ngộ nhận về cuộc đời, về lòng người hay những tù đọng quẩn quanh thi thoảng vẫn khiến bản thân nhiều mỏi mệt.

19-08-2017 01:25:00

Nếu ai hỏi tôi về một niềm tự hào bất diệt, đó có lẽ là niềm tự hào của một người con Việt Nam đang sống trong những tháng ngày hòa bình và cảm nhận rõ những tháng ngày lịch sử hào hùng của dân tộc.

18-08-2017 01:14:00

Góc chợ về chiều luôn đẹp nhất. Ánh hoàng hôn chiếu lãng đãng, những vệt nắng in lên những vai áo sờn bạc thời gian, những đôi quang gánh trên đôi vai gầy xiêu vẹo của những người mẹ lam lũ vất vả. Chợ in dáng liêu xiêu của người làm đồng tất tả, quần xắn ống thấp, ống cao. In cả vành nón xỉn màu đất nâu. Tụi trẻ con hùa nhau ra chợ chơi lò cò, nhảy dây, cười rôm rả.

16-08-2017 01:25:00

Lá rơi xuống là vì cây không giữ lá hay lá muốn buông mình rời khỏi cây? Tôi cũng không biết nữa, có lẽ là do số phận thôi. Mùa thu năm nay của tôi không như những mùa thu trước, tôi cứ như cái cây đang lo sợ vì nay mai thôi chiếc lá ấy sẽ rời đi…

13-08-2017 01:30:00

“Đừng khóc. Rồi mọi thứ sẽ ổn”. Nhưng mọi thứ đều là câu nói suông. Thực chất, khi thực hiện lại chẳng dễ dàng. “Sẽ ổn” nhưng là đến bao giờ. Một ngày, hai ngày, hay một tháng, thậm chí một năm sẽ ổn?

11-08-2017 01:25:00

Lưng chừng tuổi trẻ, lưng chừng của nỗi cô đơn, lưng chừng của nỗi buồn, và lưng chưng cả trong suy nghĩ. Tuổi 24 chính là lúc người ta ngoảnh đầu lại tiếc nuối vì những điều đã không làm được trong quá khứ, người ta buồn vì những điều đã cũ.

back to top