16-08-2018 01:10:00

Mười hai năm cắp sách đến trường, mười hai ngày tựu trường mang những cảm xúc khác nhau, chẳng lúc nào trùng hợp. Năm vào lớp một, tôi bẽn lẽn, rụt rè nấp sau tà áo mẹ, miệng méo xệch không muốn buông tay. Đến năm lớp mười, trong tôi lại dâng dâng lên một cảm xúc khó tả vì lần đầu được mặc chiếc áo dài trắng tinh, ra dáng một thiếu nữ… Năm 12 lại khác, ngày tựu trường năm ấy khóe mắt tôi lại cay cay đến lạ, tôi sợ những ngày phải chia xa.

15-08-2018 01:31:00

Có bao giờ chúng ta tự hỏi, tại sao hạnh phúc lại ngắn ngủi như vậy? Mới hôm qua vẫn còn rạo rực những niềm vui, vậy mà ngày hôm nay, đã chỉ còn là những que diêm đã tắt lửa. Thất vọng làm sao, khi ánh mắt ấy dường như đã không còn dành cho ta nữa. Tủi thân làm sao, khi tất cả những gì đã qua bấy lâu đều chỉ là do bản thân ảo tưởng mà có. Tiếc nuối làm sao, khi bản thân luôn nghĩ rằng đều tại mình không tốt. Buồn làm sao...

14-08-2018 01:28:00

Người ta thường cứ bảo ban nhau là “Không sao đâu, thời gian rồi sẽ xóa mờ tất cả!”. Thời gian chỉ là một kẻ giúp đỡ có tâm nhất thế gian, nó luôn tặng cho ta một món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, món quà đó là cơ hội thứ hai mang tên “Ngày Mai”.

14-08-2018 01:23:00

Dẫu sao thì đó cũng là duyên số, thôi thì cứ vậy mà bước đi, đừng quay lại và đừng hỏi vì sao? Nhưng trong đầu nó vẫn đặt một câu hỏi: Ngày xưa ơi có bao giờ trở lại?

12-08-2018 01:30:00

Cơn mưa chiều nay cũng vậy, buồn tẻ, trống trải và nhạt. Từng chùm mưa nặng nề rơi xuống từ hiên nhà, thê lương chẳng thể nào tả nổi. Tôi với tay mở một bản nhạc át tiếng mưa ào ạt kia nhưng chẳng thể. Thì ra mưa làm người ta cô đơn đến thế. Thêm một bài hát buồn buồn liền khiến ta muốn gọi điện về nhà ngay lập tức "Con nhớ nhà rồi, mẹ ơi!".

10-08-2018 01:25:00

Thanh xuân của tôi đang trên một chuyến tàu tốc hành, vì 26 tuổi mà chưa lấy chồng nên mẹ tôi đang lo rằng ga cuối của tôi là ga Ế. Cái tuổi trẻ bồng bột, đong đầy hoài bão ấy được chở trên con tàu ước mơ. Thanh xuân cũng qua được một nửa rồi, nhìn lại những tháng ngày đầy sự nhiệt huyết của sức trẻ, niềm vui, tức giận hay chỉ đơn thuần là cảm giác vu vơ thích một ai đó… mà thấy thật hạnh phúc. Cảm giác khi ấy lại dâng trào trong tôi mò khi nhớ về.

09-08-2018 01:24:00

Cuộc đời vẫn luôn tồn tại những điều tuyệt vời, việc ta không nhìn thấy những điều tuyệt vời đó là do ta vẫn chưa thực sự bước đi. Ta đang tự giam hãm mình trong căn phòng của sự an toàn với những điều an toàn. Cũng chính vì nó an toàn nên ngày lại ngày mọi thứ trở nên nhàm chán. Mỗi ngày ta đều phải đối mặt với những thứ đang dần trở nên quen thuộc và sau cùng là cũ kỹ.

08-08-2018 01:26:00

Cuộc đời này bạn thấy đấy, thật ngắn ngủi, thời gian sẽ chẳng ưu tiên cho bất kỳ ai trên dòng chảy mà nó lướt qua, tôi cũng từng muốn buông xuôi, muốn như những cánh lục bình bất định dập dìu trên sóng nước cho nhẹ những vấn vương và nỗi niềm chất chứa. Những lúc ấy, tôi muốn thả mình trong không gian yên tĩnh để cho tâm hồn và cả chính mình trống rỗng, để tìm lấy lại sự cân bằng.

07-08-2018 01:22:00

Hà Nội xô bồ lắm, tới mức người ta có thể chen nhau trong từng suy nghĩ với bao toan tính và sự ích kỉ. Cũng dễ hiểu thôi! Vì kế mưu sinh họ phải tự tìm cách để tồn tại. Nhưng dù Hà Nội “góp”, Hà Nội “bốn phương”, đào sâu trong vẻ đẹp của nó thì Hà Nội vẫn thế, vẫn cổ kính kiêu sa với những thành quách, vẫn như bà hoàng kiêu hãnh với quá khứ hào hùng bốn nghìn năm, quay cuồng trong cái nắng gay gắt, những đợt gió mùa đông bắc lạnh co ro, Hà Nội vẫn dành cho người ta một mùa thu nhẹ dịu và thổn thức…

06-08-2018 01:29:00

Ở độ tuổi 18 bạn có thể sẽ vì điểm thi đại học thấp mà không đủ tự tin đi ra khỏi nhà vì bạn sợ những định kiến và lời bàn tán của những người xung quanh. Ở độ tuổi 30 bạn có thể không muốn trở về quê nhà vì công danh chưa cao, tiền tài chưa ổn định. Dù ở bất cứ độ tuổi nào thì chúng ta vẫn luôn e ngại những định kiến và lời nói từ miệng của những người xa lạ. Vì sao chúng ta lại để tâm như vậy?

back to top
+