22-04-2018 01:30:00

Tuổi hai hai, bước vào cuộc sống với hai bàn tay trắng, học cách bon chen với cuộc sống, hỗn độn với mớ suy nghĩ về công việc, về gia đình, không còn dựa dẫm vào bố mẹ nữa, đã đến lúc mình trưởng thành và chăm lo cho bản thân, cho gia đình của mình. Nhưng nó chênh vênh lắm, tớ bắt đầu cảm thấy lo lắng về cuộc sống tương lai của mình, tớ lớn rồi ư?

18-04-2018 01:23:00

Ta không đủ dũng cảm để quên đi những điều đã trở thành quá khứ, ta tự nhốt mình trong chiếc vỏ để hoài niệm về những gì đã là xa xưa. Ta trốn tránh tất cả, lặng lẽ nhìn qua từng hình ảnh, dòng trạng thái để rồi tâm hồn luôn gào thét những đợi mong thương nhớ. Những lúc như thế, ta chỉ ước rằng giá như trong cuộc sống chúng ta mãi là những đường thẳng song song, chẳng cần đi qua nhau để rồi tạo nên vương vấn.

17-04-2018 01:26:00

Có nên kết hôn khi bố mẹ cả hai giục cưới? Bố mẹ bên anh thì nói nhà bố mẹ neo người chỉ có hai người con, một đứa đi làm ăn xa rồi còn mỗi mình nó nên hai đứa cố gắng lấy sớm để cho bố mẹ có cháu bồng bế để vũi cửa vui nhà. Bố mẹ em tuy không bảo thẳng ra như thế nhưng cũng đôi lần tâm sự muốn em yên bề gia thất.

16-04-2018 01:25:00

Tuổi 23, tình yêu chẳng có, sự nghiệp thì cũng không, bản thân chẳng có gì trong giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời chỉ thấy những mơ hồ cứ ẩn hiện trong suy nghĩ. Tuổi 23 này, vừa muốn là một đứa trẻ thơ vừa muốn là người trưởng thành.

12-04-2018 01:28:00

Năm tháng tuổi trẻ, đôi khi trong lòng rất muốn tâm sự cùng một ai, nhưng tìm khắp danh bạ, khắp Facebook chẳng có lấy một người tin tưởng để than ngắn thở dài. Đâu phải muốn như vậy, nhưng thực lòng rất sợ, sợ cảm giác bắt đầu, sợ những bất đồng, những dằn vặt, những lần cãi nhau lại thêm nhiều lần tổn thương. Sợ quá quen đối với sự tồn tại của người ấy ra rồi lại không dứt ra được...

11-04-2018 01:28:00

Chính mưa đã rửa sạch hết lớp bụi mờ bám víu trên phố, những vệt thời gian loang lỗ trên đường. Mưa đưa anh về hồi ức xóa sạch đi những gượng gạo bao ngày, mang mọi chuyện buồn trở lại phía sau để mở lòng chấp nhận hết những thương đau mà ai kia đã từng để lại.

10-04-2018 01:26:00

22 tuổi rồi, không còn bé bỏng để suốt ngày òa khóc nữa. Phải thay đổi đi thôi cô gái ạ! Tìm một công việc mới, hẹn lại bạn bè cũ, nghe một bản nhạc tươi vui hơn, em bước ra khỏi cái bóng của chính mình. Đừng lại đánh mất chính mình lần nữa em nhé, ai cũng phải trưởng thành và trên đoạn đường ấy đã không ít lần vấp ngã. Những bài học ấy sẽ khiến em mạnh mẽ và chín chắn hơn.

09-04-2018 01:25:00

Ký ức nằm lại, kỉ niệm vui buồn nằm lại, những xúc cảm ngây ngô, tà áo trắng bâng quơ trong gió, góc trường xưa, góc sân cùng chiếc ghế đá, góc phòng cũ v, tất cả đã nằm lại với hoài niệm cả rồi. Tôi không đủ sức lực để lôi chúng lên, níu kéo chút gì đó còn sót lại.

08-04-2018 01:35:00

Cảm xúc giao mùa cứ bâng khuâng, chống chếnh, như uống cạn men say của đất trời. Mây trắng cao dần lên đẩy chân trời xanh về xa lắm, con sông lười biếng lững thững trôi như ngủ quên trước tháng 4.

back to top
+