23-02-2017 01:25:00

Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc bình yên… Rồi chợt nhận ra, đời người như một dòng sông, thấy là thẳng nhưng không phải thẳng; thấy là uốn khúc nhưng không phải cong; thấy là ngược dòng nhưng luôn xuôi chảy…

20-02-2017 01:35:00

Giờ đây, khi mà cuộc sống tấp nập len lỏi vào trong suy nghĩ, khi mà sự vội vàng kéo ta theo nhịp độ của cơm, áo, gạo, tiền… tình yêu cũng dường như mang một màu sắc khác. Và cũng giờ đây, ta chẳng còn là của nhau nữa, những buổi chiều thong dong trên chiếc xe đạp ấy, những lần hẹn hò và cái nắm tay của sự hi vọng, của tình yêu ấy,…xa lắm rồi.

19-02-2017 01:25:00

Những ngày cảm xúc qua đi trong chút hụt hẫng. Mình là người thế nào thì đôi khi chính mình không thể nhận định. Cuộc sống mà, để hiểu được một người đâu phải đơn giản và để trở nên đồng cảm chắc là khó lắm. Dù tiếc nhưng cũng đến lúc cần buông tay.

17-02-2017 01:25:00

Sau một quãng đời lặn ngụp trong những sân si, mỗi người, hẳn đều ky cóp cho riêng mình những điều không thể đánh mất. Nghỉ chân lại, để biết mình đã có những ngày đáng sống. Từ đó về sau, sẽ gắng không để nuối tiếc nuốt chửng mất thêm nữa quá nửa cuộc đời...

16-02-2017 01:25:00

Ừ thì tôi ế... Việc này chẳng có gì mà đáng phải xấu hổ cả. Không tìm được người thích hợp để yêu, không muốn yêu ai nữa, chẳng thể quên được người cũ,... Có vô vàn lí do để giải thích cho vấn đề trên. Cũng sẽ lâu lâu buồn buồn một ít, tủi thân một ít, nhưng rồi cũng sẽ nguôi ngoai. Rồi tôi sẽ lại mỉm cười chào đón ngày mai.

15-02-2017 00:15:00

Trên chuyến tàu trở về quê hương, nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy những mảnh vườn, những góc sân rực rỡ đủ loại hoa nhưng vẫn thiếu loài hoa rất đỗi quen thuộc ấy. Nắng xuân dịu dàng, gió xuân mơn man khẽ rung rinh những đóa hoa vạn thọ.

13-02-2017 01:25:00

Bồ công anh vốn thuộc về gió, chỉ có gió mới có thể đưa nó đến nơi mà mình vốn phải đến. Người ta hay bảo gió rất vô tình, nhưng với tôi, gió lại là định mệnh. Dù khu vườn có đẹp, có với bồ công anh bao nhiêu kỷ niệm thì tất cả cũng sẽ mãi mãi là kỷ niệm mà thôi...

08-02-2017 01:25:00

"Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ cũng bởi vì họ tiếc chính mình của những ngày xưa. Cuộc đời vốn có những cái giật mình chỉ để ta lớn lên". Thế nên cứ khép lại đi những gì đã cũ, để rồi giữa dòng đời lại có một người nhận ra ta...

07-02-2017 01:25:00

Có những con đường rất quen thuộc chợt bỗng nhiên trở nên xa lạ. Có những giọng nói hằng ngày vẫn nghe rất đỗi bình thường nhưng giờ đây chỉ còn là ký ức. Có những thứ giờ đây có tên gọi là "quá khứ" hoặc "đã từng".

06-02-2017 01:25:00

Tôi từng nghe ai đó nói rằng "nổi buồn thì đẹp, nhưng đừng vì thế mà trưng bộ mặt ũ rũ đó suốt cả ngày", khoảnh khắc hạnh phúc sẽ kéo dài nếu như biết cách dung hòa đừng bao giờ cho nổi buồn tồn tại quá lâu, nó sẽ âm thầm giết chết đi tâm hồn và trái tim của người tạo ra nổi buồn đó. Hãy mở lòng ra lần nữa, sẽ vẫn còn kịp không nếu "chân thành" đó vẫn còn vẹn nguyên!

03-02-2017 01:25:00

Rồi chúng ta sẽ ổn! Tôi đã tự nhủ cả trăm nghìn lần câu đó sau khi chấm dứt mối quan hệ đã khiến tôi mệt mỏi.

back to top