23-05-2017 01:35:00

Kỉ niệm tuổi học trò - nó là cái gì mà sao khiến người ta nhớ nhớ, quên quên. Lúc muốn nhớ thì không nhớ được, lúc muốn quên thì lại đương hiện hữu, bủa vây, khiến người ta không sao điều chỉnh được cảm xúc trong mình. Nhưng nếu tuổi học trò là những yêu, những thương, những ghét, những giận, thì hãy ví những thương yêu ấy là những ngày nắng yên bình, ta sống trong nó bằng sự an yên, hạnh phúc. Còn những ghét, những giận, hãy coi nó là những ngày mưa, điểm xuyến, nêm nếm cho tháng năm học trò bớt phẳng lặng.

22-05-2017 01:25:00

Mùa hoa này, có đôi bạn nào đi tìm cành phượng đầu tiên của mùa, đi tìm điều ước trên những cành hoa? Một cành phượng khẽ rơi bên chân ta. Ta ngẩng đầu lên và gặp ta ngày ấy. Cúi xuống bên cành hoa. Nhẹ nhàng.Nhặt lại ta. Nhặt lại mùa…

21-05-2017 01:25:00

Thanh xuân à… bởi vì có chúng tớ ở cạnh nhau nên mới nhìn thấy như in màu nắng xung quanh cậu đấy. Tỉ tê cho nhau nghe những mẫu chuyện ngỡ rằng đó là bí mật, là sự tổn thương của tuổi thơ mà chẳng hề cho phép ai nhòm ngó, rồi san sẻ với nhau cả bao vui mừng trong nhịp sống này. Vậy đó, hai từ chia xa với chúng tớ bây giờ nó nặng nề lắm.

19-05-2017 01:29:00

Trong tình yêu, không phải lúc nào cũng để cảm xúc của mình như lúc ban đầu. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, ta lại trở thành một ta khác, vậy sao có thể yêu cầu người yêu ta phải vẹn nguyên xúc cảm ban đầu? Thế nên mình cứ yêu nhau thôi đừng vội vàng cho những lời hẹn hứa. Vì người bên em lúc bình yên, không hẳn là người đã cùng em đi qua giông bão.

17-05-2017 01:25:00

Là con gái em đừng cố gắng, đừng ép mình tạo ra một vẻ ngoài để người khác nhìn nhận em mạnh mẽ, lúc đó em sẽ mệt mỏi với những vỏ bọc mà mình phải cố gắng. Nên em à, hãy cứ là cô gái như chính em, rồi em sẽ vững vàng hơn trước mưa bão, sẽ mạnh mẽ như một bản năng khi em đã đi qua hết những chặng đường lưng chừng của tuổi trẻ ấy thôi.

16-05-2017 01:35:00

Tháng 5 đến, là tiếc nuối, là mải mê với những kỉ niệm hôm qua vẫn còn hiện hữu. Có vài điều chưa làm, vài câu chưa kịp nói, có những mơ mộng được một lần trở về khoảnh khắc được hồn nhiên cười nói bên cô bạn thân, trao nhau những dòng lưu bút, ngập ngừng lỡ hẹn một ai đó mà đến giờ còn canh cánh trong lòng: Giá như được một lần quay trở lại thời điểm còn đủ thì giờ để nói lên những lời thật lòng năm đó.

15-05-2017 01:35:00

Hai lăm tuổi, nhận ra bản thân đơn độc hơn, nhiều lúc cầm điện thoại muốn gọi cho một ai đó nhưng rồi dò một lượt danh bạ chỉ thấy toàn số khách hàng đối tác, chả hiểu những dãy số những cái tên quen thuộc từng trò chuyện thâu đêm suốt sáng đâu mất hết cả rồi. Vậy là đành gọi về nhà cho ba cho mẹ, chẳng nói nhiều về những điều ngoài kia chỉ hỏi những câu vu vơ mà dường như ngày nào cũng hỏi “Nhà đã ăn cơm chưa?”, Ba mẹ có khỏe không?”, “Con bé út học có tốt không?”,… nhưng chẳng thấy nhàm chán. Để khi ba hoặc mẹ trả lời “Ở nhà mọi thứ đều ổn”. Lúc này lòng dạ mới an tâm mà gác máy.

13-05-2017 01:25:00

Tôi đã tìm thấy sự bình yên nơi con ngõ dẫn vào hiên ngôi nhà nhỏ. Những kí ức, những trò chơi, những nụ cười của ngày ấy, cứ hiện lên như mới ngày hôm qua và tôi có cảm tưởng nó chưa từng phôi phai như thế nào.

12-05-2017 01:35:00

Ngồi nghe nhạc Trịnh, nhìn cuộc sống dưới cái nhìn triết lí của nhạc sỹ, những hạt bụi trần còn vất vưởng đâu đây, sự thanh thản trong tâm hồn chưa rũ bỏ được. Nắng rón rén đậu trên vai người thiếu nữ, đôi mắt mơ màng. Gió làm hoa sưa rơi vàng trên góc phố. Nhắm mắt lại để cảm nhận bằng trái tim.

11-05-2017 01:25:00

“Ký ức không bao giờ mất đi mà sẽ luôn là một phần nhức nhối của hiện tại”. Có khi nào đó trong cuộc đời, ta tự hỏi với lòng, liệu mình rồi có vô tâm với kí ức hay không?

back to top