Tháng tư có nỗi nhớ đi lạc

Tác giả: Cá Kho
Giọng đọc: Tuấn Anh
12-04-2017 01:30:000
Loading the player...

blogradio.vn - Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết. Tháng tư, những ngày tháng tư ngập tràn gió, gió như hát khúc tình ca khiến lòng bồi hồi. Gió như người bạn đồng hành hát khúc phiêu du. Tháng tư, hoa loa kèn bắt đầu ngợp trời Hà Nội. Những cái nắm tay, những cái ôm dưới nắng, những nụ cười trong veo, những khuôn mặt ngước nhìn trầm trồ trước sự rực rỡ, mong manh của anh đào dưới bầu trời xanh trong vắt. Bất chợt nhớ mùa này loa kèn cũng xuống phố vào những sớm tháng tư bình yên.

***


Tháng tư có nỗi nhớ đi lạc


Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết.

Gửi quê nhà và mùa loa kèn lỗi hẹn nhân một ngày đầy gió!

Một tháng tư nữa lại về cho hoa anh đào nở rộ. Cho lòng lại dâng lên những cảm xúc bồi hồi khi thành phố tràn ngập trong màu hoa trắng muốt. Tháng tư, phố dường như được khoác lên mình chiếc áo mỏng manh, tinh khôi và trắng muốt của hoa anh đào. Tất cả chìm trong sự dịu dàng của bản tình ca như chưa bao giờ dừng lại. Nơi phương trời này, có những lúc chợt nhớ quê nhà tháng tư, những con gió nồm nam mùa này đã bắt đầu thổi.

Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết. Tháng tư, những ngày tháng tư ngập tràn gió, gió như hát khúc tình ca khiến lòng bồi hồi. Gió như người bạn đồng hành hát khúc phiêu du. Tháng tư, hoa loa kèn bắt đầu ngợp trời Hà Nội. Và tháng tư, nơi đây cũng đang ngợp sắc anh đào, mọi thứ dường như ngừng lại. Những cái nắm tay, những cái ôm dưới nắng, những nụ cười trong veo, những khuôn mặt ngước nhìn trầm trồ trước sự rực rỡ, mong manh của anh đào dưới bầu trời xanh trong vắt. Bất chợt nhớ mùa này loa kèn cũng xuống phố vào những sớm tháng tư bình yên.



Đêm, nghe tiếng mưa về ngang phố để sáng ra cảm nhận được một chút lạnh của một ngày đầy gió. Cũng thật lạ, một cơn đêm qua dường như đã mang cái rét trở về trong lưu luyến. Có lẽ nào nơi đây cũng có rét nàng Bân, lại nhớ những ngày gió về ngang phố, phả một chút mát dịu se lạnh cho một ngày tháng tư khắc khoải, cho một mùa nhiều ước mong.

Tháng tư, những cơn mưa vội về ngang phố, phũ phàng trút xuống những cánh hoa anh đào mỏng manh. Để rồi có chút cảm giác tiếc nuối, cảm giác nhớ thương những cơn mưa rào mùa hạ bất chợt về ngang phố. Tháng tư cho ai đó nhớ rét nàng Bân khi co ro trước những cơn gió lạnh giữa lòng phố đang ngập tràn hoa anh đào. Tháng tư cho ai nhớ những đôi bàn tay vo nặn những chiếc bánh trôi của vào tiết hàn thực, lại nhớ về những dư vị cay cay nơi đầu lưỡi của những sợi gừng thái chỉ.

Tháng tư, những cơn mưa vội cũng đủ khiến lòng ai đó trùng xuống, và bất giác thở dài nhớ về những điều cũ kĩ. Tháng tư, cho những chiều thênh thang cứ đi mải miết dưới bầu trời xanh trong vắt. Tháng tư, cho những yêu thương đang chờ đợi vào một chiều lộng gió, vào những vòng quay của những tháng ngày thật lạ. Tháng tư, tiếng ai đó cười tươi dưới màu nắng dịu dàng tràn qua kẽ lá. Tháng tư, gọi yêu thương từ sâu thẳm con tim mình… và tháng tư, chầm chậm để đón những điều mới mẻ thật giản dị.

Từ đất nước Hàn Quốc xa xôi, nơi Tháng Tư đến cùng những cơn mưa ẩm ướt, những cánh anh đào, tác giả Cá Kho để dòng cảm xúc trôi về quá khứ, với bóng dáng một người con gái, với những nuối tiếc… Dù sao, mùa cũ đã qua, tháng Tư đã sang cùng mùa mới, hãy để những nỗi nhớ của mùa cũ ngủ yên

Tháng tư, những cơn mưa trốn cả vào nỗi nhớ

Sáng thức giấc nghe mưa về qua phố từ lúc nào, những cơn mưa đầu mùa se lạnh mang vương vấn của mùa xuân. Những cây anh đào trên phố đang vươn mình dậy những chồi non. Những mầm xanh non mơn mởn, mong manh đang phấn khởi đón những cơn mưa vội để vươn lên mạnh mẽ khiến như cuộc sống đang chầm chậm trôi, ngày tháng cũng bớt những vội vã, những bộn bề của mùa cũ.

Những cơn mưa vội tháng tư dường như phủ kín lối đi về. Mưa tháng tư, giấu cả những bộn bề, những lo toan vào nỗi nhớ. Mưa tháng tư làm cho những hàng cây xanh mướt một màu, những góc phố vắng đi những chuyến xe vội vã, những đôi tình nhân chở nhau về rất vội, ai đó ngang qua nhau trong cơn mưa tháng tư vội vã.



Tháng tư, những cơn mưa giấu những thương yêu vào nỗi nhớ. Mưa như có gì chờ đợi, như có gì nhớ mong... Và những cơn mưa vội tháng tư mùa này mới làm cho lòng phố chùng xuống, buồn mênh mang. Đâu đó thấp thoáng dưới tán cây xanh những điều nuối tiếc, những điều chờ đợi và cả sự trầm trồ đến ngạc nhiên trên những khuôn mặt rạng rỡ khi cầm ô một mình dưới mưa ngắm những mầm non đang thổn thức.

Anh cũng chẳng biết anh đã yêu những cơn mưa đầu mùa từ lúc nào, tháng tư những cơn mưa mát lành và hoang hoải, những cơn mưa xoa dịu những tháng ngày bộn bề, tất bật và bỏng rát. Ngày tháng cứ chầm chậm trôi, những cơn mưa tháng tư đến rồi đi cũng thật vội. Ào ạt, rả rích và đột ngột. Giống như những cơn gió nồm nam chỉ thổi khi mùa sang, mang những điều gì đó mới mẻ để thêm dư vị cho cuộc sống. Để rồi vội vã ra đi đến những vùng đất mới mà chưa biết là đâu.

Những cơn mưa tháng tư giấu đi cả những cơn gió mùa đông còn lẩn khuất, mà thay vào đó bằng những cơn gió giao mùa. Gió tháng tư, gió của những ngày mưa chuyển mùa, lòng phố mênh mang, sâu thẳm đợi mùa sang. Nhìn xuống phố thấy ai đó đang tư lự trong cơn mưa vội, bất giác lòng chùng xuống. Một cảm giác thật lạ, thấy những cơn mưa tháng tư trốn cả vào nỗi nhớ.

Tháng tư, những cơn mưa vội giấu yêu thương vào lòng phố. Nhắc nhở ai đó mùa đang sang, không còn mùa đông, phố trầm lặng, đứng lặng nhìn những con đường hàng ngày ta vẫn đi thấy những cánh hoa anh đào đang về với đất để nhường chỗ cho những chồi xanh, thấy mong manh một nỗi niềm, cảm giác tận sâu trong tâm hồn như nơi đây đã trở thành một phần trong kí ức của mình.

Busan, ngày mưa tháng tư.

© Cá Kho – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top